Chương 89: Chương 88: Anh cũng làm người mà 🍬

Sở Tiêu được Hàn Hiên và Chu Tuyết đưa về nhà.

Xe tới nơi, chào tạm biệt hai người xong, cô tháo dây an toàn rồi đi xuống.

Nhìn xe đi được một đoạn, Sở Tiêu mới quay đầu đi vào nhà. Nhưng đi được vài bước thì phát hiện ra có người, bước chân cô dừng lại, nhìn người đàn ông ngồi xổm trước cửa nhà cô, hai tay đặt thẳng trên đầu gồi, một tay cầm điện thoại, mặt cúi gằm xuống, dáng vẻ chờ đợi, nhưng cũng có chút bi sầu.

Lúc Sở Tiêu nhận ra là Thiệu Huy, cô mới mạnh dạn đi tới, gọi một tiếng. Thiệu Huy theo tiếng gọi, hững hờ ngẩng đầu lên. Sở Tiêu có thể nhìn ra được vẻ chán trường trong đôi mắt ấy, vẻ mặt Thiệu Huy đầy sự tuyệt vọng.

"Sao anh lại ở đây?"

Thiệu Huy từ từ đứng lên, chậm rãi trả lời: "Anh đợi Sở Nguyệt."

Sở Tiêu đứng bối rối, không biết phải ứng xử làm sao, chuyện của Sở Nguyệt cô cũng không có cách nào tham gia được.

"Anh gọi chị ấy chưa?" Sở Tiêu thử hỏi.

Thiệu Huy một cách rất lãnh đạm trả lời.

"Anh không gọi được."

Sở Tiêu mới lôi điện thoại ra, nhìn đồng hồ, đã hơn 10h tối rồi. Giờ này có lẽ Sở Nguyệt đang cho lũ trẻ ngủ, nên cô nói: "Anh đừng đợi nữa, để em vào sẽ nói cho chị biết. Để mai chị liên lạc lại với anh."

Thiệu Huy đút tay vào túi, ngẩn đi mấy giây, anh mới khẽ lên tiếng hỏi:

"Sở Nguyệt sao rồi?"

Sở Tiêu chưa biết đáp sao thì Thiệu Huy lại hỏi tiếp: "Cô ấy có bị làm khó không?"

Sở Tiêu nghĩ ngợi lúc rồi lắc đầu.

"Cô ấy đang phân vân à?"

Lúc này Sở Tiêu không nói gì.

Hai người im lặng mất một khoảng thời gian.

Tới khi mà Thiệu Huy nhận ra mình đang chắn đường vào nhà của Sở Tiêu, anh mới lách người ra: "Xin lỗi, em vào nhà đi."

"Không có gì."

Sở Tiêu cười trừ. Cô không biết có nên nói gì nữa không, nhưng mà cảm thấy mình cũng chưa hiểu được quyết định của Sở Nguyệt là gì, nên cuối cùng vẫn không nói, cúi đầu chào Thiệu Huy rồi tiến thẳng vào nhà, nhưng lúc định đóng cửa thì Thiệu Huy đứng bên ngoài lại nói với cô một tiếng: "Em nhớ chuyển lời cho Sở Nguyệt... nói anh đợi ở ngoài."

Sở Tiêu gật đầu: "Em biết rồi."

Sở Tiêu đóng cửa lại, đi lên phòng của Sở Nguyệt. Cô tính vào tìm Sở Nguyệt rồi nói cho cô ấy biết ngay, nhưng lúc chuẩn bị đến cửa thì lại phát hiện ra có giọng nói đàn ông ở bên trong phòng.

Sở Tiêu khựng lại, nghe ngóng một lúc. Bên trong phòng Sở Nguyệt phát ra tiếng cười nói của A Dĩnh với Dĩnh Nghệ với Dĩnh An.

Một lúc sau lại nghe Dĩnh Nghệ nói: "Mẹ, lại đây đi."

Cô tưởng là Sở Nguyệt không ở trong phòng, không ngờ là hôm nay Sở Nguyệt cho phép A Dĩnh lên phòng như thế. Nghĩ tới Thiệu Huy ở bên ngoài Sở Tiêu lại đứng thở dài. Nhưng giờ không biết phải làm gì, nên Sở Tiêu quay đầu bỏ đi.

Lúc Sở Tiêu vừa đi, thì bên trong phòng Sở Nguyệt mới lên tiếng: "Đừng quậy nữa, đến giờ đi ngủ rồi đấy."

Dĩnh An với Dĩnh Nghệ vẫn đang đùa nghịch với bố nhảy nhót, vật lộn nhau ở trên giường. Sở Nguyệt thì ngồi ở góc đằng xa, theo dõi nhìn nãy giờ.

Mấy bố con vẫn khúc khích cười, không ai đáp lời cô, nên Sở Nguyệt tức giận đứng lên quát cho một trận: "Mẹ nói nãy giờ rồi không nghe hả? Đi ngủ."

A Dĩnh thấy cô phản ứng vậy thì khẽ liếc mắt nhìn một cái, Dĩnh An với Dĩnh Nghệ sợ bố đi mất liền ôm chặt cổ A Dĩnh.

"Con không muốn ngủ đâu, con chơi với bố cơ." Dĩnh An mếu máo.

Dĩnh Nghệ lại xin xỏ: "Một lúc nữa thôi mẹ."

Sở Nguyệt hừ lạnh.

Hai đứa nhỏ nhìn mẹ thấy không được, lại quay ra nhìn bố. A Dĩnh đang bị ôm cổ không ngồi lên được, bối rối nhìn Dĩnh An với Dĩnh Nghệ léo nhéo đòi anh ngủ ở lại, cũng hơi lăn tăn, sau đó lại ngước lên nhìn Sở Nguyệt, mà ánh mắt cô nhìn anh còn kinh khủng hơn. Như thể anh mà đồng ý với lũ trẻ là cô giết anh ngay vậy.

Tự nhiên A Dĩnh chạnh lòng.

"Không được, bố ngủ ở đây chật lắm."

Dĩnh An với Dĩnh Nghệ không chịu, vẫn ôm chặt rồi khóc lóc, cho tới khi Sở Nguyệt kéo hai đứa nhỏ ra để A Dĩnh có thể đứng kên được.

A Dĩnh chậm chạp rời đi, nhưng vẫn quay đầu nhìn Sở Nguyệt ép hai đứa nhỏ nằm lên giường, vẫn chưa chịu đi ra cho tới khi Sở Nguyệt ngoảnh đầu ra nhìn mình, A Dĩnh liền giả bộ than vãn: "Dạo này nằm sopha nhiều đau lưng quá rồi..."

Nhưng ai ngờ Sở Nguyệt lại hùng hổ đi tới, đẩy anh đi ra rồi đóng cửa lại.

Sở Tiêu tắm rửa xong, thay bộ đồ ngủ rồi chuẩn bị lên giường ngủ, nhưng mà nằm một lúc không hiểu sao trăn trở mãi không thể ngủ được. Cô lăn tăn không biết Thiệu Huy còn đứng ở ngoài không, không yên tâm nên không thể nào ngủ được. Từ lúc cô vào nhà cũng mất cả tiếng đồng hồ rồi, Sở Tiêu sợ Thiệu Huy vẫn còn đứng đợi nên không nhịn được đi xuống gọi Sở Nguyệt.

Lúc Sở Nguyệt biết được thì vội vàng đi xuống, lúc đi ngang phòng khách A Dĩnh vẫn còn thức nằm ở sopha, nhưng nhìn thấy cô đi ra đột nhiên lần này lại không ra ngăn.

Sở Nguyệt mở cửa bước ra ngoài, chạy ra hai bên ngó một lượt, nhưng lại không thấy người nào, mãi sau mới thất vọng đi vào.

Lúc cô lại đi ngang qua chỗ sopha, không để ý A Dĩnh đang ngồi lẳng lẳng ở đấy, nhìn theo cô.

A Dĩnh lên tiếng hỏi: "Lại là anh ta à?"

Sở Nguyệt mới quay đầu lại, nhưng mà rất nhanh tỉnh táo lại để quay đi, định dứt khoát đi một mạch lên phòng, ai ngờ A Dĩnh lại hỏi cô như này.

"Em và người đó yêu nhau lắm à?"

Sở Nguyệt dừng chân lại, chưa nói gì cả, mà đối diện lại gương mặt đầy phẫn uất của A Dĩnh nhìn mình.

"Anh thì em đối xử như kẻ thù, còn tên đó gọi một cái là em chạy xuống ngay. Hai người quen nhau được bao lâu, tới mức nào mà em coi trọng như vậy. Trong khi anh ở với em gần chục năm rồi cũng không thể bằng. Em hiểu được tên đó rồi sao?"

Sở Nguyệt thấy mình không cần thiết phải đứng lại để nghe những lời nói đó nên quyết định quay đầu, nhưng A Dĩnh lại cất tiếng nói thêm.

"Em nghĩ anh cũng vui vẻ lắm à?... Anh ở đây trong khi bỏ nhà bỏ cửa bỏ công việc và cả bố mẹ, chỉ vì em và hai con. Em nghĩ anh điên sao? Em có thấy khi nào trong đời anh hạ mình như thế chưa? Mặt dày ăn bám ở đây như vậy? Em nghĩ anh có sung sướng không?"

Mắt A Dĩnh đã rơm rớm, buồn bực nói: "Anh cũng làm người mà."

Thời gian qua chịu đựng gia đình Sở Nguyệt lạnh nhạt, Sở Nguyệt thì ghét bỏ, A Dĩnh cũng có lúc phải chán nản. Anh cũng không phải là người sắt đá mà không cảm nhận được gì.

Hai người vẫn cứ một người nói, một người thì im lặng.

A Dĩnh nhìn bóng hình của Sở Nguyệt vẫn quay lưng về phía anh mà buồn phiền nói: "Thời gian chúng ta xa nhau, không có em và hai con, nhà chẳng còn là nhà nữa, anh thậm chí không dám về. Em với con đi rồi, anh mới thấy em và con quan trọng như thế nào, anh về đây tìm em vì anh không muốn đánh mất đi những thứ mà mình từng có. Dù sao chúng ta cũng từng là một gia đình, ít nhiều cũng là mái ấm của hai đứa con. Dĩnh Nghệ với Dĩnh An là điều anh thấy đau lòng nhất. Còn em, anh biết em chẳng còn tình cảm gì với anh rồi, em tưởng anh không nhận ra à? Anh cũng có phải người trơ trẽn thế đâu, cũng chỉ vì anh ghen tuông thôi, chứ em nghĩ anh làm gì được, nếu mà em đã muốn đi theo người khác như vậy..."

Sở Nguyệt vẫn không lên tiếng, A Dĩnh thấy cũng mệt rồi, không còn gì để nói nữa, nên quyết định kết thúc cuộc nói chuyện.

"Anh ở với con thêm mấy hai hôm nữa, thì anh về. Ở nhà có mỗi hai bố mẹ, anh cũng không để mặc họ được. Anh không quản nữa đâu... em muốn làm gì thì làm. Giờ anh đi ngủ đây."

A Dĩnh nói xong rồi thì lên lại sopha, đắp chăn nằm xuống.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...