Bốn ngày sau thứ bảy hôm đó, thì bốn ngày Tương Linh tâm hoảng ý loạn.
Suy đi tính lại đứng ngồi không yên.
Thật sự là trong lòng cô vẫn đang rất có gắng, cũng biết sẽ có ngày hôm nay rồi, nhưng lại không nghĩ là sớm như vậy, đây là chuyện bạn giường cả đời đấy.
Không nói ai xa lạ, ngay cả bạn cùng bàn cũng đã trải qua vài ba mối tình rồi, thường xuyên có nhiều nữ sinh khác bàn tán sau lưng là cô ấy đã đến bệnh viện phá thai.
Tương Linh vô ý miệt mài theo đuổi cách sống người ta nhìn nhận về mình nên luôn giữ chuẩn mực. Nhưng thật tình mà nói, so với quan niệm và cách nhìn của người khác thì bản thân mình càng nên nghĩ cho mình nhiều hơn, thân thể là của mình, tình cảm dục vọng cũng đều là của mình.
Cô thíc Lâm Thanh Khải, chỉ muốn được thân mật với anh, mặc kệ mối quan hệ này có kết quả hay không.
Rốt cục cũng chờ được đến giờ tan học thêm vào chủ nhật, Tương Linh đi chậm rì rì phía sau đồng bạn.
Lâm Thanh Khải cùng với vài nam sinh khác đứng cùng một chỗ, anh đưa lưng về phía cô, áo sơ mi trắng, quần âu đen đơn giản. Sạch sẽ và xuất chúng như thường ngày.
Tương Linh nhìn thấy anh, hướng về phía anh bước hai bước, lại đứng lại.
Rõ ràng chút lý trí còn sót lại đang gian nan giãy dụa, vừa vừa nhìn thấy bóng lưng của anh lại lập tức nghĩ đến chạy tới ôm anh.
Xung quanh ồn ào, xe tới đón học sinhn tan trường trải dài không thấy điểm cuối.
Cô cứ đứng ở đằng kia như vậy, nhìn anh thật lâu.
Lúc đấy trong lòng cô lại vang lên sự quyết tâm, nếu thật sự không có "về sau" thì cô cũng sẽ không hối hận.
Vẫn là nam sinh đi chung với Lâm Thanh Khải phát hiện ra cô, kêu Lâm Thanh Khải một tiếng, Lâm Thanh Khải quay đầu, nhìn thấy cô, khóe môi nhàn nhạt phiếm cười.
Tương Linh nhìn thấy bước chân của anh đi về hướng này, đám nam sinh ở sau cũng nói nói cười cười đi theo lại.
Đến gần, Lâm Thanh Khải rút tay từ trong túi quần ra, thật tự nhiên đón lấy cặp sách của cô: "Đói không?"
"Một chút." Tương Linh thành thật trả lời.
Lâm Thanh Khải cười: "Đi thôi." anh miễn cưỡng đem túi sách đặt trên vai: "Dẫn em đi ăn ngon."
Mấy nam sinh kia vui đùa vài câu, đoàn người dọc theo đường đi với nhau.
Bọn họ không biết vô tình hay cố ý mà bọn họ đi chung với nhau, để cho hai người cùng ở tít phía sau.
Hai người đi rất gần nhâu, thân thể bất chợt khẽ chạm vài cái, Tương Linh trong lòng như có quỷ, liền trộm nhìn anh một cái, lại trộm nhìn xuống cánh tay đang chạm vào nhau, rồi nhìn tới túi sách của mình trên vai anh.
"Lâm Thanh Khải." Cô nhỏ giọng kêu.
Lâm Thanh Khải nghiêng đầu, Tương Linh vốn tràn ngập dũng khí, muốn đi khoác tay anh thử xem, nhưng vừa bị anh nhìn liền trở nên dao động: "Không có gì."
Lâm Thanh Khải cười cười: "Đến rồi." Anh giơ ngón tay lên chỉ vào phía trước.
Tương Linh liếc anh một cái, cẩn thận đặt tay trái mình vào túi anh.
Anh nắm lấy bàn tay cô trong túi.
Vừa lúc này có nam sinh quay đầu hét lớn: "Là ở nơi này sao?"
Theo bản năng Tương Linh rút tay về, nhưng là đang bị anh nắm chặt rồi.
Lâm Thanh Khải không nhanh không chậm đan ngón tay vào tay cô, trả lời: "Ừm."
Làn da ngón tay rất mềm mại, rất mẫn cảm, Tương Linh khép hờ mắt cảm nhận lấy tay bọn họ đang ở cùng nhau, trong lòng có một đợt sóng nhỏ tràn ra.
Nếu là anh... cô cam tâm tình nguyện.
Bởi vì, có lẽ về sau sẽ không bao giờ sẽ lại thích một người đến như vậy nữa.
Cô cũng siết chặt lấy những ngón tay đang đan vào nhau của hai người.
Khách sạn vô cùng ồn ào tiếng người.
Bọn họ nhiều người, cùng đi lên phòng đã đặt sẵn ở trên tầng hai. Lúc di lên trên đó gặp một toán người đi xuống.
Cầu thang rộng rãi, Lâm Thanh Khải buông tay Tương Linh ra,đem cô che chắn ở phía sau.
Toán người này có cả nam lân nữa, nhìn qua có vẻ đã có tuổi, đi đầu tiên quay g lại nhìn bọn họ: "Linh Linh?" Giọng nói có chút không xác định.
Tương Linh sửng sốt, Lâm Thanh Khải dừng chân lại, cùng với cô quay đầu nhìn lại phía sau.
"Là em thật sao?" Người kia đeo kính gọng vàng, thoạt nhìn đã cảm thấy được là người hào hoa phong nhã tinh anh phong độ của người trí thức người trí thức. Người kia cũng nhìn Lâm Thanh Khải một cái: "Bạn trai đây sao?"
Tương Linh đỏ mặt, do dự kêu lên một tiếng: "Anh."
Lâm Thanh Khải nhướng mày, nhìn cô. Hai người nhẹ giọng nói chuyện với nhau và câu, sau đó người kia giơ tay xoa đầu Tương Linh.
Có vẻ như cô cực kỳ quen với hàn động này nên không hề có ý trốn tránh.
"Em còn có anh trai?" Hai người hướng ghế đi tới, Lâm Thanh Khải hỏi.
"Anh ấy là con của bác hàng xóm." Tương Linh giải thích tỉ mỉ: "bây giờ anh ấy đang học đại học, việc học rất tốt, thỉnh thoảng bố mẹ kêu anh ấy dạy kèm cho em học nữa, cho nên cũng gọi là quen biết."
Đại học... không trách được.
Thần sắc của Lâm Thanh Khải nhàn nhạt, bộ dáng như con mọt sách chính hiệu.
Các bạn nam sinh khác đã sớm ngồi quanh bàn, để lại hai ghế trống cạnh nhau cho anh.
Lâm Thanh Khải ngồi xuống ghế.
Xung quanh có chút ồn ào. Tương Linh cảm thấy thích những lúc như thế này, có cả bạn bè của Lâm Thanh Khải đi chung, cảm giác thật gần gũi với cuộc sống của anh.
Có người mang rượu tới, bọn họ rót cho Tương Linh khiêu khích cô uống vài ngụm.
Lâm Thanh Khải ngăn cản.
Vài người cười rộ lên, không ép buộc cô quá. bất quá đây chỉ là một chút lễ nghi khi quen biết, cũng không sao. Nam sinh mà lần trước ăn cơm cùng đột nhiên lên tiếng: "Tương Linh cũng thật là lợi hại nha. Tôi nói chuyện hôm trước cho mọi người nghe, cả ngày hôm đó nữ sinh lớp tôi đã chung tay điều tra về cô..."
Nói đến đấy rồi thôi, cũng không nói thêm gì. Hắn bị Lâm Thanh Khải liếc mắt qua, hắn liền hi hi ha ha cười giả lả chuyển sang củ đề khác. truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad của Huyền Namida.
Đôi đũa trong tay Tương Linh buông xuống, cô giả vờ như không nghe thấy gì, gắp một miếng rau trộn ngó sen vào bát.
Trái lại cô biết rõ Lâm Thanh Khải có hàng ngàn nữ sinh khác vay quanh anh, chỉ là nghe trực tiếp từ chính miệng người khác nói thì lại là một chuyện khác.
Không khí trong phòng ăn cũng biến đổi rất nhiều.
Lâm Thanh Khải nghiêng đầu nhìn cô một lát, cánh tay đưa đến trên ghế dựa sau lưng cô, lười nhác nghiêng người: "Ghen sao?"
Anh cũng uống một chút rượu, hô hấp nóng hơn so với bình thường, làm cho cô cảm thấy gứa ngáy ở tai.
Tương Linh định nói "Không có." thì anh đã thuận thế ôm lấy vai cô, cười trầm thấp đến ái muội: "Anh cũng không đụng chạm ai ngoài em."
Bàn tay anh cũng nóng hơn rất nhiều so với bình thường.
Nhiệt độ cơ thể nóng rực, mang theo ý vị thâm trường giống như một tín hiệu khắc chế. Chớp mắt Tương Linh trở về lúc hai người phát sinh mọi chuyện. Cô thẳng lưng, có phần cứng người.
yết hầu Lâm Thanh Khải trượt lên xuống, lòng bàn tay vuốt một đường trên làn da của cô, lại vuốt trở về.
Thật mềm mại.
Tiếp đó, Tương Linh thực không nghe rõ những người ngồi chung bàn cơm đang thảo luận về chuyện gì rồi.
Trong đầu cô không kiềm chế được mà vô ý nhớ lại đoạn phim mà cô xem hôm trước.
...sau khi hai nhân vật chính hôn môi, tim cô gái đập nhanh như trống gõ, cởi quần áo, vuốt ve... Những điều này đã làm nhiều đến quen thuộc như động tác ướt át nước chảy khi ở trên giường vậy, Nếu là nhân vật đổi thành cô với Lâm Thanh Khải thì sao.Chỉ mới tưởng tượng thôi mà cũng đặc biệt là cho người khác nóng bừng mặt lên rồi.
Cô căng thẳng nắm chặt đôi đũa trong tay.
Lâm Thanh Khải gắp cho cô vào món đồ ăn, anh không tham gia nhiều vào những cuộc nói chuyện khác của mọi người. Sau khi ăn xong. vẫn thuận tay cầm túi sách của cô: "Anh đưa em về."
"Được." Mấy vị nam sinh chính đang thương lượng với nhau là nên đi chơi game hay đi karaoke, nhiệt tình vẫy tay chào hai người: "Hẹn gặp lại nhé bạn học Tương Linh."
"Tạm biệt." Tương Linh lễ phép nhìn bọn hắn mỉm cười.
Lâm Thanh Khải nhìn cô đăm chiêu, môi nở nụ cười. Anh không nhanh không chạm đi theo cô rời khỏi đó.
Chín giờ mười phút tối, trên đường vẫn còn rất nhiều người qua lại. Tiếng la hét ầm ĩ của mọi người ở phía sau càng ngày càng xa.
Hai người đứng vẫy taxi ở bên đường, Tương Linh ngồi vào trước, Lâm Thanh Khải tiến vào theo sau. Đọc địa chỉ nhà cho tài xế.
Bên trong xe yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc radio vang vọng, Tương Linh nhìn ra ngoài hai cột đèn đường, có chút miệng khô lưỡi hanh, tay đặt trên đầu gối vặn vẹo.
Lâm Thanh Khải cụp mắt nhìn xuống, lòng bàn tay đưa tới đặt trên tay cô.
Một cái đụng chạm rất nhẹ cũng khiến cho lòng hiểu ít nhiều mà không cần nói ra. Đầu ngón tay Tương Linh cuộn tròn, bị anh cầm nắn chơi đùa: "Căng thẳng sao?" Hỏi thật nhỏ giọng.
Tương Linh nhìn anh lắc lắc đầu.
Lâm Thanh Khải cười tươi, cầm tay cô đặt lên đùi mình.
Xuống xe, lên lầu, mở cửa.
Cô đứng trước một gian phòng, chân tay luống cuống không biết nên làm gì.
Căn phòng tối đen như mực, xác giác lập tức trở nên nhạy bén. Thân thể nóng bỏng cùng khí tức đều như bị phóng đại lên.
Vô số lần.
bên hông bị cánh tay ôm lấy, lưng bị dán bởi một nhiệt độ quen thuộc đến run rẩy. Tương Linh không khỏi co rúm người lại, bắt lấy cánh tay anh như muốn cản lại.
"Sao?" Hô hấp Lâm Thanh Khải đã có điểm gấp gáp.
Trong nháy mắt đó có chút do dự, sau cùng là bản năng, rất nhanh buông ra: "Không..." Tương Linh ngẩng cổ chạm vào bờ môi của anh.
Lâm Thanh Khải vừa trở nên trầm mặc đã lại nhiệt liệt hưởng ứng.
Thân thể kéo về sau hung hăng áp ở trên cửa. Anh từ phía trên cúi xuống, quấn vào đầu lưỡi mềm nhuyễn linh hoạt.
Trong nháy mắt Tương Linh cơ hồ liền ẩm ướt rồi.
👇👇
Bạn thấy sao?