Chương 23: ❋ 23. Một chút tự hỏi

❋ 23. Một chút tự hỏi

Editor: Lemon

Phù Quang cười nhẹ nhàng “Nàng không tin ta, vậy cũng không có cách nào, nhưng chuyện này là thật không thể thật hơn, nếu không tại sao sau khi chúng ta giao hợp ta lại có thể hóa hình? Tất cả đều là dựa vào bí thuật này, dựa theo tốc độ tu luyện ban đầu của ta muốn hóa hình ít nhất phải chờ tới nửa năm sau, nhưng chúng ta đêm qua lần đầu tiên hoan hảo ta đã nhận ra linh lực trong cơ thể vận chuyển so với bình thường mạnh hơn rất nhiều……”

Hoắc Vân Dung nghe hắn nhắc tới chuyện đêm qua, lại không chút nào e dù nhắc tới hai chữ “Giao hợp” “Hoan hảo” để thoái thác, đúng là không biết xấu hổ, tức giận đến hai mắt biến thành màu đen, không đợi hắn nói xong đã lớn tiếng cắt ngang: “Ngươi đừng có nói hươu nói vượn!”

Phù Quang liếc nhìn nàng một cái, biết nghe lời mà ngậm miệng, gật đầu nói: “Được thôi, nàng không muốn nghe ta không nói là được, nàng nói ta lừa nàng, vậy cũng không sao, ta không có gì để làm, một năm hay mười năm đối với ta mà nói cũng không có gì khác nhau, nàng chỉ cần ở đây nghỉ ngơi mấy năm, cũng sẽ có ngày ta khôi phục, đêm đã khuya, nàng đêm qua —— ừm…… Hôm nay bị lạnh, đi ngủ sớm chút.”

o(*^▽^*)o♪ bạn đang xem bản edit của Lemon và đăng duy nhất tại Wattpad Lemon o(*^▽^*)o♪

Nói rồi liền cởi áo ngoài ra đưa cho nàng, trên người chỉ chừa một kiện áo trong mỏng manhche đậy thân thể, “Nếu nàng không muốn lấy thân báo đáp tất nhiên cũng sẽ không chịu ngủ cùng ta nữa, ta hiện nay còn chưa thể tự biến ra vật được, đây là từ da lông ta hóa thành, rất ấm, nàng xem như chăn mà dùng.”

Nói xong không đợi Hoắc Vân Dung trả lời đã tự tìm một góc cách xa nàng đi ngủ.

Hoắc Vân Dung không nghĩ tới hắn lại dứt khoát như thế, một chút cũng không dây dưa, tay cầm quần áo hắn ngây ngốc tại chỗ, nhất thời không biết nên có phản ứng gì.

Trong động an tĩnh lại, trừ bỏ tiếng hít thở rất nhỏ của hai người cũng chỉ có tiếng củi cháy.

Hoắc Vân Dung ngồi ngây ra trong chốc lát, liếc sang chỗ Phù Quang một cái, chỉ thấy hắn nằm ngửa lấy tay làm gối, hơi thở cũng dần trở nên đều đều, chắc là ngủ rồi.

Nàng cũng chậm rãi nằm xuống, đem cái áo của Phù Quang đắp trên người, áo này cũng không tính là dày nặng, nhưng lại rất ấm áp, so với chăn mùa đông trong nhà còn ấm áp hơn nhiều, trong lòng hỗn loạn, lăn qua lộn lại, làm sao cũng ngủ không được.

Trong đầu nghĩ tới chuyện hắn nói vừa nãy, không nên tin tưởng, trên đời này sao lại có phương pháp dâm tà như vậy, nhất định là hắn vô căn cứ lừa nàng.

Chỉ là trong lòng lại nhịn không được nhảy ra một suy nghĩ……

Nếu lời hắn nói chính là giả, nắm cái áo trên người, trong lòng không nhịn được nghĩ tại sao hắn phải gạt nàng chứ, lúc này trong động cũng chỉ có hai người bọn họ, nếu hắn thật sự muốn làm gì nàng thì nàng cũng không có cách chống trả.  Nhưng hắn cũng không có làm.

Trong sạch đã bị hắn làm bẩn, chuyện cẩu thả cũng đã làm rồi, vậy có làm một lần hay là làm trăm lần thì cũng đâu có gì khác nhau? Tóm lại là nàng đã không thể gả cho người khác.

Nếu thật sự phải ở đây mười năm, trong mười năm này nàng nhất định mọi chuyện đều phải ỷ lại hắn, thời gian lâu dài cũng có khác gì phu thê đâu? Huống chi hắn đối với nàng còn có ân cứu mạng, đến lúc đó nếu hắn còn chưa từ bỏ ý định, chẳng lẽ nàng còn có mặt mũi nhiều lần từ chối? Vậy cũng chẳng phải là nàng đã phí mấy năm thời gian sao?

Nghĩ đến đây, nàng khẽ cắn môi, dần ra quyết định.

Sau một lúc lâu chần chờ, nàng lặng lẽ kéo áo trên người xuống, lén ngó sang chỗ Phù Quang một cái, chỉ liếc mắt một cái đã làm nàng hoảng hốt, trên mặt nóng đến muốn thiêu cháy.

Một lát sau, nàng rốt cuộc ngồi dậy, xốc áo trên người, chậm rãi bước sang chỗ hắn, dùng mũi chân nhẹ đá đá chân hắn, lại không có phản ứng.

Nàng nhỏ giọng kêu một tiếng, “Nè.”

Vẫn không có phản ứng.

Nàng cắn môi, giọng lớn hơn chút “Tiểu Bạch.”

Vẫn không có phản ứng.

Nàng ngồi xổm xuống, do dự một lát, vẫn vươn tay ra nhẹ đẩy đẩy cánh tay hắn, “Tiểu Bạch.” Da thịt dán vào nhau, chỗ đó giống như bốc lên một ngọn hỏa.

Phù Quang chậm rãi mở một đôi mắt màu vàng kim, đôi tay đưa ra sau chống nửa người trên, “Sao thế?”

Hai má Hoắc Vân Dung ửng đỏ, ấp a ấp úng, một hồi lâu mới nhỏ giọng hỏi: “Chuyện vừa rồi ngươi nói là thật sao?”

“Nếu có nửa câu giả dối ta sẽ bị thiên lôi đánh……”

Lời còn chưa dứt Hoắc Vân Dung đã vội vàng nói: “Ngươi nói bậy gì đó! Nếu ngươi bị sét đánh chết ta chẳng phải là vĩnh viễn không ra khỏi  đây sao?”

Trong mắt Phù Quang xẹt qua một tia ý cười, giọng điệu bỡn cợt: “Nếu ta bị sét đánh chết tự nhiên kết giới ta hạ cũng sẽ biến mất theo.  Vậy không phải vừa lúc thỏa mãn ý nàng sao?”

Hoắc Vân Dung nhất thời nghẹn lời, ngây người trong chốc lát, mới nhỏ giọng lẩm bẩm: “…… Ta cũng không biết ngươi chết rồi kết giới cũng sẽ biến mất.”

“Bây giờ nàng biết rồi đó.” Phù Quang cười một tiếng, chậm rãi nói: “Nàng có thể nhân lúc ta ngủ giết chết ta, ta chết rồi nàng chẳng những có thể ra khỏi đây mà còn không ai biết trong sơn cốc này đã từng xảy ra chuyện gì.”

“Ngươi……” Hoắc Vân Dung ngạc nhiên đứng dậy, hôm nay lúc nàng tỉnhdậy đã nổi lên sát tâm muốn giết hắn, trong lòng nghĩ quyết không thể để ai biết nàng cùng một con Bạch Hổ làm chuyện cẩu thả, sao lời hắn nói ra lại y như suy nghĩ lúc đó của nàng vậy.

Nhìn thấy vẻ mặt hắn, Hoắc Vân Dung trừng mắt oán hận nói: “Lúc đó ngươi đã tỉnh rồi.”

Phù Quang ngửa đầu nhìn nàng, trong mắt kim quang lưu chuyển, thản nhiên thừa nhận: “Không tệ, Dung Nhi không xuống tay được, không có giết ta, trong lòng ta rất là cảm động, cũng rất là hối hận, trong ba tháng này chúng ta sớm chiều ở chung, cùng dậy cùng nằm, ta vẫn luôn xem nàng là nương tử của ta, cho rằng nàng đối với ta cũng như ta đối với nàng, chỉ là tính tình nháo một chút, đó cũng là thú vui giữa phu thê. Không nghĩ tới Dung Nhi cũng không thích ta, cũng không muốn lấy thân báo đáp, ta làm bẩn trong sạch của nàng, nàng muốn giết ta về tình cảm có thể tha thứ, ta cũng cam tâm chết dưới tay nàng, nhưng ta không nghĩ tới chính là nàng lại không đành lòng như thế.”

Nói đến việc này, trong ngực Hoắc Vân Dung một trận bực mình, ta không đành lòng giết ngươi, ngươi ngược lại nhẫn tâm bắt nạt ta, tức giận mà nói với hắn: “Nếu ngươi biết ta muốn giết ngươi, lại cam nguyện bị ta giết, tại sao không tự mình kết thúc đi?”

Phù Quang nhẹ giọng thở dài một hơi, sâu kín nói: “Tất nhiên là bởi vì ta còn chưa sống đủ, không muốn chết, nhưng nếu có thể chết trong tay Dung Nhi, cuộc đời này cũng coi như sống không uổng phí.”

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay Hoắc Vân Dung rũ bên người, ánh mắt bình tĩnh, nghiêm túc nói với nàng: “Dung Nhi nếu ngay lúc này nàng vẫn muốn giết ta, vậy ra tay đi, ta tuyệt đối không phản kháng.”

o(*^▽^*)o♪ o(*^▽^*)o♪ o(*^▽^*)o♪

Lemon: Chương ngắn nên đăng một lần nhiều chương để mọi người không tụt hứng ~~~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...