Chương 24: Chương 23: Vì để thuận lợi hoà ly

Chu Mộ vừa mang đồ ăn và thuốc tránh thai vào phòng, nhìn thấy tâm trạng Hứa Triều đã vui vẻ, hắn liền gọi Hà Ngọc đi ra ngoài cùng.

Chu Mộ suốt thời gian qua vẫn luôn điều tra về đêm yến tiệc trung thu đó, rốt cuộc ai là người hạ dược hắn, mục đích là gì? Có phải là muốn hãm hại hắn để kéo cha hắn xuống nước hay không?

Điều tra mười mấy ngày không có kết quả, hắn nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định mang theo Hà Ngọc trà trộn vào trong

cung. Dựa vào ký ức, hắn tìm đến gian phòng mà cung nữ kia đã dẫn hắn vào trước đây, đáng tiếc vẫn không thu hoạch được gì.

Lúc này có hai cung nữ đi ngang qua bên ngoài, Chu Mộ và Hà Ngọc vội vàng nấp mình vào cửa. Hai cung nữ bên ngoài, một người bưng trà bánh, một người nói chuyện phiếm, không hề phát hiện ra điều gì khả nghi.

"Xuân Như tỷ tỷ sao lại đột nhiên rời cung, không nói một lời với chúng ta?"

"Nàng ấy vào cung cũng đã 4-5 năm, giờ đây muốn rời đi cũng là chuyện bình thường."

Giọng nói của hai người càng lúc càng nhỏ dần.

Chu Mộ thầm suy nghĩ, Xuân Như này, có phải là cung nữ tối hôm đó hay không?

Trên đường về phủ, Chu Mộ hỏi Hà Ngọc:

"Xuân Như, ngươi có nghe nói qua cung nữ này không?"

Hà Ngọc ôm kiếm, lắc đầu nói: "Công tử, nếu chúng ta muốn biết tin tức về cung nữ này, chi bằng đi hỏi ma ma quản cung."

Chu Mộ thấy có lý, nhưng trời đã tối, vẫn nên đợi thêm vài ngày rồi đến cung một chuyến.

Vừa lúc Hoàng Hậu sẽ mở tiệc chiêu đãi mọi người ngắm hoa uống trà sau nửa tháng, đến lúc đó vào cung cũng sẽ tiện hơn.

Trở về phủ, Chu Mộ thấy phòng Hứa Triều vẫn còn sáng đèn, không suy nghĩ gì liền đẩy cửa bước vào.

Mở cửa ra vén mành lên, hắn nhìn thấy nữ nhân đang ghé vào giường lật xem sách vở, không biết là sách gì, khiến mặt nàng có vẻ hưng phấn.

Ngay khi Chu Mộ bước vào, còn chưa nhìn rõ tên quyển sách, hắn đã thấy Hứa Triều vội vàng nhét quyền sách dưới gối đầu.

"Sao ngươi không gõ cửa mà vào!" Hứa

Triều úp nửa khuôn mặt lên gối, thở phì phì nhìn hắn.

"Đây là nhà của ta, tại sao ta phải gõ cửa?"

Hắn nói như thể không có gì sai trái, nhưng

Hứa Triều vẫn giữ vững lập trường.

"Hiện tại ta đang ở đây, nếu ngươi muốn vào thì phải gõ cửa."

Chu Mộ nhìn bộ dáng vô cớ gây rối của nàng, cảm thấy có chút buồn cười. Hắn cởi áo ngoài, đặt lên một chiếc ghế bên cạnh.

"Ngươi... Ngươi làm gì vậy!" Hứa Triều nhìn hắn cởi quần áo, trong lòng dấy lên một gọn sống, sau đó buột miệng thốt ra:

"Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, chúng ta tuy đã là phu thê, nhưng vì để sau này có thể thuận

lợi hòa ly, chuyện chăn gối trăm triệu lần không thể làm nữa. "Mặc dù nàng thực sự thích dương vật của Chu Mộ tiến âm đạo của mình, kích thích âm hạch đến sung sướng, nhưng nàng sợ rằng bản thân sẽ nảy sinh tình cảm với hắn, đến lúc đó sẽ không tốt.

"Ta chỉ muốn tắm rửa thôi." Chu Mộ mở cửa phòng, bê chậu nước ấm bên ngoài vào trong.

Hắn ở sau bình phong tắm rửa.

Hứa Triều tò mò nhìn qua, nhưng không thấy gì cả, cơ thể Chu Mộ bị bình phong che lấp.

Hắn hôm nay tắm rửa trong phòng, chẳng lẽ lại muốn cùng nàng ngủ chung giường?

Hứa Triều rón rén lật mép giường, gom góp đồ vật quấn hết lại nhét vào trong tủ quần áo, hoàn toàn đã quên, dưới gối đầu còn có một quyển sách dâm uế.

Nàng nằm lên giường giả vờ ngủc, đêm nay yên tĩnh đến lạ thường, tiếng nước tắm của Chu Mộ vang vọng bên tai, trong đầu nàng tưởng tượng hình ảnh hắn tắm rửa, hình dung một hồi, nàng cũng thiếp đi lúc nào không hay.

Chờ đến khi Chu Mộ mặc quần áo xong, nhìn thấy tiểu nữ nhân cuộn tròn trên giường, chăn đệm bị đá hết sang một bên.

Không hiểu sao nàng lại thích đá chăn như vậy, nàng trải qua mấy mùa đông trước đây như thế nào? Chẳng lẽ đều cuộn tròn mình ngủ một đêm như này sao?

Chu Mộ đắp chăn lại cho cả mình và Hứa

Triều, đem ngực áp sát vào lưng Hứa Triều, bàn tay to cách một lớp quần áo mỏng manh đặt lên e0 nàng.

Mấy ngày nay từ sáng đến đêm, hắn thường

xuyên bị phụ mẫu vào phòng riêng để răn dạy. Nói rằng trước đây hắn ham chơi lêu lổng có thể bỏ qua, nhưng giờ đã thành thân, phải học tập cho tốt, sớm ngày được Hoàng Thượng trọng dụng, ban cho chức vị.

Việc hắn trang trí phòng trống thành phòng tân hôn sớm muộn gì cũng bại lộ. Hiện giờ trong phủ đầy rẫy tai mắt, đã nhiều ngày trôi qua, hắn chỉ có thể cùng Hứa Triều chung phòng.

Mũi Chu Mộ áp sát vào mái tóc Hứa Triều, hương hoa thoang thoảng dễ chịu len lỏi vào chóp mũi hắn. Cụp mắt nhìn nàng ngủ say, dần dần cũng bắt đầu buồn ngủ.

Nếu Hứa Triều là tiểu thư khuê các dịu dàng nết na, biết lẽ phải, thì cùng nàng sống quãng đời còn lại cũng khá tốt, hỉ tiếc là hắn và nàng từ khi gặp đã không ưa nhau, hai con người đều không ai chịu nhường ai, khiến Chu Mộ nghĩ đến việc cùng Hứa Triều sống cả đời là điều không thể.

Ánh mắt Chu Mộ bất chợt bị thu hút bởi một nửa quyền sách lộ ra dưới gối, hắn từ từ rút quyền sách đó ra, thản nhiên nhìn dưới ánh trăng mờ. Nội dung bên trong quả thực không thể tả, toàn bộ là những tư thế nam nữ trên giường, mỗi trang còn kèm

the0 một hình minh họa.

Lúc này Chu Mộ mới hiểu, hóa ra Hứa Triều thường xuyên đọc loại sách này, nếu không ngày đó nàng sao có thể nói ra chuyện dùng tay giúp hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...