Ba ngày sau, A Dĩnh vẫn ở lì luôn ở nhà Sở Tiêu.
Ngày đầu tiên thì nằm ăn vạ, nhưng ngày thứ hai bỗng nhiên đi đâu về mua rất nhiều đồ bổ cho bố mẹ cô, cả mĩ phẩm nước hoa cho Sở Nguyệt, túi xách cho Sở Tiêu, rồi cả đồ chơi cho con.
Ông bà Triệu và Sở Tiêu đều không dám nhận, Sở Nguyệt đuổi thế nào cũng không chịu đi, hai đứa nhỏ thì cứ xin cô cho A Dĩnh ở đây. Sở Nguyệt bây giờ cũng trở thành bất lực.
Sang ngày thứ ba thì chỉ còn thấy A Dĩnh suốt ngày lẽo đẽo đi theo để lấy lòng cô.
Sở Nguyệt mỗi lần vậy đều bực bội đi ra ngoài.
Thật ra nếu không phải vì Dĩnh An với Dĩnh Nghệ thì cô cũng chẳng để yên cho anh ta cứ vậy đi lại trong nhà cô như vậy. Giờ ở bên ngoài ai cũng đồn đại là cô và chồng cũ quay lại với nhau.
Sở Tiêu đang dán câu đố ngày tết trước cửa nhà cho dì Chu, còn có người đi ngang qua hỏi cô: "Sở Nguyệt quay lại với chồng rồi à?"
Thậm chí còn có những người quan tâm thái quá cứ khuyên Sở Nguyệt quay lại với chồng cũ đi, dù sao cũng có con chung rồi. Sở Tiêu đều tránh né nói đấy là chuyện của chị gái mình, rồi khẳng định là Sở Nguyệt và chồng cũ đang ly hôn rồi, nhưng chẳng ai bận tâm. Họ còn nói những lời khó nghe như Sở Nguyệt đã một đời chồng và có con rồi, tốt nhất không nên đi bước nữa. Còn nhắc tới Thiệu Huy nhưng đột nhiên Sở Nguyệt xuất hiện ở đây.
Sở Nguyệt đúng lúc cũng đang cầm mấy chiếc bánh tổ mang sang cho dì Chu, nghe được mấy người bàn tán về mình.
Dì Chu vốn cũng không vui vẻ những người nhiều chuyện này, thấy Sở Nguyệt sang thì liền đuổi họ về, nói họ đừng quản chuyện nhà người ta nữa.
Nhưng Sở Nguyệt thì đã để tâm chuyện đấy.
Hôm nay A Dĩnh lại còn cứ đòi Sở Nguyệt dẫn hai đứa nhỏ đi trung tâm thương mại chơi, anh ta thuê ở đâu được một chiếc xe, giờ Dĩnh An với Dĩnh Nghệ cứ hò reo đòi đi suốt nãy giờ.
Sở Nguyệt nói không muốn đi, A Dĩnh lại lôi kéo cô nói: "Lâu rồi chúng ta không đưa con đi đâu, em không muốn nghĩ cho mình, thì cũng phải nghĩ cho con chứ."
Sở Nguyệt lượng lự, nhưng cuối cùng vẫn bị đẩy lên xe.
Trong lúc lơ đễnh đi đâu, lúc xe lăn rời đi, Sở Nguyệt mới phát hiện ra, Thiệu Huy đứng ở đằng xa, lẳng lặng nhìn theo cô.
Thiệu Huy đang mang ít bánh sủi cảo mẹ làm mang cho Sở Nguyệt, nhưng lại đúng lúc cô đi chơi.
Nhìn ánh mắt Sở Nguyệt sững sờ khi cô nhìn thấy anh, Thiệu Huy không yên lòng, lại lôi điện thoại ra nhắn cho cô một tin.
[Thiệu Huy: Anh không sao. Em cứ đi chơi đi.]
Bà Triệu ở trong nhà cũng nhìn thấy toàn bộ cảnh này, cũng biết Thiệu Huy khổ trong lòng, nên ra an ủi anh vài câu.
Thiệu Huy vẫn mỉm cười tỏ ra không sao, đưa sủi cảo cho bà Triệu xong, anh đứng bên ngoài, lôi bao thuốc, lấy một điếu, châm mồi, rồi rít một hơi.
Khói thuốc bay ra ngoài, mờ ảo trong sương chẳng mấy tan biến đi. Thiệu Huy hút tới điếu thứ 4 nhưng vẫn chẳng tan đi hết sự buồn bực lúc này của anh.
Trong lòng trầm mặc lại nghĩ tới lời bố mẹ anh nói: "Hay thôi, bỏ đi, bỏ đi con."
Nhưng mà thật sự lúc này, dù thế nào, Thiệu Huy cũng không thể từ bỏ được.
Vì anh tin, Sở Nguyệt yêu anh.
Sở Tiêu lúc này ở bên nhà dì Chu cũng đang nặn Sủi cảo, mấy ngày nay, hôm nào cô cũng ở đây, phụ mẹ chồng trưng bày, nấu ăn.
Sở Tiêu nặn sủi cảo không được đẹp, nhưng dì Chu vẫn khen. Dì Chu còn nhắc: "Tiếc là Chu Tẫn không ở đây, sủi cảo con làm, kiểu gì Chu Tẫn cũng thích ăn."
Sở Tiêu cười rất tươi, còn chụp lại đĩa sủi cảo cô nặn gửi cho Chu Tẫn xem.
Vừa gửi xong, lại lướt tiếp những tin nhắn trước đó, Chu Tẫn toàn là chụp phong cảnh đẹp, gửi cho cô.
Lâu lâu cô cứ hay ngồi đọc lại.
Chu Tẫn đã nhận được ảnh.
[AChu: Em làm hả?]
[TieuTieu: Đúng vậy. Đẹp không?]
Sở Tiêu phải đợi mất cả phút mới có hồi âm.
[AChu: Đẹp như người làm ra. Đều rất ngon.]
Sở Tiêu cười hì hì, đột nhiên ngẫu hứng muốn trêu ghẹo anh. Cô nhắn tin lại.
[TieuTieu: Thật ra mẹ làm đấy.]
Chu Tẫn rất tinh ý, phát hiện ra cô nói dối ngay, lập tức gửi tin nhắn lại.
[AChu: Không phải mẹ. Mẹ không làm xấu như vậy.]
Sở Tiêu lúc ấy rất muốn gào mồm vào cái điện thoại để mắng anh một trận. Nhưng mà dì Chu ở bên để ý lại hỏi cô: "Chu Tẫn à?"
Sở Tiêu mỉm cười đáp: "Dạ."
Dì Chu không hỏi gì nữa, quay đi mang sủi cảo lên bếp, để hấp cách thuỷ. Sở Tiêu chỉ gửi lại cho Chu Tẫn mặt tức giận, sau đó không thèm nói chuyện với anh nữa. Cô ăn sủi cảo với dì Chu xong, thì về nhà của cô.
Buổi tối, khi tất cả đã lên phòng nghỉ ngơi, Sở Nguyệt nhận được tin nhắn chả Thiệu Huy, hẹn cô ra ngoài gặp anh.
Sở Nguyệt đang đi xuống thì bị A Dĩnh chặn lại. Đáng lẽ cô đã định đi ngang qua anh, nhưng A Dĩnh lại đứng trước mặt cô.
"Em đi đâu?"
Sở Nguyệt lạnh lùng định lướt qua, thì Anh Dĩnh lại tóm cô lại, nóng tính hỏi: "Em đi gặp tên đó đúng không?"
Lúc này Sở Nguyệt không muốn lớn tiếng đánh động cả nhà, nên vẫn cố nhỏ nhẹ nói: "Anh đừng quản chuyện của tôi."
Muốn gạt anh ta ra, nhưng A Dĩnh vẫn giữ chặt không chịu buông, còn chặn ngang cửa không cho Sở Nguyệt ra.
"Em tỉnh táo đi, em có gia đình rồi. Đừng làm như vậy."
Lúc này Sở Nguyệt thật sự rất nóng mặt rồi, cô nhẫn nhịn anh ta mấy ngày nay, bây giờ sự quá sức chịu được: "A Dĩnh, anh đừng có quá đáng."
Hai người lại bắt đầu to tiếng với nhau.
"Anh làm gì quá đáng?"
"Đây là việc riêng tư của tôi. Chúng ta li dị rồi. Anh đừng có quản tôi."
"Việc riêng tư của em? Em có nghĩ cho các con không? Em đi theo tên đó rồi sau này các con làm sao? Sau này cuộc sống của con mình như thế nào? Anh ta cũng không phải bố của hai đứa, làm sao mà tốt được. Anh sẽ không để cho em làm thế đâu."
"Chuyện này không cần anh phải lo."
Sở Nguyệt điên cuồng đẩy ra, A Dĩnh lại ra sức ngăn cản cô, đến lúc mà thấy sắp không cản được Sở Nguyệt nữa, anh ta lại quay sang doạ dẫm.
"Em mà đi anh sẽ mang con đi đấy. Với em bây giờ yêu đương quan trọng hơn chuyện con cái đúng không? Anh sẽ không để em có quyền được nuôi hai đứa nữa đâu. Em cho rằng anh để em nuôi con, là em có thể giữ được chúng à? Nếu ra toà thì ai mới là người được nhận nuôi? Em cứ suy nghĩ kĩ trước đi."
Sở Nguyệt khựng lại, đôi mắt sượng lại như thể không tin nổi những gì A Dĩnh nói với mình. Cô điên tiết đấm mạnh vào người anh ta: "Anh là đồ khốn nạn, tôi sống với anh không đủ khổ à? Bây giờ anh còn hành hạ tôi."
Nước mắt theo sự căm tức rơi lã chã ra, đến khi Nguyệt gục xuống, A Dĩnh lại đổi giọng với cô
"Anh dẫu sao cũng là ba của hai đứa mà, anh không phải nghĩ cho các con sao? Dĩnh An với Dĩnh Nghệ cần có đủ bố và mẹ. Anh chưa bao giờ muốn ly hôn em. Chúng ta sống với nhau bao nhiêu năm như vậy. Em không lẽ không thể cho anh cơ hội được sao? Thời gian qua là anh bận công việc quá nên giờ mới không tới thăm em và con, chứ không phải anh cố tình làm thế. Em cũng biết anh yêu con như nào mà, anh đâu thể không lo cho con. Anh nói không trợ cấp là để em cho con về nhà thôi. Bây giờ mình nghĩ cho con có được không? Đừng để con vì chúng ta mà chịu khổ, con còn nhỏ như vậy..."
A Dĩnh nói mãi, mà Sở Nguyệt không nghe được gì cả.
Sở Tiêu nghe được ồn ào chạy xuống, thấy một màn như vậy thì đi tới, đỡ Sở Nguyệt đứng dạy để đi lên.
Bạn thấy sao?