A Dĩnh được đưa tới bệnh viện, người nói chuyện với anh ta sau khi ra viện là ông Triệu, ông không để anh tới nhà của ông nữa, cũng nói với anh ta đừng làm phiền Sở Nguyệt.
Sau này cũng chấm dứt mọi quan hệ.
Cuộc sống của nhà Sở Tiêu từ đó cũng rất bình ổn, Sở Nguyệt không bị tâm lí gì cả, thậm chí còn rất bình thường. Sau sự việc cả nhà đều thấy Sở Nguyệt mạnh mẽ hơn, còn tự tìm thuê cho mình một luật sư giỏi để giải quyết vấn đề li dị, quyết dành hết mọi quyền lợi. Cũng không còn mềm lòng với con cái nữa, có hôm Sở Tiêu thấy Sở Nguyệt nghiêm khắc dứt khoát hỏi hai đứa nhỏ là chọn mẹ hay chọn bố, Sở Nguyệt sẽ cho con theo người đấy, nhưng không có đứa nào chọn bố cả.
Từ đó cũng không thấy Dĩnh An hay Dĩnh Nghệ nhõng nhẽo nữa.
Chỉ có điều, Sở Nguyệt cũng tự mình cắt đứt luôn quan hệ với Thiệu Huy, cho dù anh có sang nhà tìm gặp cũng bị cô đuổi về.
Sở Nguyệt từng nói với Sở Tiêu một câu, rằng cô ấy muốn tự quyết định cuộc đời của mình, không để một người đàn ông nào chi phối nữa.
Thật ra lúc nói vậy bản thân Sở Nguyệt cũng suy nghĩ, cô về với A Dĩnh nên đã từ bỏ Thiệu Huy, nếu giờ quay lại còn đi tìm anh thì chẳng khác nào cô coi anh như một sự lựa chọn. Sở Nguyệt cũng có lòng tự trọng và cô không biết quấy rối cuộc đời của Thiệu Huy thêm nữa. Cho dù cô không về với A Dĩnh nữa nhưng cô vẫn quyết giữ như vậy.
Sở Tiêu thì thấy Sở Nguyệt rất ngầu, nên nhất trí tán thành chị.
Sở Tiêu sau tết đã đi làm lại bình thường, Chu Tẫn thì đã qua giai đoạn đầu khó khăn, đang xúc tiến công việc ngày càng tốt hơn. Cô và Chu Tẫn vẫn duy trì liên lạc qua lại. Mối quan hệ chuyển sang yêu xa này cũng khiến cả hai có thêm nhiều trải nghiệm.
Chu Tẫn đi được gần hai tháng, thì Sở Tiêu phát hiện ra cơ thể mình bắt đầu có những thay đổi kì lạ, như là cô cảm thấy mệt mỏi hơn, nhạy cảm với mùi thức ăn trong nhà, đi tiểu nhiều lần, đầy hơi, thậm chí còn buồn nôn.
Sở Tiêu cũng để ý cô bị trễ kinh gần cả tháng nay rồi, nhưng vì rút kinh nghiệm lần trước nên cô không dám nói cho ai biết.
Lần này Sở Tiêu mới thử mua que thử về, thế mà nó lên hai vạch.
Sở Tiêu bị doạ cho biến sắc một trận, mãi sau cô mới dám kể cho Sở Nguyệt nghe.
Sở Nguyệt có kinh nghiệm, nên rất nhanh dẫn Sở Tiêu đi siêu âm, hai chị em cứ lén lén lút lút không nói cho ai biết mà thử kiểm tra trước.
Kết quả chính xác là Sở Tiêu mang thai thật, bác sĩ dò tim thai cho biết thai của cô đã được hơn 1 tháng.
Tâm trạng Sở Tiêu vừa bỡ ngỡ vừa mừng, cô không biết có nên gọi điện nói cho Chu Tẫn biết không nữa.
Sở Nguyệt đưa cô trở về cũng nói chuyện lại với bố mẹ Triệu và dì Chu. Sau khoảng khắc đấy, Sở Tiêu như từ một phép màu nào đấy mà tự nhiên được tất cả nâng niu, chăm sóc, quan tâm, coi cô như báu vật vậy, từng li từng tí từng chút một.
Sở Tiêu có chút hơi chóng mặt nhưng cũng rất vui.
Nhưng vì công việc của Chu Tẫn mới bắt đầu vận hành gần đây, nên không ai muốn ảnh hưởng tới anh. Sợ Chu Tẫn sốt ruột, không làm ăn được, bố mẹ cô và dì Chu quyết định giấu chuyện này không cho anh biết, để đợi đến khi Chu Tẫn về.
Sở Tiêu cũng muốn tạo bất ngờ với anh nên cũng kết hợp giấu anh chuyện mang thai, nhiều lúc hai người nói chuyện mà mặt cô tái mét lại, anh hỏi cô cũng nói là cô không sao.
Sở Tiêu mang thai đến tháng thứ ba mà bụng cô vẫn rất phẳng, nhưng vì đỡ nghén ngẩm hơn nên ăn uống cũng tốt hơn nhiều.
Sở Tiêu được cả mẹ ruột lẫn mẹ chồng chăm bẵm, đủ loại đồ bổ với đồ ăn dinh dưỡng, chẳng mấy chốc cái mặt cô phính lên rất tròn, mỗi lần Chu Tẫn nhìn thấy đều cười rất mãn nguyện, còn khen hai mẹ ở nhà chăm giỏi.
Sở Tiêu biết chẳng bao lâu nữa cơ thể cô sẽ bắt đầu biến đổi, Sở Tiêu luyến tiếc thân thể thời còn con gái của mình, nên cô muốn chụp hình để lưu lại làm kỉ niệm, ghi lại từng thay đổi nhỏ trên cơ thể cô.
Theo từng tháng, sau đó từng tuần, Sở Tiêu đều đứng nghiêng trước gương chụp lại hình bikini của mình, và chỉ gửi mỗi cho Chu Tẫn thấy.
Chu Tẫn chẳng nhận ra gì cả, cũng có thấy cô ngày càng đẫy đà hơn trước nhưng không biết là cô mang thai. Anh chỉ nghĩ là cô gửi hình khiêu gợi cho anh, thậm chí còn rất thích.
Có lần đang tập trung làm thì cô gửi ảnh, Chu Tẫn tí xịt máu, suýt bị lão Lâm bên cạnh nhìn thấy, anh phải chạy ra ngoài gọi anh cho cô, hỏi: "Em muốn hại chết anh à? Như vậy làm sao anh làm việc được."
Nhưng mà quả thật như vậy, mỗi lần Sở Tiêu gửi ảnh là Chu Tẫn đều bị kích thích, hưng phấn chỉ muốn cùng cô làm chuyện đấy.
Thật ra cũng như những cặp yêu xa khác, hai người cũng thỉnh thoảng trò chuyện gợi tình với nhau. Sở Tiêu không ngại mà cởi sạch đồ, khoe hết cả cơ thể trước mặt anh, thậm chí còn tự làm thoả mãn cho nhau.
Mỗi lần như thế Chu Tẫn đều bị cô làm cho mê muội không biết trời đất, ham muốn tột độ chỉ muốn trở về với cô.
Nhưng vì công việc hiện tại không thể vắng mặt để giám sát được, Chu Tẫn vẫn phải ở lại để lo xây dựng kho vật liệu mới mở.
Sở Tiêu mang thai đến tháng thứ 5 thì cô không còn gửi thêm ảnh cho anh nữa, vì lúc này bụng cô đã nhô rõ ra rồi.
Chu Tẫn cũng sắp hoàn thành công việc nên có thể về trong tháng tới.
Sở Tiêu ở nhà rất háo hức đợi anh về, buổi tối thường hay khó ngủ mà lăn lộn.
Có một đêm, Sở Tiêu đói bụng không ngủ được nên đi xuống dưới nhà bếp, bỗng phát hiện ra Sở Nguyệt cũng đang lén lút ăn đêm dưới này.
Sở Nguyệt thấy cô thì như có tật giật mình, lấm la lấm lét bỏ đồ ăn đấy rồi đi lên phòng.
Bắt đầu từ hôm đấy, không hiểu sao Sở Tiêu rất hay để ý Sở Nguyệt. Cô cứ thấy Sở Nguyệt có gì đó khác lạ hơn bình thường.
Sở Nguyệt gần đây cũng mới ra toà giải quyết xong giấy tờ li hôn, dành được quyền nuôi con, và tiền chia tài sản cho mình. A Dĩnh cũng chịu chu cấp đầy đủ cho hai đứa nhỏ, cuộc li hôn diễn ra êm đẹp, mà không hề có xích mích gì hết.
Nghe đâu người phụ nữ A Dĩnh đang quen cũng đã sinh con gái đầu lòng rồi, nên giờ cũng không còn tư tưởng gì tới Sở Nguyệt nữa.
Sở Tiêu nghĩ Sở Nguyệt sau li hôn sẽ hoàn toàn như một người mới lạ, sống thoải mái hơn, nhưng mà dường như không phải. Mọi thứ đều đi ngược lại, từ lúc li hôn Sở Nguyệt rất hay trầm mặc, còn như có vẻ đang lo lắng điều gì.
Sở Tiêu phát hiện ra sự thật là lúc buổi tối cô đi vào trong phòng thăm hai đứa nhỏ thì nhìn thấy Sở Nguyệt vừa tắm xong, đang đứng mặc đồ.
Sở Nguyệt nhận ra cô đi vào liền vội vàng che người lại, nhưng lúc ấy Sở Tiêu đã kịp nhìn thấy bụng Sở Nguyệt, rõ ràng nhìn giống hệt như cô.
Vậy mà mấy tháng nay bằng một cách nào đấy mà Sở Nguyệt che được nó, không một ai biết Sở Nguyệt mang bầu hết.
Sở Tiêu bàng hoàng hỏi: "Chị có bao lâu rồi?"
Sở Nguyệt biết không giấu được nữa, nên thừa nhận nói: "Bằng của em."
Sở Nguyệt cũng đã tự đi khám vài lần.
"Từ lúc nào? Của ai?" Sở Tiêu rối một nùi.
Ban đầu Sở Tiêu liền nghĩ là của A Dĩnh, nhưng Sở Nguyệt nói không phải, ngày đó A Dĩnh ở đây, cô chưa từng cho anh ta động vào người một lần nào hết.
Sở Nguyệt kể là lần duy nhất đi chơi với Thiệu Huy, đêm đó hai người đã ở bên nhau.
Sở Tiêu thật sự muốn khóc mà không thành lời, chuyện lớn như vậy mà Sở Nguyệt không chịu nói, đã vậy còn âm thầm chịu đựng một mình. Vậy mà những lúc Sở Tiêu được tất cả mọi người quan tâm, chăm sóc, Sở Nguyệt đứng một bên không biết đã tủi thân nhường nào.
Sở Tiêu trách chị một hồi, không được lại hỏi.
"Vậy giờ chị tính sao?"
Sở Nguyệt cứ im lặng, Sở Tiêu bức bối khó chịu đang định đứng lên, kêu là đi gọi Thiệu Huy để nói cho anh ta biết thì bị Sở Nguyệt ngăn lại, xin cô đừng nói cho ai hết.
Thiệu Huy mới đây đang tìm hiểu một người khác rồi, Sở Nguyệt còn bắt gặp một vài lần anh đưa người ta về nhà. Thế nên cuộc sống bây giờ cô không muốn gây phiền tới anh.
"Chính tính tự nuôi đứa trẻ." Sở Nguyệt chắc nịch nói.
Bạn thấy sao?