Chương 91: Chương 90: Chúng ta về nhà cùng nhau 🍬

Qua một hồi, khi mà trái tim Sở Nguyệt nặng trĩu lại, lương tâm cô cũng bắt đầu dằn vặt.

Một nửa trong cô cắn dứt, một nửa còn lưu luyến. Sở Nguyệt cũng không có cách nào để quyết định được, thì đột nhiên trong nhà tiếng khóc của hai đứa trẻ vang lên.

Cả Sở Nguyệt và Thiệu Huy đều giật mình, lúc không phòng bị, Thiệu Huy thấy Sở Nguyệt quên hết cả sự tình rút tay ra khỏi tay anh, chạy vội vào nhà.

Lúc ấy không biết Dĩnh An với Dĩnh Nghệ nghe được A Dĩnh với ông Triệu nói chuyện thế nào, mà biết chuyện A Dĩnh sắp đi về, thế nên khóc xối xả.

Sở Nguyệt chạy vào thì đã thấy con khóc lóc dữ dội, Dĩnh An chạy đến nói với cô: "Mẹ ơi, đừng cho bố về. Mẹ ơi... bố về kìa." Sở Nguyệt liền ôm lấy Dĩnh An.

Sở Tiêu vừa lúc từ nhà dì Chu đi ra, thì thấy Thiệu Huy đứng chôn chân nhìn vào trong nhà cô.

Sở Tiêu nghe được tiếng khóc, cả tiếng bố cô la mắng: "Bởi vậy mới nói, con người ta phải biết trân trọng những gì mình đang có được. Vợ chồng không sống được với nhau, chỉ khổ cho con."

Sở Tiêu không hiểu gì cả, chạy vào nhà thì thấy cảnh này.

Dĩnh An với Dĩnh Nghệ khóc không ngừng, trong đó Dĩnh An là nức nở nhất, bà Triệu cũng ở một góc thậm thụt đứng khóc không dám đi tới bên cạnh.

Ông Triệu đứng quay lưng, hay tay chắp ở đằng sau, khí thế hằm hằm.

A Dĩnh ngồi trên ghế gục mặt, chống tay lên trán sầu não.

Sở Nguyệt thì ôm Dĩnh An, hai dòng nước mắt tuôn như mưa. Dĩnh Nghệ cũng đứng bên cạnh ôm lấy cô.

Dĩnh An cứ liên tục hỏi mẹ: "Sao mình không về cùng bố?"

Lúc Sở Tiêu bước vào thì kết thúc bằng câu của Sở Nguyệt trả lời Dĩnh An như này.

"Chúng ta về, chúng ta về nhà cùng nhau. Không ai phải xa nhau cả."

Tất cả vì câu nói đó của Sở Nguyệt mà ngỡ ngàng quay ra nhìn.

Chỉ có Thiệu Huy đứng sau lưng Sở Tiêu là như đã chết, Sở Tiêu nhận ra liền quay lại, chỉ còn thấy một màu mắt lạnh lẽo vô hồn. Sau đó cô chưa kịp lên tiếng thì Thiệu Huy đã quay đầu rời đi.

Vì quyết định đó của Sở Nguyệt mà mọi chuyện trong nhà cũng đảo lộn, người vui người buồn, mỗi người một tâm trạng. Mà người vui ra mặt nhất chắc là A Dĩnh, lúc nào cũng tươi như hoa, chưa gì đã hớn hởn gọi điện về cho ông bà Dĩnh kể cho ông bà sẽ dẫn Sở Nguyệt và mấy đứa nhỏ về để cho hai ông bà chuẩn bị.

A Dĩnh còn ở lại thêm vài ngày nữa để chiều theo ý Sở Nguyệt được ăn tết cùng bố mẹ, mấy ngày cuối năm, hôm nào cũng dẫn mấy mẹ con Sở Nguyệt đi chơi.

Nhanh vù cái đến 30 tết.

Sở Tiêu năm nay đón tết với dì Chu.

Hai mẹ con cả một ngày bày biện bàn thờ cúng trời đất rồi cúng tổ tiên, cùng ăn bữa cơm tất niên với nhau, rồi đến tối với cùng xem chương trình chiếu tết trên sóng truyền hình.

Năm nay Chu Tẫn không ở nhà, Chu Tuyết lại ăn tết ở quê Hàn Hiên, nên dì Chu cứ nói may mắn là có Sở Tiêu không bà cũng buồn chết rồi.

Cả hai người tính gọi cho Chu Tẫn, mà không hiểu sao cả ngày hôm nay Sở Tiêu cũng không bằng cách nào liên lạc cho anh được.

Nơi Chu Tẫn đang ở, cách ở chỗ Sở Tiêu mất 7 tiếng đồng hồ. Lúc này chỗ Sở Tiêu đang là gần 10 giờ tối, thì ở Na Uy đang là gần 3h chiều. Có lẽ hôm nay Chu Tẫn có nhiều việc bận, Sở Tiêu an ủi dì Chu: "Rồi kiểu gì anh ấy cũng gọi cho mẹ thôi."

Dì Chu cũng tự hiểu chuyện, khua khua tay: "Thôi đừng gọi, để cho thằng bé làm việc đi. Mẹ chỉ muốn hỏi xem bên ấy đón tết thế nào thôi."

Sở Tiêu nghe vậy ngồi bên cạnh kể lể mấy chuyện Chu Tẫn có tâm sự với cô, nói ở bên đấy cả anh và lão Lâm cũng mua chút đồ ăn để chuẩn bị cho đêm giao thừa, vì không có gì cả, nên cả hai cũng tự đón giao thừa một mình.

Dì Chu nghe vậy cũng thương hại, nói chuyện được thêm một hồi thì dì Chu đã buồn ngủ rồi, không thể đợi thêm đến giao thừa để cùng Sở Tiêu đón năm mới được nữa. Thế là bà lôi phong bao lì xì ra, đưa cho Sở Tiêu, cô sung sướng cười mừng rỡ, nhận lấy rồi nói cảm ơn mẹ, hai người chúc tết với nhau thì dì Chu kêu đi ngủ trước, để lại Sở Tiêu một mình.

Sở Tiêu cũng thấy hơi buồn ngủ, nhưng vì cô muốn đợi tin nhắn của Chu Tẫn, nên vẫn cố ngồi lủi thủi chống cằm một mình ở sopha xem chương trình tết phát trên tivi.

Lúc này có dì Chu bên cạnh còn có chút hứng khởi, giờ có một mình nên thấy cái gì cũng vô vị, không ngờ năm đầu tiên đón tết ở nhà chồng lại buồn chán như vậy.

Sở Tiêu cứ ngồi bất động nhìn chằm chằm xem ti vi như thế, một cách không nhận thức, thậm chí mắt không chớp, cứ như một con búp bê không hồn, từ giây này qua giây khác... xem cho tới hết chương trình, cho tới khi cô đã thấm mệt rồi ngủ thiếp đi.

Tiếng nổ bộp bộp bên ngoài đánh thức Sở Tiêu dạy, Sở Tiêu cứ ngỡ là giao thừa rồi, vội vàng cầm theo điện thoại đứng lên, mà chạy ra ngoài cửa không thấy pháo hoa, mà là thấy mấy đứa con nít đang nghịch đốt pháo.

Sở Tiêu mới nhìn điện thoại lại, hoá ra đã gần 12h giờ, còn gần nừa 10 phút nữa là qua năm mới, nhưng vẫn chưa thấy Chu Tẫn gọi cho cô.

Thời gian tiết bên ngoài lúc này khá se se lạnh, Sở Tiêu vội chạy ra nên quên không mặc áo khoác, trên người lại mặc đúng một chiếc sườn xám xẻ đùi, Sở Tiêu lạnh quá nên tự ôm lấy hai cách tay. Cô làm biếng vào trong nhà lấy áo, mà ở đây thấy lũ trẻ chơi vui quá, lại đi tới xin đốt pháo chung.

Lũ trẻ cũng rất hoan nghênh cô, cho Sở Tiêu cả chùm pháo dài.

Tiếng nổ lại độp độp cùng tiếng cười rộn rã nghe rất vui tai, mà chơi một lúc tự nhiên Sở Tiêu thấy hơi buồn buồn.

Có cảm giác ngày hôm nay không ai nhớ tới cô.

Thật ra hôm nay là sinh nhật của Sở Tiêu.

Không phải năm nào sinh nhật Sở Tiêu cũng rơi vào 30 tết như thế này, nhưng năm nay lại đúng vào 30 tết, nên chắc bận rộn chẳng ai nhớ tới sinh nhật của cô. Ngay cả bố mẹ và Sở Nguyệt cũng quên, chỉ có Chu Tuyết vài ngày trước nhớ ra đã tranh thủ chúc trước, hẹn ra ngoài tết bù cho cô lại. Sở Tiêu nghĩ Chu Tẫn chắc cũng không biết sinh nhật cô. Vì năm đầu tiên nên Sở Tiêu cũng không trách anh, mà anh ở xa vậy cũng chẳng dám đòi hỏi, hôm nay cũng chẳng có thời gian để nói cho anh biết.

Có điều, Sở Tiêu vẫn thấy hơi chạnh lòng.

Sắp hết ngày hôm nay rồi, ít nhiều thì cô vẫn mong một lời chúc của Chu Tẫn.

Có lẽ anh đang rất bận, Sở Tiêu vừa ngồi xổm

ngắm pháo vừa nghĩ vậy.

Bỗng từ đầu trên trời một vài nơi đã bắt đầu bắn pháo bông.

Một đứa trẻ la lên: "Sắp giao thừa rồi."

Thì Sở Tiêu cũng ngẩng lên, ngẩn người nhìn, ban đầu mới chỉ có những đoá hoa nho nhỏ, một đường sáng vụt lên, dừng lại giữa không trung, rồi nở ra một đoá hoa sáng rực, cuối cùng những hạt lấp lánh rơi xuống...

Khoảng khắc giao thừa sắp đến gần.

Tất cả đang cùng đếm ngược...

10...

9...

8...

7.

6.

5.

.

.

3...

2...

1...

Một loạt các chùm sáng liên tiếp nhau được bắn lên.

Xung quanh vang vọng tiếng người hô lớn: "Chúc mừng năm mới."

Lũ con nít cũng đang hò hét bên cạnh.

Sở Tiêu theo không khí mà đứng lên, miệng cũng lẩm nhẩm: "Chúc mừng năm mới."

Đúng lúc này, đột nhiên điện thoại cô sáng lên, một tin nhắn được gửi tới, hiện trên màn hình.

[AChu: Sở Tiêu, chúc mừng năm mới.]

Sở Tiêu còn tưởng là tin nhắn tự động, thì một giây sau có tin nhắn tiếp theo.

[AChu: Chúc mừng sinh nhật em... vợ yêu!]

Trên nét mặt của Sở Tiêu bây giờ mới thoáng nở một nụ cười, cô đưa tay vén lọn tóc đang xoã trước mặt lên qua tai, định bụng nhắn tin lại. Mà tự nhiên lúc này một cơn gió thổi lướt qua, làm cơ thể cô lạnh run tới mức co người lại.

Sở Tiêu vô thức nhìn lên, ánh mắt bỗng chốc dừng lại ở một bóng người đứng phía đối diện, ở trong bóng tối khá xa cô, chỉ có màn hình điện thoại của người đó sáng hắt lên thấy rõ được khuôn mặt.

Sở Tiêu khựng người lại.

Người đó cũng đang đứng bất động nhìn cô, một lúc sau mới từ từ nhoẻn miệng cười, tay cầm điện thoại để màn hình sáng còn lắc lắc mấy cái.

Một tin nhắn được gửi đến tiếp, Sở Tiêu cúi xuống đọc.

[AChu: Nhớ anh không?]

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...