Thiệu Huy vẫn đứng mất hồn ở đấy, trong khi Sở Nguyệt thì đã lên xe rời đi.
Ngồi trên xe, Sở Nguyệt cũng bần thần nhìn ra ngoài cửa sổ, dư âm lời nói của Thiệu Huy vẫn còn vang trong đầu cô.
"Thế còn em thì sao?"
Xe đi rất êm ả, Sở Nguyệt bị chìm trong trầm mặc mà không để ý bàn tay mình được A Dĩnh nắm chặt, cô ngước ra, A Dĩnh tỏ vẻ bao bọc đối với với cô.
Không biết cô có lựa chọn sai người không? Nhưng Sở Nguyệt cũng lấy lại tinh thần, quyết định gạt hết tất cả ưu phiền ra khỏi đầu, cố gắng nghĩ theo hướng tích cực.
Sở Nguyệt khoảng khắc đó tin mình làm đúng, để không phải làm khổ ai, cô sẽ không hối hận điều gì cả.
"Nhưng chị cũng cần sống hạnh phúc mà." Lời cuối cùng của Sở Tiêu lại vang lên.
Sở Nguyệt liền rút tay về.
Sân bay đầu năm khá vắng vẻ, không cần phải xếp hàng gì cả. A Dĩnh để Sở Nguyệt và hai đứa trẻ ngồi ở ghế đợi, định một mình chạy vào làm thủ tục.
Bỗng nhiên Dĩnh An lại la lên đòi điện thoại của Dĩnh Nghệ đang chơi, Sở Nguyệt liền mắng con là không được làm thế. A Dĩnh ngại ồn ào liền đưa điện thoại của mình cho Dĩnh Nghệ, xong rồi trấn an Sở Nguyệt: "Không sao đâu. Để cho con chơi đi."
A Dĩnh chạy đi, lúc này Sở Nguyệt mới ngồi thả lòng ngồi xuống thở một hơi, hai đứa trẻ đã có điện thoại để chơi nên không còn quấy phá gì nữa.
Sở Nguyệt nhìn dảo lướt một lượt, sân bay lúc này mới đông người hơn một phần, có vẻ hầu hết toàn là người trở về, ít người đi, một vài gia đình còn đi du lịch, hoặc một vài người đi tiễn thân nhân...
Sở Nguyệt thu mắt về.
Trong lúc đầu cô lúc này chỉ toàn bộn bề là nỗi lo toan về cuộc sống tiếp theo của mình, thì tiếng nói Dĩnh Nghệ cất lên, phá vỡ suy nghĩ của cô.
"Dạ, bố đang đi mua vé rồi. Cô là ai đấy ạ?"
Sở Nguyệt ngơ ngác quay ra, lại nghe Dĩnh Nghệ nói: "Bố mua vé để đưa con và mẹ về. Cô tìm bố có chuyện gì?"
"Ai vậy?" Sở Nguyệt dơ tay ra, Dĩnh Nghệ liền đưa lại điện thoại cho cô.
Là điện thoại của A Dĩnh, Sở Nguyệt nhìn trên màn hình là số lạ. Cô đưa nó áp lên má, sau một vài tiếng hỏi đối phương là người nào, thì phải một lúc sau mới có người lên tiếng.
"Cô quay lại sao?"
Sở Nguyệt rất nhạy bén, nghe được tiếng liền biết là người nào. A Dĩnh cũng thừa nhận với cô là đã chặn hết số liên lạc của cô ta, nên lúc này Sở Nguyệt rất bình tâm.
"Cô lấy số lạ để gọi sao? Không phải đã chặn rồi sao? Còn muốn gì nữa vậy?"
Cô cũng chính thức tuyên bố: " Tôi quay lại rồi."
Bên trong điện thoại ngưng một lúc, lại phát ra tiếng cười rất châm chọc.
Người phụ nữ đang nói chuyện với cô bên đầu giây cứ lẩm nhẩm gì đó, thậm chí còn chửi thề một tiếng: "Mẹ kiếp. Bảo sao gọi mãi không được."
Sở Nguyệt chưa định hình được chuyện gì thì bên kia yêu cầu cuộc gọi video với mình. Cô lưỡng lự một lúc thì cũng nhấn chấp nhận tham gia.
Hình ảnh một cô gái tóc ngắn, khuôn mặt được trang điểm kĩ, khá sắc sảo, lại còn vô cùng điềm tĩnh nở nụ cười với cô.
Cô ta giơ một bàn tay của mình lên, hiện một chiếc nhẫn trên ngón áp út.
"Nhìn này, thấy không. A Dĩnh đã cầu hôn tôi đấy. Tôi có cả ảnh nữa, để gửi cho cô không cô lại nghĩ tôi bịa chuyện."
Sau đó có một vài hình ảnh được gửi tới, đều là ảnh của A Dĩnh và cô ta, trên một bàn tiệc nhỏ có nến và hoa, giống như cầu hồn, có cả cảnh A Dĩnh cầm nhẫn.
Cùng là một chiếc nhẫn...
Âm thanh bên tai Sở Nguyệt lúc này như tĩnh lại, hoàn toàn im lặng, chỉ còn tiếng từ điện thoại phát ra.
"Triệu Sở Nguyệt, rốt cuộc cô bị sao vậy? Lúc cô ở đây, tôi đã không thèm tranh chấp với cô, thậm chí tôi còn khuyên A Dĩnh về với vợ con. Nhưng đây là do cô tự bỏ đi, thì tôi mới nhận lời A Dĩnh. Bỗng nhiên bây giờ cô về để làm gì?"
Một lúc sau không thấy Sở Nguyệt nói gì, trong điện thoại lại được đưa thấp xuống dưới, ống kính chĩa về phần bụng, vòng hai có phần nhô lên của người bên kia.
Nhìn có vẻ như giống như đag mang bầu, ít cũng 5 6 tháng.
"Haiz, tôi có thai rồi."
Ngay giây phúc nghe được câu đó, Sở Nguyệt suy sụp buông lỏng điện thoại, ngồi gục xuống, âm thanh từ điện thoại vẫn đang phát ra.
"Nói cho cô biết, bây giờ cô có về, lần này tôi cũng không nhường cho đâu."
Sau đó Sở Nguyệt cũng không nghe được gì nữa, chỉ có thấy Dĩnh Nghệ bên cạnh lo lắng hỏi: "Mẹ sao thế?"
Một lúc sau A Dĩnh làm thủ tục xong quay lại, thì đã không thấy mẹ con Sở Nguyệt đâu nữa rồi, chỉ còn lại điện thoại của mình đặt trên ghế ngồi. A Dĩnh nhặt lên thì nhìn thấy tin nhắn ảnh cầu hôn trước đó của mình, lập tức hiểu ra chuyện gì, chạy ra bên ngoài xem, phát hiện ra Sở Nguyệt đang cho hành lí và đưa hai đứa nhỏ lên taxi.
A Dĩnh liền chạy lại, ngăn Sở Nguyệt để giải thích cho mình: "Không phải như vậy? Em nghe anh nói..."
Mà Sở Nguyệt đã chuẩn bị lên xe ngồi rồi, chỉ quăng lại ánh mắt đỏ ngầu, đầy căm phẫn mà lạnh giọng hỏi: "Cô ta có thai... Anh lôi tôi về để tiếp tục sống trong cảnh đấy nữa sao?"
"Không phải như vậy? Sở Nguyệt, tin anh... Anh không có ý định như vậy..."
Hai hàng nước mắt Sở Nguyệt rơi không ngừng, cô nói: "Đây sẽ là lần cuối cùng tôi khóc như này vì anh. Chúng ta li hôn, con cái, tiền trợ cấp, tài sản... tôi đều đòi đủ cả. Về sau, chúng ta gặp nhau ở toà đi."
Sở Nguyệt lên taxi, A Dĩnh vẫn chạy một đoạn đuổi theo.
Cuối cùng, trong kính chiếc hậu, chỉ thấy A Dĩnh đứng bất mãn ở đấy, bức bối gào thét với cái điện thoại: "Tôi nói tôi sẽ sống với cô à? Tại sao cô cứ phá hoại như vậy? Cô làm cô ấy bỏ đi nữa rồi đấy có biết không?"
Nói xong, liền kiếm một chiếc xe taxi khác để chạy theo.
Lúc này ở nhà Sở Tiêu đang tính đi ra ngoài đi dạo cho dễ chịu, Sở Nguyệt đi mà cô ở trong nhà dỗ dành mẹ cũng buồn theo.
Đi ra ngoài, hoá ra Thiệu Huy vẫn đứng nguyên chỗ này ở đây.
Sở Tiêu nhìn thấy anh, cô bàng hoàng một hồi, thấy vẻ âm u của anh mà làm cô cũng áy náy, sau đó không thể nào đi bộ yên ổn được, đành đi tới tính an ủi một lời, thì bỗng nhiên từ đâu có một chiếc taxi đỗ trước mặt.
Sở Tiêu quay ra thì thấy Sở Nguyệt từ trên xe dẫn hai đứa nhỏ đùng đùng đi ra, chưa hiểu gì thì nghe Sở Nguyệt nói: "Lấy hành lí giúp chị."
Sở Tiêu cứ biết thế mà làm theo.
Thiệu Huy đứng gần đó cũng choàng tỉnh cả người liền một mạch đi tới, giữ tay Sở Nguyệt lại: "Chuyện gì vậy?"
Đến gần Thiệu Huy mới thấy mắt Sở Nguyệt đỏ ửng, cánh tay cô anh nắm còn đang run run lên, Sở Nguyệt không nhìn anh, cũng không chịu trả lời, mà gạt tay anh xuống đi thẳng vào nhà.
Thiệu Huy vẫn chưa hỏi cho ra được, thì lúc này xe của A Dĩnh lại kịp đuổi tới. A Dĩnh chạy xuống xe, vừa đi ra để gọi Sở Nguyệt thì bất thình lình, đột nhiên một bên mặt bị Thiệu Huy dơ nắm đấm thật mạnh không nương tay.
Không cần biết lí do là gì, Thiệu Huy đè anh ta ra nền gạch, từng cú từng cú, mọi phát tiết, giáng thẳng lên mặt. A Dĩnh sau đó chỉ ngấp ngỏm không còn mở được miệng.
Trong đầu Thiệu Huy lúc này chỉ còn hình ảnh đôi mắt đỏ hoe Sở Nguyệt...
Xung quanh mọi tiếng nói đều mờ đi.
Mãi đến khi, có người chạy ra can ngăn...
Bạn thấy sao?