Chương 92: Chương 91: Tính dụ anh à 🍬

Chu Tẫn vừa bay chuyến bay dài hơn 16 tiếng đồng hồ, sau khi bàn giao lại công việc cho lão Lâm là chạy ngay ra sân bay, chỉ kịp cầm theo giấy tờ, còn không kịp thay đồ, ăn uống hay mang theo đồ đạc gì, đi người không như vậy, ngay cả lão lâm cũng không biết anh đi đâu.

Vừa bước xuống taxi là thấy ngay bóng dáng cô gái mặc sườn xám màu đỏ nổi bật, đang ngửa đầu lên trời.

Đúng ngay lúc giao thừa, pháo bông nở rộ

Chu Tẫn mới mở điện thoại lên, nhắn tin cho cô.

Cô gái mặc sườn xám đỏ trước mặt đọc được tin nhắn ngay lập tức nở một nụ cười rất tươi.

Chu Tẫn cứ đứng chăm chú ngắm nghía khuôn mặt rạng ngời ấy cho đến khi cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của anh, rồi đứng bất động hồi lâu.

Chu Tẫn bước từng bước lớn đi tới.

Sở Tiêu ở phía này vẫn ngơ ngác nhìn người đàn ông phía trước đang đi tới lại gần mình, vừa đi vừa cởi chiếc áo khoác bò mình đang mặc ra, cầm trên tay, rồi đứng trước mặt, choàng lên vai cô.

Vẫn là giọng quen thuộc ấy quở mắng cô: "Sao lúc nào em cũng mặc phong phanh vậy?"

Sở Tiêu vẫn chưa dám tin Chu Tẫn về đây, mắt nhìn trân trân.

Chu Tẫn nhớ ra chuyện gì, thái độ chuyển sang áy náy nói: "Qua mất rồi. Xin lỗi, anh về trễ quá. Lỡ mất ngày sinh nhật của em rồi."

Lúc này ánh mắt Sở Tiêu mới chợt dưng dưng, đôi ngươi trong suốt nhìn anh, khó nói lên lời, Sở Tiêu kích động kiễng chân lên ôm chầm lấy cổ Chu Tẫn, kéo môi anh lại hôn, bất chấp lũ trẻ xung quanh đứng nhìn.

Chu Tẫn bị giật mình tí bị cô víu lấy ngã, đứng không vững, mãi mới giữ được cô, rời môi ra thì lũ trẻ xung quanh cứ cười ha hả.

Sở Tiêu lúc này xấu hổ quá gục mặt vào vào ngực anh, Chu Tẫn cũng giấu cô trong vòng tay mình, quay ra nghiêm nghị nhìn lũ trẻ: "Mấy nhóc biết mấy giờ rồi không hả? Không mau về ngủ đi."

Mà lũ trẻ còn cười nhiều hơn, còn lêu lêu cả hai. Chu Tẫn ôm Sở Tiêu đi vào trong nhà, đóng cổng lại.

Lúc bỏ ra, mặt Sở Tiêu vẫn đỏ bừng, hai tai nóng hổi.

Chu Tẫn khoá cổng xong, vừa quay lại, liền kéo eo Sở Tiêu, gắt gao ôm lấy cô, cúi đầu xuống nhắm đôi môi đỏ thắm căng mọng của cô da diết vừa cắn vừa mút, Sở Tiêu loạng choạng theo anh, nhưng cơ thể mềm nhũn, không còn chút sức lực gì hết. Cả hai cứ đứng vậy trao nhau nụ hôn nhớ nhung qua nhiêu ngày mới được gặp lai, tiếng môi hôn cứ vang lên không dứt.

Phải rất lâu sau mới rời môi ra, Sở Tiêu đưa tay ôm lấy mặt người đàn ông trước mặt mà ngắm nghía một hồi, nhìn kĩ anh rồi nói: "Anh bị cháy nắng."

Chu Tẫn phì cười, gật đầu: "Thời tiết bên đó khá nắng."

Mà cũng hốc hác đi nữa, Sở Tiêu đau lòng: "Anh gầy đi nhiều rồi?"

Chu Tẫn vuốt ve gò má của cô, một lớp dày mỡ, lém lỉnh nói: "Còn em hình như lên kí đó."

Nói xong bị Sở Tiêu đá vào chân cho một cái.

Chu Tẫn đau mà vẫn cười, lúc sau dừng lại thì hỏi: "Nhà có gì ăn không? Anh đói quá."

Chu Tẫn từ lúc lên máy bay tới giờ gần như không ăn gì cả, tới nơi là gần như cồn cào gan ruột, mà vẫn cố nhịn để về nhà.

Sở Tiêu vội nói: "Trong nhà có nhiều đồ ăn lắm."

Thế là cô dẫn anh vào nhà, mang lại đồ ăn cô và dì Chu nấu ban sáng mang ra hâm nóng lại cho Chu Tẫn ăn.

Chu Tẫn ngồi một mình trước bàn ăn đầy, sung sướng lấp đầy ổ bụng của mình, vì lâu ngày mới được ăn đồ ăn ở nhà, cảm thấy rất ngon miệng, ăn rất nhiệt tình, còn liên miệng nói: "Thoải mái thật. Đúng là không ở đâu bằng ở nhà."

Dì Chu đang ngủ nên không phát hiện Chu Tẫn về.

Sở Tiêu đang hấp thêm ít há cảo, và gọt chút trái cây, vừa làm vừa ngoảnh ra cươi tươi  nói: "Mẹ biết anh về chắc vui lắm đấy."

Chu Tẫn húp miếng súp thì ngẩng lên, nói với Sở Tiêu: "Đừng cho mẹ biết anh về đây. Sáng mai anh đi luôn rồi."

Sở Tiêu vừa nghe thế liền khựng lại, ngỡ ngàng quay ra, trong lòng mới hớn hở đấy, giờ lại thoáng thất vọng.

Cô ngẫm nghĩ một lúc, lại tự hỏi không lẽ Chu Tẫn về là vì cô. Vậy mà cô cho rằng về chơi tết với gia đình, ít nhất cũng phải ở mấy ngày chứ.

Mắt Sở Tiêu long lanh.

"Anh bận như vậy... đi xa như thế... không cần phải về như vậy đâu. Em không sao mà?"

Chu Tẫn nhìn ra được tâm tư của cô, khẽ cười một cái, nghi vấn hỏi: "Thật không cần anh về?"

Sở Tiêu đỏ mặt quay đi.

Đột nhiên lúc này điện thoại Chu Tẫn reo lên, Sở Tiêu vừa bưng đĩa há cảo đặt lên bàn thì nhìn thấy màn hình điện thoại của anh hiện số lão Lâm gọi.

Lão Lâm gọi một cuộc gọi video, nên Chu Tẫn đặt ở trước mặt, anh vừa ăn há cảo vừa nói chuyện.

Sở Tiêu lại đi ra rót nước chấm cho anh.

Lão Lâm vừa nhận cuộc gọi đã liền hỏi: "Cậu đang ở đây đấy? Sao cả một ngày cậu ở chỗ nào tôi không gọi cho cậu được vậy?"

Chu Tẫn vừa ăn vừa trả lời: "Em đi công chuyện rồi."

Tiếng rột rột làm lão Lâm mất tập trung vào câu chuyện, đang hỏi: " Công chuyện gì?" thì nhìn Chu Tẫn ăn ngon quá lại hỏi: "Cậu đang ăn gì mà nhìn ngon vậy? Sao không rủ tôi đi cùng?"

Chu Tẫn hút nốt tô mỳ trường thọ, thì bê đĩa há cảo đặt trước mặt, lấy đũa gắp miếng bỏ lên miệng: "Em đi lo việc, không đưa anh theo được."

Chu Tẫn vẫn không nói rõ ràng, làm lão Lâm mất kiên nhẫn, bắt đầu khó chịu: "Lo việc gì mà giờ chưa về? Có biết tôi vừa làm cơm đợi cậu nãy giờ không? Rồi cậu ăn vậy tôi ăn với ai?"

"Anh ăn đi. Em không về đâu?"

Lúc này Sở Tiêu mới đặt chén nước chấm lên bàn cho Chu Tẫn, anh nhìn cô tình tứ cười một cái. Lão Lâm phát giác ra được, nhưng không biết là Sở Tiêu vì chỉ  thấy được có bàn tay của cô, liền tò mò hỏi: "Cậu ở với ai vậy? Đang ở nhà ai à? Sao ở chỗ nào nhìn lạ vậy? Quay xung quanh cho tôi xem nào?"

Chu Tẫn tỏ ra bình thản: "Em đi ăn, làm gì có người nào? Anh ăn một mình đi? Đêm nay em không về đâu."

Thái độ của anh làm Lão Lâm càng trở nên nghi ngờ, bắt đầu thấy khó hiểu: "Cậu đi đâu mà cả đêm không về? Cậu bỏ tôi đi theo người nào rồi có đúng không? Cậu sợ tôi kể cho Sở Tiêu nghe nên giấu tôi chứ gì?"

Sở Tiêu được nghe nhắc tới mà nín cười.

Chu Tẫn vẫn bình tĩnh: "Anh đừng nghĩ linh tinh đi."

"Thế còn bữa tối lãng mạn của chúng ta thì sao?" Lão Lâm tủi thân: "Cậu đã nói gì với tôi? Sang đây chỉ có hai anh em, nhất định cậu sẽ không bỏ tôi một mình mà. Đêm giao thừa cậu lại lén lút đi một mình. Cậu đi với ai? Cậu nói đi, cậu có người khác rồi đúng không?"

Chu Tẫn muốn nổi da gà.

"Anh đang ghen lồng hay tra khảo hộ ai vậy? Em đi với ai anh quản làm gì?"

Sở Tiêu bây giờ đã không nhịn được nữa, cười ngất ngưởng, lão Lâm nghe được tiếng lại làm mình làm mẩy: "Tôi là tôi nghe được tiếng phụ nữ rồi đấy nhé, còn dám chối hả, cậu đưa máy qua xung quanh cho tôi xem nào?"

Chu Tẫn thấy bị lộ, không nói dối được nữa, chỉ ngồi cười, Sở Tiêu liền ngó đầu vào màn hình chào lão Lâm một cái: "Anh Lâm, em nè."

Lão Lâm giây phút đấy như mất tinh thần, thế là tổn thương càng dâng trào, cuối cùng phẫn uất nói: "Cậu được lắm Chu Tẫn, đồ phản bội. Chết tiết, cậu dám bỏ tôi về một mình. Cậu làm thế coi mà được à? Lúc đầu nói anh em vào sinh ra tử, cùng nhau đồng cam cộng khổ, khi nào mang được vinh quang mới trở về, thế mà chưa được bao lâu cậu đã không chịu được bỏ về với vợ rồi. Cậu được lắm, tôi hận cậu."

Lão Lâm bất mãn nói suốt mấy phút mà không ngừng nghỉ, mặc dù Chu Tẫn vẫn ăn và Sở Tiêu vẫn cười. Lão Lâm nhìn anh được ăn ngon càng phẫn nộ hơn: "Ăn cho lòi bản họng nhà cậu đi."

Kết thúc vẫn là tiếng cười của Sở Tiêu không nhịn nổi được.

Ăn uống xong, Chu Tẫn lên phòng đi tắm rửa, đi ra đã thấy Sở Tiêu nằm sẵn trên giường đợi rồi.

Sở Tiêu đã thay một bộ đồ ngủ mới, bằng nhung lụa, hai dây, màu đỏ cánh gián.

Chu Tẫn thân trần mặc đúng chiếc quần thun dài, vừa lau khô tóc đi ra, nhìn thấy cảnh cô nằm ngay nghiêng người, ngay ngắn trên giường, một tay gối đầu, lộ đôi chân nõn nà, e ấp nhìn anh cười.

Chu Tẫn ngây người, Sở Tiêu liền nói: "Em có mang ít đồ qua phòng anh rồi."

Chu Tẫn mới đi ra tủ quần áo của mình, mở ra, ở bên cạnh có treo thêm mấy bộ đồ ngủ dành cho nữ nhìn rất gợi cảm, tầm mắt anh tối lại, quay lại không nhanh không chậm, nhảy một phát lên giường với cô.

"Em định làm gì? Tính dụ anh à?"

Chu Tẫn bò lên người, một tay đã kéo được sợi dây váy của Sở Tiêu xuống.

Sở Tiêu cười khục khặc, liền ghé thầm vào tai anh rằng: "Em nhớ anh."

Nhớ chết đi được.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...