Nói là làm, ngày hôm sau A Dĩnh cũng thông báo lại cho bố mẹ Sở Nguyệt biết chuyện mình sẽ về, sau đó còn chuẩn bị đồ dẫn Dĩnh Nghệ với Dĩnh An đi chơi một ngày.
Dĩnh Nghệ không biết bố về nên hỏi: "Mình đi chơi ở đâu ạ?"
"Đi hết những chỗ con thích. Ở đâu cũng được." A Dĩnh vừa mặc đồ cho con vừa nói.
Sở Nguyệt cũng đang mặc đồ cho Dĩnh An ở bên cạnh nên cũng nghe thấy được.
Dĩnh Nghệ lại hỏi.
"Có được mua đồ chơi không ạ?"
A Dĩnh mỉm cười gật đầu: "Được, hôm nay bố sẽ mua hết những gì còn thích."
Cậu bé vì thế thích thú la lớn.
Nhưng mà đến khi lên xe, không thấy mẹ đi theo thì Dĩnh Nghệ lại khó hiểu: "Tại sao mẹ không đi à?"
"Ừ, mẹ không đi. Mẹ bận rồi." A Dĩnh thắt dây an toàn cho con.
Bên kia Dĩnh An cũng đã ngồi ngay ngắn thắt dây an toàn rồi.
Sở Nguyệt đứng bên cạnh xe mà nhìn hai con mà thần sắc trầm lặng, không nói lời nào.
Ông bà Triệu hơi lo lắng: "Một mình con trông được hai đứa không?"
A Dĩnh lễ phép nói: "Được." Thế rồi chào ông bà xong thì lên xe rời đi.
Lúc xe đi rồi, tất cả quay lại vào trong, ông Triệu mới nói với Sở Nguyệt: "Sao con không đi chung đi? Đi một mình A Dĩnh lo cho hai đứa nhỏ như vậy."
Bà Triệu nói thay lời: "Là A Dĩnh chủ động muốn như vậy mà, đâu phải do Sở Nguyệt không đi đâu. Thằng bé muốn dành thời gian cho hai đứa nhỏ trước khi đi."
Ông Triệu nghe vậy mà thở dài: "Nếu Dĩnh An và Dĩnh Nghệ mà biết thì chắc khóc dữ lắm. Khổ thân."
Bà Triệu trước giờ không thích A Dĩnh quay lại với Sở Nguyệt mà nghe vậy cũng hơi tái mặt.
Sở Nguyệt cứ lẳng lặng đi bên cạnh, mà trong lòng đủ nỗi nặng nề. Giờ này Sở Tiêu đã sang bên nhà dì Chu, nên nhà không còn ai cả.
Sở Nguyệt cứ muộn phiền suy nghĩ một mình, một hồi sau thì đột nhiên nhớ tới Thiệu Huy. Mấy ngày nay cô không dám nhận cuộc gọi của anh vì sợ đối diện anh trong lúc này, nhớ lại chuyện tối qua lại thấy có lỗi. Sở Nguyệt đi tìm điện thoại để thử gọi, nhưng Thiệu Huy lại không nghe máy.
Sở Nguyệt lưỡng lự mãi mới đứng lên đi sang nhà Thiệu Huy để tìm anh.
Mà trớ trêu thế nào, vừa đi tới gần thì nhìn thấy trước cửa nhà bà Thiệu đang đón vài người khách, trong đó có hai vợ chồng già và một cô gái trẻ tuổi giống như con gái của họ. Bà Thiệu mời họ vào nhà, hai vợ chồng lại hỏi bà có nhớ con gái họ không, gia đình người đó và Thiệu Huy hình như từng là thân thiết.
Sở Nguyệt khựng lại, chỉ nghe bà Thiệu nói: "Hàm Hàm lớn lên xinh xắn quá, đã là thiếu nữ cả rồi. Thiệu Huy mà gặp chắc mừng lắm. Con đã có đối tượng chưa? Thiệu Huy nhà cô cũng chưa có ai cả. Nếu hai nhà chúng ta làm thông gia thì tốt quá."
Cô gái kia cứ ngượng nghịu cười đến đỏ mặt.
Sở Nguyệt không dám đi đến nữa, nhìn bốn người họ đi vào trong nhà xong thì cô quay lưng đi.
Trước giờ cô cũng biết bà Thiệu ngoài mặt thì bằng lòng nhưng bên trong thì không phải vui vẻ gì, cũng chưa từng công nhận mối quan hệ của cô và Thiệu Huy trước mặt ai.
Nhìn kĩ lại thì, cô gái kia đúng thực là xứng với Thiệu Huy hơn.
Bước chân Sở Nguyệt nặng trì, cảm tưởng như treo mấy cục đá, đi mãi chẳng tới nhà.
Thiệu Huy ở trong nhà thì lúc này vừa mới tắm xong, vừa thay đồ để chuẩn bị đi ra ngoài, thì bà Thiệu đi vào nói với anh nhà có khách, gọi anh xuống nhà.
Thiệu Huy đáp: "Con biết rồi."
Sau đó anh cũng không để ý điện thoại mà vội vàng đi xuống, vốn nghĩ Sở Nguyệt không liên lạc cho mình, cả buổi có khách, Thiệu Huy cũng không màng đến cái điện thoại.
Phải đến đầu giờ chiều anh mới nhớ tới Sở Nguyệt, anh đi tìm điện thoại để gọi cô thì mới thấy cuộc gọi nhỡ. Nhìn thời gian cuộc gọi từ lúc sáng Thiệu Huy như bị nổ tung trong đầu, lập tức nhấn số gọi lại.
Nhưng đầu giây bên kia lại không nhấc máy, anh vất hết sang một bên, lập tức chạy sang nhà Sở Nguyệt.
Lúc này A Dĩnh cũng vừa mới đưa hai con đi chơi về, Sở Nguyệt cũng đứng ở bên ngoài đón con, hai đứa trẻ từ trên xe chạy xuống ríu ra ríu rít như chú chim non kể chuyện cho mẹ nghe hôm nay đi chơi những gì.
Sở Nguyệt thấy con vui như vậy thì cũng mỉm cười.
Dĩnh Nghệ hỏi: "Sao hôm nay mẹ không đi vậy?"
Dĩnh An ngây ngô lại nói: "Cả nhà mình đi chơi nữa nha mẹ?"
A Dĩnh liền bế Dĩnh An lên tay, cười tươi nói: "Ngày mai chúng ta đi tiếp nhé."
"Cả mẹ nữa?"
"Ừ, cả mẹ nữa."
Một khung cảnh gia đình bốn người êm ấm vui vẻ hạnh phúc đều được Thiệu Huy chứng kiến được.
Sở Nguyệt vẫn đang chăm chú nhìn Dĩnh An cười cười với A Dĩnh nên không để ý đến anh, cho đến khi nghe được tiếng gọi.
"Sở Nguyệt."
Sở Nguyệt vô thức nhìn ra, bóng dáng cao lớn đĩnh đạc của Thiệu Huy bước tới. Đây là lần đầu tiên Thiệu Huy không muốn đứng một bên chờ đợi nữa mà mạnh dạn đi tới, đối diện cả ba người.
A Dĩnh thấy anh thì nụ cười trên môi cũng tắt hẳn.
Lúc này chỉ có Thiệu Huy và Sở Nguyệt đắm đuối nhìn nhau, như hai người từ hai phương trời xa xôi bao lâu rồi mới được gặp lại. Tình cảm và những điều ấp ủ vẫn còn giấu kín trong đôi mắt, nhưng lại chẳng nhìn thấu được nhau.
A Dĩnh đứng giữa mà tự biết mình bị đẩy ra ngoài.
Dĩnh Nghệ chạy đến bên Thiệu Huy hớn hở chào anh thì cảnh tượng khó xử này mới dừng lại.
Thiệu Huy khom người xuống nhìn Dĩnh Nghệ, mỉm cười xoa đầu, lại hỏi: "Có nhớ chú không?"
Dĩnh Nghệ cười tươi gật đầu.
Sở Nguyệt mới thu ánh mắt lại, khẽ quay mặt đi, thì bỗng nhiên một giây sau có một người đi tới, dứt khoát nắm chặt lấy tay cô, chĩa thẳng mắt với A Dĩnh ở đối diện, nhưng lại nói với cô.
"Gặp anh một lúc được không?"
Sở Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn Thiệu Huy, đơ ra vài giây rồi lại nhìn sang A Dĩnh ở trước mặt, hai người đàn ông không nói một câu gì, mà tự ngầm khẳng định chủ quyền với nhau, bỗng chốc làm cô hơi run người.
A Dĩnh đứng ngẩn ra lúc, thì tự biết thu mình về, lặng lẽ bế Dĩnh An vào trong nhà. Dĩnh Nghệ thấy A Dĩnh đi thì cũng chạy theo.
Bây giờ bên ngoài chỉ còn Thiệu Huy và Sở Nguyệt.
Hai người vẫn đứng tại chỗ nắm tay nhau, nhưng mà Sở Nguyệt bây giờ lại có gì đó gượng gạo, không còn thấy thoải mái như trước. Cô muốn rút tay ra nhưng không biết phải làm sao.
Thiệu Huy nhìn ra được ánh mắt nỗi niềm của cô, nhưng anh vẫn nắm lấy tay cô rất chặt.
Anh hỏi: "Sáng nay em gọi anh?"
Sở Nguyệt bối rối, khẽ nhìn anh nhưng rồi lại đưa mắt đi, không dám đối diện.
Cô gật đầu: "Sở Tiêu có kể, hôm qua anh tới tìm em."
Ngưng một lúc, Sở Nguyệt lại khó xử nói: "Em bận hai đứa, nên không để ý điện thoại."
Nãy giờ Sở Nguyệt cứ có vẻ tránh né, nhưng Thiệu Huy vẫn nhìn cô, một tấc cũng không rời.
Anh trầm mặc mấy giây rồi mới hỏi: "Tại sao lại không trả lời điện thoại của anh?"
Sở Nguyệt bắt đầu trở nên ấp úng, ngập ngừng mãi mà không biết trả lời ra sao nữa. Cô bối rối thì lại càng muốn rụt tay lại hơn, cổ tay vặn vẹo muốn thu về mà lúc này Thiệu Huy đột nhiên giật mạnh lại, hung dữ trước mặt cô nói: "Em có tin bây giờ anh hôn em giữa đường giữa phố không? Anh không ngại đâu. Sở Nguyệt, đừng làm thế với anh. Đừng đẩy anh ra."
Sở Nguyệt chết lặng nhìn anh.
Bạn thấy sao?