Edit: Vũ Quân
"Hai người quen nhau?" Hậu tri hậu giác, Hàn Tư Bạch nhớ tới câu đã lâu không gặp của Hứa Giới, ngữ khí và biểu cảm của cậu hiển nhiên không phải nói với anh.
"Không phải muốn báo danh sao? Điền vào biểu mẫu này đi."
Hứa Giới không để ý đến anh, đưa giấy bút cho bạn, cậu giơ tay chỉ chỗ báo danh ở bên trái nói: "Đi đến đó viết."
Ánh mắt bạn nhìn theo ngón tay Hứa Giới, nơi đó dùng khung dựng thành chiếc lều che nắng màu xanh lục, phía dưới là chiếc bàn dài, trước bàn có không ít sinh viên đang xếp hàng, chờ đợi điền biểu mẫu.
Bạn mới bước ra một bước, đã bị Hàn Tư Bạch ở bên cạnh duỗi tay cản lại. Anh lấy một tư thế bất nhã khuỵu hai chân, nửa đứng tấn, vỗ tay lên phần lưng, tùy tiện mở miệng:
"Xếp hàng quá lãng phí thời gian, em trực tiếp viết trên lưng anh đi."
Bạn chần chờ đứng tại chỗ, cảm thấy động tác này quá khiến người khác chú ý, nên có chút không muốn.
"Nhanh lên, đừng cọ tới cọ lui nữa, viết xong chúng ta sẽ trở về." Anh không kiên nhẫn, thúc giục.
"Thúc giục thúc giục, thúc giục cái đầu anh đấy." Bạn nhỏ giọng lẩm bẩm, mũi chân phát ngứa, phải đá lên mông Hàn Tư Bạch mới có thể hết ngứa được.
Nhưng suy xét đến việc đang ở trước mặt mọi người nên bạn đem chút tâm tư này thu lại, lấy biểu mẫu đặt lên phần lưng rộng lớn của anh, ngòi bút sột soạt, không quá một phút đã xong.
"Cái kia... Viết xong thì đưa cho cậu à?"
Bạn xoay người ngẩng đầu, nhìn vào đáy mắt trong trẻo sinh động của Hứa Giới, tầm mắt hai người không hẹn mà cùng đối diện nhau trong không trung, nháy mắt hai má bạn hồng lên.
"Ừ, đưa cho tôi." Hứa Giới đơn giản nói mấy chữ. Cảm giác cực kì thất vọng suýt chút nữa nhấn chìm bạn, chóp mũi bạn chua xót, ngay cả hô hấp cũng nặng thêm vài phần.
Bạn tình nguyện bị cậu bóp chặt cổ phẫn nộ chất vấn, chứ không hề muốn cậu đối xử lạnh nhạt như vậy. Sự quạnh quẽ đạm mạc của cậu, vô hình trung đã phủi sạch quan hệ giữa hai người.
Quá khứ luôn khiến bạn trằn trọc khó đi vào giấc ngủ, giờ đây nhìn lại, càng giống như sau giấc ngủ trưa nào đó bạn mơ thấy một giấc mơ không có thật.
Sắc mặt bạn buồn rầu đứng ngốc tại chỗ, bạn muốn nói chuyện cùng Hứa Giới nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào.
Bệnh đã trị hết, nhưng cũng để lại di chứng, khi bạn ở nơi đông người một lúc lâu sẽ cảm thấy không được tự nhiên, nhịn không được muốn thoát khỏi loại náo nhiệt xa lạ này.
Vừa muốn chạy nhưng cũng vừa muốn ở lại, rối rắm đến mức khuôn mặt nhỏ của bạn nhăn lại. Mà trước một giây khi bạn lấy hết can đảm mở miệng, Hứa Giới đã nói một câu khiến bạn nghẹn họng:
"Còn có việc gì sao?" Cậu nhàn nhạt mở miệng.
"Không... không có."
Thiếu niên có dáng người rất đẹp, vai rộng chân dài, cậu sải bước rời đi dứt khoát lưu loát, khi đi qua người bạn gợi lên một trận gió mùi hương bồ kết, cơn gió kia chứa đầy hương vị của ánh mặt trời.
Tinh thần chùng xuống, bạn ủ rũ cụp đuôi mà trở về, dọc theo đường đi mặc kệ Hàn Tư Bạch ba hoa bạn chẳng có một chút hứng thú nào.
"Hàn Tam Kim, anh có phương thức liên hệ của Hứa Giới không?" Bạn ngồi xếp bằng ở sô pha, trong lòng ngực ôm gối ôm hình con vịt vàng, không hề hy vọng hỏi.
"Có." Hàn Tư Bạch vẫn nhìn màn hình, ngón tay chơi game lướt như bay, nói:
"Tham gia câu lạc bộ thôi mà, không cần thêm phương thức liên hệ của chủ nhiệm đâu. Chờ anh đánh xong trận này, kéo em vào nhóm leo núi là được rồi."
Giao tiếp kiểu ông nói gà bà nói vịt, bạn khẽ thở dài một cái, lại nói: "Em không chỉ muốn phương thức liên hệ của cậu ấy, mà còn muốn biết cậu ấy học ngành gì, địa chỉ, với lại cậu ấy có độc thân hay không?"
"Không thể nào, Lâm Tô." Hàn Tư Bạch bất ngờ hét lên, ném điều khiển đi, để sát vào người bạn: "Em xem trọng Hứa Giới á? Anh nói em nghe, nếu có ý định này thì nhân lúc còn sớm hãy từ bỏ đi, em chắc chắn sẽ không theo đuổi được đâu."
"Vì sao?" ánh mắt bạn nghi hoặc.
"Bởi vì......" Hàn Tư Bạch đè thấp tiếng nói, nghiêm trang mở miệng: "Anh nghi ngờ cậu ta là gay."
"Haha......" Bạn che miệng cười, đôi mắt nheo lại thành hình trăng non hỏi: "Anh có chứng cứ gì không?"
"Chứng cứ tuy là không có, nhưng anh dám khẳng định cậu ta là gay. Khuôn mặt lớn lên tuấn tú như vậy, nhưng lại không có hứng thú với nữ sinh, chắc chắn là gay rồi."
"Anh nói rất đúng, anh nói đều đúng hết, không ngờ Tam Kim anh lại có một đôi mắt tinh tường như vậy, phải tiếp tục giữ vững nhé."
Bạn đẩy khuôn mặt tiến đến trước của Hàn Tư Bạch, ôm con vịt vàng đi về phía phòng ngủ, nghĩ thầm, Hứa Giới không phải đâu, cậu ấy rõ ràng...
Trên mặt bạn hiện lên sự động tình e lệ, ánh nước lấp lánh, nhớ tới đã từng ngồi trên phần hông của thiếu niên, uốn éo càn rỡ nuốt trọn cậu.
Ban đêm, gió lạnh tiến vào cửa sổ, bên ngoài là đèn neon năm màu sặc sỡ lập lòe. Các trang reup đều là đồ ăn cắp.
Bạn nhìn ánh đèn loang lổ bên gối, nhắm mắt lại đi ngủ, thế nhưng bạn lại dần chìm vào một giấc mơ không thể nói nên lời.
Khuôn mặt tuấn tú của Hứa Giới đỏ bừng thở gấp dưới thân bạn, cơ thể bạn trần trụi trắng nõn, cái mông nhỏ cong lên tùy ý cho bàn tay to nóng bỏng của cậu nắn bóp, như đang nhào bột.
Bông hoa nhỏ khép kín bị ngón tay dài của cậu thọc mở ra run rẩy mà nở rộ. Cậu bừa bãi thưởng thực tiểu nộn huyệt của bạn, thấp giọng rên rỉ: "Tiểu dâm đãng, vừa dâm vừa ướt, nộn huyệt muốn cắn côn thịt lớn đúng không?"
Khuôn mặt nhỏ mướt mồ hôi dựa vào cổ cậu, bạn quyến rũ ngâm khẽ, cái lưỡi phấn nộn bắt đầu liếm láp từ xương quai xanh gợi cảm của cậu, liếm qua cơ ngực vân da rõ ràng, cho đến đầu vú đỏ sậm cùng cơ bụng rắn chắc.
Nước bọt dính đầy lên người cậu, cái lưỡi hồng linh hoạt trượt xuống, cuối cùng liếm đến nhục hành đỏ tím đang đứng thẳng.
Đầu ngón tay vén vài sợi tóc vương trên mặt vuốt ra sau tai, khóe mắt cong cong của bạn ngước lên.
Ngước mắt cùng thiếu niên đối diện nhau cách ánh trăng sáng tỏ, sắc mặt của bạn hồng hào cúi đầu, hé môi từ gốc rễ thô tráng của côn thịt liếm lên.
Trong khoảnh khắc đụng tới đại quy đầu đỏ tím, sau khi liếm vài cái, bạn ngậm lấy phun ra nuốt vào, hai má mút hóp cả lại.
Trong cổ họng của Hứa Giới phát ra tiếng sung sướng mất hồn đến tận xương: "Ưm... Tiểu yêu tinh sẽ liếm côn thịt, sẽ hút.. Đem tinh dịch hút ra đi... Ngoan"
Khi bạn mở mắt ra, ánh mắt trời bên ngoài cửa sổ đã chói chang, cảnh tượng dâm đãng trong mơ lại không vứt đi được, bạn che đôi má nóng đỏ chạy vào phòng vệ sinh.
Vừa nhìn thấy đôi mắt chứa đầy nước xuân, bạn thở dài một hơi, xoay đầu lại, trong lòng ầm ầm chấn động:
"Mình, mình sao có thể liếm thứ cậu ấy dùng để đi tiểu chứ?"
_____
Hứa Giới: Anh hỏi em có chuyện gì không mà em dám nói không?
Lâm Tô: Em không... Không có 😭
Chương sau cho bạn Tô dỗ A Giới nhé.
Bạn thấy sao?