Chương 24: Chương 23: Tự mình đem mềm yếu nuốt vào

Edit: Vũ Quân

Thiếu niên nói thật là có lý, bạn chỉ cho quan châu phóng hỏa, không cho dân chúng đốt đèn cũng quá tiêu chuẩn kép rồi.

"Là học từ AV." Đầu ngón tay cậu gợi một sợi tóc dài của bạn lên thưởng thức, cậu nửa híp đôi mắt, nhẹ giọng giải thích.

"Thì ra cậu cũng xem phim sắc tình á." Bạn từ trong lồng ngực thiếu niên ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, bĩu môi: "Tôi còn tưởng trong lòng cậu chỉ có học tập thôi chứ."

"Thỉnh thoảng tôi sẽ xem."

"Haha." Mí mắt bạn dần trở nên nặng nề, cơn buồn ngủ vọt tới, bạn mơ màng nói: "Tôi muốn ngủ, ngủ ngon."

Da thịt của thiếu niên vô cùng đàn hồi, xoa lên có cảm giác bóng loáng, nhiệt độ cơ thể cũng cao hơn so với người bình thường. Bạn ôm lấy cậu, giống như trong đêm đông ôm một chiếc bếp lò ấm áp, cả người bạn đều ấm lên.

"Tô Tô cậu có thể dịch lên trên một chút rồi ngủ không?" Phía trên thiếu niên đang chơi đùa sợi tóc bạn hỏi.

"Vì sao?"

"Tôi muốn ngậm núm vú của cậu đi ngủ."

Phần lớn thời gian, Hứa Giới sẽ vô cùng thành thật với dục vọng của mình.

"Đây là một đam mê kỳ quái." Bạn lẩm bẩm, nhưng vẫn làm theo lời cậu nói, cơ thể di chuyển lên trên, đem núm vú hồng nộn mềm mại nhét vào trong miệng thiếu niên.

"Tô Tô, cậu thật là ngoan, thật nghe lời." Thiếu niên mê say ăn một viên núm vú của bạn, cậu còn không quên bắt lấy một bên còn lại vuốt ve đùa bỡn.

"Ưm... Ha, đừng như vậy......" Bạn khẩn trương nói: "Ưm... Đừng nghịch, cậu nói chỉ ngậm đi ngủ thôi mà... A ha... Đừng cắn..."

Thân trên của bạn ngửa ra sau, bạn muốn đem núm vú từ trong miệng thiếu niên rút ra, nhưng sau lưng lại bị tay cậu đè lại ấn về phía trước, ăn đến càng hăng say.

"Ngoan." Cậu không hề để ý mà dỗ dành, môi lưỡi ở bộ ngực dính đầy nước miếng của bạn rong chơi, liếm láp phát ra âm thanh chùn chụt.

Cậu nói: "Tô Tô ngoan, tôi chỉ nếm một ngụm cuối cùng thôi, lại nếm một ngụm......"

Cơ thể mẫn cảm bắt đầu động tình, thiếu niên nóng bỏng liếm láp khiến bạn khó nhịn mà vặn vẹo, đầu gối chạm vào cự vật không biết đã cương cứng từ khi nào.

Nó cực kì nóng bỏng, khiến bạn vừa kháng cự vừa ham muốn.

"Ưm a... A Giới... Dương vật của A Giới cứng rồi..."

Hạ thể chảy ra chất lỏng trơn trượt thơm ngọt, ánh mắt bạn mê ly, tiếng rên rỉ phát ra khi cánh môi hé mở, bên trong cái lưỡi phấn hồng cùng hàm răng trắng như ẩn như hiện.

"Muốn đại dương vật chơi cậu sao?" Hứa Giới đẩy eo.

"Muốn." Bạn thành thật gật đầu.

"Vậy Tô Tô tự mình đem dương vật nuốt vào đi." Thiếu niên bóp chặt eo nhỏ của bạn kéo xuống, quy đầu bóng loáng hồng thấu cực kì có tính xâm lược đặt trên môi âm hộ.

"Vì sao lại chỉ có thể ăn đầu của dương vật?" Tình dục trong cơ thể bạn đang căng đầy, ham muốn ngập tràn đầu óc, khiến tư duy của bạn chết máy.

"Tiểu dâm đãng, không được dại dột!" Thiếu niên trách mắng. Các trang reup là đồ ăn cắp.

Bàn tay to liên tiếp vỗ mạnh mấy cái lên cánh mông trắng nõn của bạn, mạnh tay đến mức bạn không còn cảm giác tê mỏi, cái mông chỉ còn lại nóng rát đau đớn.

"Tôi nuốt là được mà." Bạn đáng thương mở miệng, mông nhỏ giật giật, sau khi huyệt khẩu cọ xát vài cái với quy đầu của thiếu niên, liền cắn môi đem thứ xấu xí cứng rắn kia nuốt vào.

"Ăn có ngon không? Hương vị dương vật của tôi như thế nào?" Cậu thấp giọng nói, nói xong eo kính đột nhiên đâm vào, côn thịt đẩy hai mảnh môi âm hộ đang kẹp lấy quy đầu ra, cắm vào thật sâu trong nơi chặt chẽ của bạn.

Cậu thở hổn hển nói: "Cho cậu ăn ngon hơn, cho cậu, cả cây đều cho cậu!"

Sau đó như thế nào bạn không nhớ rõ lắm. Chỉ nhớ rõ dương vật thô cứng của thiếu niên không ngừng ra vào trong âm đạo của bạn, thọc vào rút ra. Cậu bắt lấy mông nhỏ của bạn đưa đẩy phần hông, cậu một bên hung hăng dùng cây côn thịt lớn thọc bạn, một bên ngậm lấy cái miệng nhỏ của bạn mút hôn.

Khi chống đỡ không được ủ rũ sắp sửa ngủ, cậu cố kìm nén rút côn thịt ra, tinh dịch rào rào bắn lên bụng bạn.

Trong lúc bạn mơ mơ màng màng dường như đã nghe thấy cậu nói gì đó: "Nhịn thêm mấy năm nữa là có thể tận tình bắn tinh vào trong tiểu huyệt rồi."

Nhưng giấc ngủ này lại không yên ổn như bạn tưởng tượng, thậm chí bạn còn mơ thấy ác mộng.

Trong mộng sương đen giăng đầy trời, nhiệt độ thấp đến mức cả người bạn phát run, gió lạnh thổi qua trước mặt bạn, bạn hoang mang tột độ đẩy làn sương đen ra, nhưng cả người lại bị một làn sương đen lớn hơn cắn nuốt.

"Đây là nơi nào vậy?" Bạn tuyệt vọng ngồi xổm trên mặt đất, cơ thể không ngăn được mà run rẩy.

"Tô Tô, đã lâu không gặp."

Đó là một giọng nói mà bạn rất quen thuộc, kiếp này bạn sẽ không bao giờ quên.

Không có kinh hỉ, chỉ có sợ hãi, bạn run run rẩy rẩy ngẩng đầu, nước mắt chảy ra.

"Dì... Dì Mai."

Mặt dì Mai trắng bệch như tro tàn, bà ta nhìn chằm chằm vào bạn, há mồm khặc khặc cười quái dị.

Do tự vẫn nên vết máu lưu lại trên cổ bà ta đột nhiên vỡ ra, máu chảy không ngừng, máu chảy đầm đìa trên mặt đất trở thành màu đỏ sậm.

Da đầu bạn đau như bị xé rách, bà ta túm tóc bạn kéo vào chỗ sâu, dịu dàng nói: "Dì rất nhớ cháu Tô Tô, Tô Tô tới bên cạnh dì đi."

"Không cần..." Bạn giãy giụa, lôi kéo với bà ta, bạn cào khiến cho mu bàn tay của bà ta chảy máu đầm đìa, trong móng tay là da thịt rách nát của bà ta.

"Sao vẫn chưa học được cách nghe lời?" người phụ nữ đẩy bạn ngã trên mặt đất, giống như rất nhiều lần khi bạn còn nhỏ, bàn tay hung hăng tát về phía mặt bạn.

Bạn bắt lấy cố tay của bà ta, càng sợ hãi  lại càng phẫn nộ, sự căm ghét từ đôi mắt đen lạnh băng tràn ra, bạn âm u cười lạnh: "Bà cho rằng tôi còn là đứa trẻ để mặc bà đánh đập sao?"

Bỗng chốc trong tay bạn trống không, cổ tay khô gầy chỉ còn lại xương cốt của dì Mai đột nhiên biến mất không thấy.

Sao lại thế này? Bạn nhìn làn khói đen trong lòng bàn tay, ánh mắt mê mang, bạn đang ở đâu? Đây là đâu?

Khói đen bốn xung quanh vọt về phía bạn, khắp nơi đều tối tăm và lạnh lẽo, bạn không ngừng kêu gọi, nhưng không có một chút tiếng vang, ngược lại hoàn cảnh yên tĩnh lại càng thêm khủng bố.

Bạn rất sợ hãi, gấp gáp muốn thoát khỏi nơi này.

"Đây là xương chân của cô sao?" Một giọng nữ cất lên trong không gian tĩnh mịch.

____

Các bạn đoán xem là xương của ai nào 🙂

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...