Chu Tẫn vừa cởi được chiếc váy trên người Sở Tiêu ra, vừa trầm giọng nói: "Anh cũng nhớ em."
Không hôm nào là không nhớ cả, hôm nào anh cũng tưởng tượng được ở cạnh cô, thậm chí trong mơ anh cũng mơ thấy hai người ở bên nhau. Dường như khoảng cách địa lí làm cả hai người càng nhung nhớ da diết hơn, xa một chút đã thấy không chịu được rồi.
Chu Tẫn quỳ thẳng lên, nhìn xuống giữa hai chân người con gái đang nằm trước mặt anh, nơi cánh hoa môi mấp máy, anh dùng tay vuốt nhẹ rồi lay động từng chút một.
Sở Tiêu theo nhịp tay anh mà thẫn thờ, rên rỉ khó chịu. Một tay Chu Tẫn lại chơi đùa trên bầu ngực cô, lay lay núm nhuỵ. Sở Tiêu lại uốn éo một trận.
Qua một hồi, cuối cùng cũng đưa cự vật đang cương thẳng đi vào trong, Chu Tẫn giữ lấy eo nhịp động dưới thân, từ từ chậm rãi vừa phải đến khi Sở Tiêu rên rỉ nhiều hơn là lúc anh đã bắt đầu tăng tốc độ. Cơ thể Sở Tiêu bị đưa đẩy lên xuống nhịp nhàng, càng lúc càng rung rẩy kịch liệt, tiếng va chạm dồn dập phát ra mạnh bạo, Sở Tiểu cũng bắt đầu la lớn hơn.
Chu Tẫn từ tư thế truyền thống, lại lật người Sở Tiêu nằm úp mông lên, đi tiếp từ phía sau.
Sau một đợt nữa tiếng thét của Sở Tiêu càng lúc càng trở nên khàn đặc, lại lôi cô ngồi dạy, nhún nhẩy trên người anh.
Hai người như không biết mệt, quấy lấy nhau cả một đêm, gần như không ngừng nghỉ. Như sợ những ngày tháng sau sẽ rất lâu mới được ở bên nhau như thế, nên chẳng muốn lãng phí chút giây phút nào.
Cuối cùng, buổi sáng Sở Tiêu tỉnh dạy, Chu Tẫn đã đi mất rồi.
Chỉ thấy trên bàn có đặt một chiếc hộp quà nhỏ, kê bên dưới mảnh giấy, ghi: "Quà sinh nhật của em. Vợ yêu, anh yêu em."
Sở Tiêu lẳng lặng đặt tờ giấy xuống, mở hộp nhỏ ra, bên trong có đôi bông tai mạ vàng của DIOR, có viên ngọc trai nhỏ, phần viền mảnh dài ôm sát vành tai, trang trí ngôi sao, ngọc trai trắng nhỏ và pha lê trắng.
Thật sự rất đẹp.
Sở Tiêu thầm cười nghĩ, chắc là Chu Tẫn phải tranh thủ để chạy đi mua quà cho cô. Thật ra anh không cần chuẩn bị gì cả, chỉ cần có anh về thôi Sở Tiêu đã thấy vui lắm rồi.
Chu Tẫn cất công làm những điều nhỏ nhặn này, Sở Tiêu thấy thật trân trọng, cứ ngắm nghía mãi không thấy chán.
Sau ngày Chu Tẫn về, mọi thứ vẫn như bình thường, Sở Tiêu lại đi đón tết với cả gia đình mình và dì Chu, không ai biết sự trở về của anh cả.
Đến ngày mùng 5 tết, thì Sở Nguyệt cùng A Dĩnh với hai đứa nhỏ cũng sắp xếp đồ đạc để đi.
Trước đó Sở Tiêu có ngồi nói chuyện với Sở Nguyệt: "Chị nghĩ thế nào? Chị thật muốn về với anh ấy sao? Chị quyết định chắc chắn chưa?"
Sở Nguyệt sau vài ngày ổn định tâm lí của mình đã bình thường hơn hẳn, còn tự trấn an nói: "Ừ, chị đã kiểm tra rồi. A Dĩnh và cô ta không còn qua lại thật. Chị quay lại lần này vì hai đứa nhỏ, sẽ không có lần sau nữa."
Thật ra Sở Nguyệt và A Dĩnh đã có cuộc nói chuyện về vấn đề này, Sở Nguyệt muốn chắc chắn nên bắt A Dĩnh hứa, còn viết giấy cam kết là không để tái phạm chuyện cũ, nếu không Sở Nguyệt sẽ dẫn hai đứa nhỏ đi ngay lập tức. A Dĩnh không ngần ngại mà làm tất cả những điều Sở Nguyệt yêu cầu.
Sở Tiêu buồn bực: "Vấn đề đâu phải như vậy? Vấn đề là chị có thật sự muốn quay lại hay còn tình cảm không, tại sao lại lấy lí do vì hai đứa trẻ. Thế còn..."
Thế còn Thiệu Huy...
Sở Tiêu định nhắc mà lời đến miệng lại không thốt ra được, sợ Sở Nguyệt buồn lòng.
Lúc này Sở Nguyệt đang xếp đồ vào hành lí, không ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt thâm trầm lạc đi đâu đó, gấp đồ mà lộn xa lộn xộn, chẳng để tâm gì hết, miệng thì lẩm nhẩm nói: "Thế còn gì chứ...? Chuyện chị với A Dĩnh, em nghĩ bây giờ làm sao mà còn tình cảm. Chị hiện tại chỉ lo cho hai đứa con thôi, bây giờ chẳng có gì bằng hai đứa nhỏ cả. A Dĩnh có điều kiện, thì chị để anh ta lo cho hai đứa, vẫn tốt hơn là lo cho người ta. Chị sau này cũng không để hai con mình thiệt thòi được."
Rốt cuộc cũng chẳng biết nói thế nào cả, Sở Tiêu cứ liên tục thở dài, trước khi Sở Nguyệt xếp hành lí xong, cô chỉ nói một câu: "Nhưng chị cũng cần hạnh phúc mà."
Tiếng lòng Sở Nguyệt như vỡ vụn, Sở Tiêu quay người rời đi mà đôi mắt Sở Nguyệt đã nhuốm màu đỏ rực, không nhịn được mà khóc ướt đẫm cả khuôn mặt.
Đến lúc mang hành lí ra ngoài, Sở Nguyệt phải đeo kính để che lại.
A Dĩnh hôm nay được trở về nên tâm tình rất phấn khởi, cho hành lí lên xe mà cười hớn hở, hai đứa nhỏ cũng rất vui. Chỉ có Sở Tiêu và ông bà Triệu thì đứng tần ngần trầm mình, không cười lên được.
Sở Nguyệt cũng nặng lòng với bố mẹ, cô thương bố mẹ vì mình lấy chồng xa nhà nên chẳng báo hiếu được bao lâu. Cả bốn người đứng khuyên nhủ an ủi nhau một hồi lâu, bà Triệu cũng không nhịn được mà khóc ròng một trận, ôm Sở Nguyệt vào trong lòng. Sở Tiêu cũng khóc theo mẹ, ông Triệu thì thở dài quay đi.
Cuối cùng là nói lời chia tay với hai đứa cháu xong, A Dĩnh cũng chào hỏi đàng hoàng mới đưa hai đứa trẻ lên xe ngồi.
Tất cả gần sắp đi rồi, A Dĩnh cũng đã ngồi vào xe, Sở Nguyệt chuẩn bị tính lên xe thì bất chợt phát hiện phía xa có một người đứng hai tay đút túi, dựa lưng vào tường, mắt nhìn cô vô hồn.
Sở Nguyệt mới một chân đặt lên xe mà đứng khựng lại, hai người bất động nhìn nhau, cho tới khi A Dĩnh phát hiện ra.
Dường như cũng cảm nhận được điều gì đấy, đây là lần đầu tiên A Dĩnh tử tế lên tiếng: "Nếu em cần ra nói chuyện hay chào thì cứ ra đi. Anh không nghĩ gì đâu. Anh sẽ lái xe cho con đi một vòng rồi quay lại."
Sở Nguyệt vì thế mà đặt một chân xuống, đóng cửa lại chờ xe A Dĩnh rời đi cô mới từ từ đi đến chỗ Thiệu Huy.
Giây phút này Sở Nguyệt cũng không biết mình nên nói gì với Thiệu Huy cả, nhưng lại cảm thấy mình cũng không nên mặc kệ anh mà đi như thế.
Sở Nguyệt đứng trước mặt anh mà phân vân một hồi, mãi mới dám nói: "Em xin lỗi."
Cảm xúc kìm nén bao lâu của Thiệu Huy bây giờ như mới vỡ oà ra vậy, ánh mắt anh đầy đau khổ.
Anh hỏi cô: "Tại sao? Tại sao phải xin lỗi."
Sở Nguyệt rũ mắt xuống: "Anh biết em muốn nói điều gì mà... Dù sao em cũng là người không phải."
Những ngày qua Sở Nguyệt cũng vì những điều này mà trăn trở, cô cảm thấy có lỗi với Thiệu Huy, nhưng dù sao cũng vẫn thấy quyết định này sẽ tốt cho cả hai.
Sở Nguyệt trót vì tham lam tình cảm của anh mà không mãnh liệt cự tuyệt được lần đó, để mọi chuyện đi đến mức này, giờ cô lại rời đi xoá hết mọi thứ như vậy.
Có thể cô hơi tuyệt tình, nhưng mà nhờ thế mà cuộc sống của Thiệu Huy có lẽ sẽ tốt. Sở Nguyệt thấy cuộc đời cô chẳng khác nào một mớ hỗn độn, kéo Thiệu Huy vào chỉ làm khổ anh thôi. Thiệu Huy tốt nhất vẫn nên là tìm kiếm một đối tượng khác phù hợp hơn. Anh xứng đáng được như vậy.
Sở Nguyệt đã nghĩ thế.
"Vậy những gì chúng ta từng có thì sao?"
Sở Nguyệt trầm mặc.
Một hồi lâu, sau cùng cô nói:
"Em sẽ coi nó như một kỉ niệm."
Lúc này, nụ cười trên môi Thiệu Huy thật giễu cợt.
Sở Nguyệt cũng cảm thấy mình sắp không đứng thêm được nữa, thì Thiệu Huy lại day dứt hỏi cô: "Tại sao không phải là anh? Chẳng lẽ em không tin anh có thể mang lại được cho em cuộc sống hạnh phúc hơn là người chồng có thể phản bội em bất cứ lúc nào sao?"
Sở Nguyệt cứ nghẹn ứ trong cổ họng, cố gắng để nói:
"Em không tin ai hết Thiệu Huy... Nhưng ít nhất, anh ấy là bố của hai đứa trẻ. Dù thế nào thì con em cũng được sống đầy đủ mà không thiếu tình thương của bố mẹ... Bây giờ em chỉ nghĩ tới con mà thôi."
Thiệu Huy gật gù.
"Vậy còn em thì sao?"
"Em thế nào cũng được."
Sở Nguyệt ngẩng đầu lên, lúc này xe của A Dĩnh đã đi được một vòng trở lại đúng chỗ cũ để đợi.
Cô quay ra, trước khi đi, một lời cuối với Thiệu Huy.
"Em bây giờ không còn là cô bé lúc 18 tuổi nữa, Thiệu Huy. Quên em đi."
Thiệu Huy nhìn bóng dáng người con gái bước đi trước mặt, khung trời xung quanh, tự nhiên buồn đến chết lặng.
Bạn thấy sao?