Thật ra có quá nhiều niềm vui xảy ra trong ngày hôm nay, nhưng giờ Chu Tẫn phải đi xa, thế nên Sở Tiêu vẫn cảm thấy mọi thứ chưa tròn vẹn.
Nhưng ngày xa nhau vừa qua, đã khiến cả hai thấy cần nhau nhiều hơn.
Chu Tẫn cũng biết lần này đi xa, lâu sẽ về, nên hai người ở trong phòng lại quấn quýt với nhau thêm một hồi.
Sở Tiêu đưa Chu Tẫn đi ra sân bay, nhưng cô không biết là, cô vừa đi, ông bà Triệu lại đón thêm một người.
Sở Nguyệt và Thiệu Huy cũng mới trở về, một tay Thiệu Huy bế Dĩnh An, một tay nắm tay Sở Nguyệt. Còn Sở Nguyệt cầm tay Dĩnh Nghệ, cứ thế bốn người như một gia đình thực đi vào trong nhà.
Nụ cười trên mặt Sở Nguyệt vẫn còn tươi tắn, cho đến khi, cô nhìn thấy bóng lưng người đàn ông quen thuộc, toàn thân mặc âu phục, ngồi ở trong nhà cô. Vừa lúc cô đi vào thì anh ta ngoảnh mặt lại, sau đó dừng mắt ở đôi bàn tay đang nắm của cô và Thiệu Huy.
Hai đứa nhỏ mừng rỡ chạy đến, hét lớn rồi ôm chầm lấy, gọi anh ta là: "Ba."
Sở Nguyệt liền sượng người lại, mà Thiệu Huy đứng bên cạnh, sắc mặt cũng lạnh đi.
Sở Tiêu đến sân bay, thì gặp Chu Tuyết và Hàn Hiên cũng mới đến đây, đi tiễn Chu Tẫn.
Chu Tuyết mới biết chuyện, nên vừa đến nhìn thấy Chu Tẫn là bật khóc. Bình thường hai anh em, Chu Tẫn và Chu Tuyết cũng không hẳn hay tình cảm với nhau lắm, nhưng mà từ bé tới giờ cả hai chưa từng xa nhau. Thế nên thấy Chu Tẫn đi xa như vậy, Chu Tuyết cũng thấy đau lòng. Chu Tuyết thật sự rất thương Chu Tẫn.
Dì Chu lúc ở nhà tiễn Chu Tẫn đi đã khóc một chập rồi, giờ lại đến Chu Tuyết. Chu Tẫn đâm ra có chút cảm thấy bị tình thương đè nặng.
Lão Lâm ở bên cạnh liền nói thầm với anh: "Tôi nói cậu rồi, đừng cho ai theo cùng. Lát đến lượt em Tiêu khóc nữa là cậu khỏi đi luôn đấy."
Chu Tẫn gãi gãi mũi.
Hàn Hiên cũng ra vỗ vai, hữu tình cho một cái ôm: "Đi nhé. Cứ yên tâm, công việc ở nhà có tôi lo."
Chu Tẫn gật đầu.
Sở Tiêu đứng một bên, vẫn chưa khóc, mà cô cũng không muốn khóc, sợ Chu Tẫn bị áp lực mà đi làm không chuyên tâm được.
Nói chia tay với Hàn Hiên và Chu Tuyết xong, lão Lâm cùng cả hai rời sang một bên, để Chu Tẫn ở riêng với Sở Tiêu.
Hai người vốn ở nhà đã tình tứ với nhau trước rồi, nhưng lúc này sắp xa nhau thật, vẫn còn thấy chút bịn rịn.
Chu Tẫn chưa nói Sở Tiêu đã gật đầu: "Em không sao."
Một lúc sau, lão Lâm bên này ngoảnh mặt ra nhìn, thì thấy Chu Tẫn đang ôm Sở Tiêu, an ủi cô, cô gái lúc nãy quyết tâm không khóc, giờ lại chảy nước mắt.
Chu Tẫn không ngừng lau nước mắt cho cô.
Lão Lâm quay về, thở dài. Tính ra anh không thích lập gia đinh, cảm thấy bị bị giằng buộc, cho rằng phụ nữ rất phiền nhiễu. Nhưng giờ thấy Chu Tẫn có nhiều người yêu thương quan tâm như vậy, tự nhiên nhìn lại mình cũng có chút ghen tị với cậu ta.
Chu Tẫn và Lão Lâm đi qua cửa an ninh xong, thì Sở Tiêu mới đi về cùng Chu Tuyết và Hàn Hiên.
Vì mới biết chuyện Sở Tiêu và Chu Tẫn mới đăng kí kết hôn, nên hai người trên xe liên tục chúc mừng cô, nói chuyện rôm rả, sau đó tâm tình của Sở Tiêu cũng tốt trở lại.
Lúc Sở Tiêu trở về nhà, vừa đi vào thì lại thấy cảnh này.
Ông bà Triệu ngồi ở phòng khách, nét mặt buồn rầu, liên tục thở dài, bên cạnh còn có A Dĩnh cũng ở đây, Sở Nguyệt và hai đứa nhỏ thì không thấy đâu.
Lúc này anh rể A Dĩnh đang chất vấn bố mẹ cô, mà nghe giống trách móc thì đúng hơn.
Dĩnh Thiết bức xúc nói: "Con vẫn còn yêu Sở Nguyệt mà. Cho dù con có như thế nào, con cũng đâu có muốn bỏ Sở Nguyệt đâu. Chúng con còn có hai đứa nhỏ, sao bố mẹ lại để Sở Nguyệt đi quen với người khác như thế. Giờ chúng con phải làm sao đây?"
Ông Triệu liền mắng cho một trận: "Cậu nói thế mà nghe được à? Cậu với Sở Nguyệt đang ly hôn rồi, còn hỏi như nào nữa. Đây là do cậu cũng từ bỏ, ngay từ lúc Sở Nguyệt về đây, sao không thấy cậu níu kéo con bé như thế đi. Từ lúc đó tới giờ đã là hơn 6 tháng rồi, bây giờ chúng tôi mới thấy mặt cậu. Cậu còn không chịu trợ cấp cho con bé và hai đứa nhỏ, dồn ép Sở Nguyệt như vậy, thì con bé phải đi tìm người khác thôi. Chuyện này chẳng trách ai được."
Dĩnh Thiết cứ ngồi úp hai tay vào mặt như đang đau khổ.
Ông Triệu thấy thế, không muốn nhìn lại quay đi.
Sở Tiêu mới đi tới, định lên tiếng, nhưng bà Triệu nhìn thấy cô nên kéo cô đi vào phòng bếp.
Bà Triệu kể: "A Dĩnh mới về đây, đúng lúc thấy Sở Nguyệt với Thiệu Huy đi chơi về, thế là nổi sùng lên, ghen tuông với Sở Nguyệt. Hai đứa nó cãi nhau suốt cả buổi tối ở đây, khổ thân Thiệu Huy cũng muốn đứng ra bảo vệ Sở Nguyệt, mà A Dĩnh còn chửi mắng người ta. Mẹ phải nói khéo mãi, Thiệu Huy mới chịu về, không thì chắc cũng có chuyện rồi. Bây giờ A Dĩnh lại đòi đưa Sở Nguyệt và hai đứa nhỏ về, không cho ở đây nữa, khóc suốt nãy giờ."
Bà Triệu lại thở dài.
Sở Tiêu lặng người, ngẩn ra lúc mới hỏi: "Sở Nguyệt đâu?"
"Đưa hai đứa nhỏ lên phòng hết rồi." Bà Triệu đáp.
Sở Tiêu sau đó liền đi lên tìm Sở Nguyệt, thấy Sở Nguyệt ngồi thất thần một mình. Hai đứa nhỏ hình như bị ép ngủ, nằm trên giường vẫn còn ngọ nguậy mà không dám lên tiếng.
Sở Tiêu đứng ở cửa, khẽ lên tiếng: "Chị không sao chứ?"
Mà Sở Nguyệt lại ra hiệu cho cô về phòng đi, để hai đứa nhỏ ngủ.
Sở Tiêu đành quay đầu đi về phòng.
Lúc này Sở Nguyệt mới lặng lẽ nhìn vào điện thoại, bên trong còn có tin nhắn của Thiệu Huy, dường như muốn an ủi cô.
[Thiệu Huy: Anh không sao đâu? Đừng lo cho anh. Chỉ cần em vững lòng tin ở anh là được.]
Sở Nguyệt lại úp mặt xuống đầu gối của mình, nhớ đến cảnh Thiệu Huy bị A Dĩnh lăng mạ, nói anh là người đi phá hoại hạnh phúc của người khác, rồi còn xua đuổi anh. Sở Nguyệt biết lúc ấy Thiệu Huy đã rất giữ bình tĩnh, nếu không thì đã có chuyện xảy ra rồi. Giờ cô vô cùng thấy có lỗi với Thiệu Huy, nghĩ tới càng cảm thấy bức bối hơn.
Ở bên kia, Thiệu Huy cũng đang ngồi một góc thầm lặng như vậy, chờ đợi tin nhắn của Sở Nguyệt, mà lòng cũng có chút bất ổn.
Nghĩ tới chuyện A Dĩnh đang ở đây, bàn tay anh vô thức nắm chặt hơn.
Sở Tiêu sau khi tắm xong, đang đi xuống nhà xem có gì để ăn không, thì bỗng nghe thấy tiếng nói của A Dĩnh và Sở Nguyệt.
Lúc nãy ông bà Triệu không nói chuyện được nữa nên đã lên phòng rồi, chỉ còn A Dĩnh ở lại dưới nhà. Sở Nguyệt thấy A Dĩnh còn chưa chịu đi nên bực mình đi xuống tra hỏi: "Anh còn định ở đây đấy hả? Anh muốn ở lại thì đi ra ngoài tìm một khách sạn mà ngủ. Đừng có ở đây."
Dĩnh Thiết không những ngó lơ lời Sở Nguyệt nói, còn ngang nhiên nằm xuống sopha, quay lưng đi
"Anh không đi đâu hết." Anh ta tuyên bố: "Em với con đi về cùng anh, thì anh đi. Không thì anh cứ ở đây."
Sở Nguyệt nổi nóng lên.
"Anh có bị khùng không? Chúng ta đang li hôn rồi, anh còn ở đây làm gì?"
"Anh cũng có lên phòng em đâu mà em sợ. Dù sao anh cũng là cha của hai đứa mà, anh muốn ở gần hai con. Sao anh lại không có quyền ở đây? Không lẽ anh ta thì được à?"
Nhắc tới Dĩnh Thiết lại nổi lên trận sóng ngầm lên, lúc này mới quay ra: "Em còn cho con đi chơi với anh ta. Chúng ta còn chưa li hôn nhau. Em để con đi với người lạ như thế, em có hỏi ý kiến anh không?"
Sở Nguyệt lạnh nhạt hỏi:
"Anh cũng nhớ chúng ta chưa li hôn à? Bản thân anh thì có hỏi ý kiến tôi không? Bây giờ tôi muốn quen ai là chuyện của tôi. Anh đi ra khỏi nhà cho tôi."
"Không đi đâu hết. Có chết cũng không đi. Nếu em thích ở đây, thì anh sống luôn ở đây với em." Dĩnh Thiết sống chết đòi ở lại, tiếp tục quay lưng đi, làm Sở Nguyệt tức muốn điên.
Sau đó vẫn phải qua lại thêm mấy câu.
Sở Tiêu đứng khá xa, nên không dám đi ra.
Nghe cuộc cãi vã không có hồi hết của hai người xong, thì cô lại đi lên.
Bạn thấy sao?