Edit - beta: Aochongdansieucap
-------
Phòng đối diện nhà Trì Dao có một chàng trai mới chuyển đến. Nhìn qua có lẽ là sinh viên Đại học. Mỗi sáng thứ Hai đầu tuần, Trì Dao đều gặp người nọ ở trong thang máy.
Hai người chưa bao giờ nói chuyện, ánh mắt ngẫu nhiên giao nhau trong giây lát cũng sẽ nhanh chóng tránh đi, cúi đầu xem di động.
Theo cách nói của Trì Dao, cô thuộc kiểu người không giỏi kết thân với hàng xóm.
Không giống như mẹ cô - Trì phu nhân, quan hệ của bà với mọi người đều khá tốt, gặp ai cũng có thể trò chuyện. Ngay cả đến người xa lạ ở trong chợ, chỉ cần ngẫu nhiên chạm mắt, Trì phu nhân đều có thể mỉm cười, hỏi: "Ra chợ mua đồ đấy à?"
Từ khi còn nhỏ, Trì Dao đã vô cùng kính nể kĩ năng xã giao của mẹ mình. Cô không kế thừa được điểm này từ bà, hầu hết mọi thời điểm, Trì Dao dường như luôn mang tâm thái của người ngoài cuộc để quan sát mọi vật, mọi việc.
Ví dụ như cậu sinh viên sống đối diện nhà cô, Trì Dao cũng đã từng để ý quan sát người đó vài lần.
Kể cả khi cô có mang giày cao gót thì chàng trai này vẫn cao hơn cô hẳn một cái đầu. Trì Dao không nhìn được rõ ngũ quan của cậu, chỉ thấy làn da cậu ta trắng nõn, khí chất xuất chúng, vừa nhìn liền biết thuộc tuýp người rất được săn đón trong trường học.
Điều đáng nói là giày của cậu mỗi tuần lại đổi một đôi.
Chính bởi điều này mà mỗi lần Trì Dao gặp cậu trong thang máy, tầm mắt sẽ bất giác nhìn xuống phía dưới.
Nhưng mọi việc cũng chỉ dừng lại ở đó.
Lần đầu tiên hai người thực sự tiếp xúc là vào một buổi tối thứ Bảy, hai tháng sau khi cậu chuyển đến đây.
Trương Nhất Minh vốn là đối tượng xem mắt mà cô họ bên nhà Trì phu nhân giới thiệu.
Trì Dao từng ăn cơm cùng anh ta một lần, người thật cùng ảnh chụp không khác nhau là mấy. Trương Nhất Minh đeo kính, vẻ ngoài văn nhã, hiện đang làm giảng viên ở Đại học A phía sau tiểu khu nơi cô đang ở. Nói chuyện có phần hơi cổ hủ nhưng ít ra còn tốt hơn nhiều người mà Trì Dao đã từng gặp trước đấy. Vì vậy, lần thứ hai anh ta đưa ra lời mời, Trì Dao cũng không hề cự tuyệt.
Địa điểm gặp mặt là một nhà hàng ở gần tiểu khu.
Sắp đến giờ hẹn, Trì Dao vẫn thong thả ngồi trang điểm, suy đi tính lại, cuối cùng cô chọn mặc váy.
Với Trương Nhất Minh, cô đương nhiên chưa tới mức thích nhưng nếu có thể lấp kín miệng Trì phu nhân một khoảng thời gian thì thử một chút cũng không phải không thể.
Lúc đang đeo giày, Trì Dao thuận tay mở cửa.
Ngay khi vừa cúi người xuống, phía đối diện truyền đến tiếng mở cửa. Trì Dao theo bản năng ngẩng đầu lên, bất chợt đụng phải tầm mắt của một người.
Cả hai đều sửng sốt.
Trì Dao thấy chàng trai vội vàng quay đầu, ánh mắt né tránh, vành tai ửng hồng đầy khả nghi.
Đeo giày xong, cô rũ mắt nhìn lại liền biết tại sao tai cậu đỏ bừng như vậy.
Váy được thiết kế với phần cổ nhún bèo, nếu nhìn trực diện sẽ không thấy gì nhưng khi cúi người lại cực kì dễ lộ hàng.
Trì Dao chớp mắt, không để việc này trong lòng.
Theo cô thấy, đối phương còn là sinh viên, cô thực sự không thể vì hắn đỏ mặt mà suy nghĩ lung tung được.
Đóng cửa lại, thang máy còn chưa tới, hai người đứng song song cạnh nhau.
Trì Dao ôm cánh tay, ngơ ngẩn như lạc vào cõi thần tiên, ánh mắt lơ đãng nhìn xuống dưới chân của người bên cạnh.
Cậu lại đổi giày.
Hẳn là đang muốn đi chơi bóng nên trên người cậu mặc một bộ quần áo bóng rổ, dáng người thon dài, tuy gầy nhưng rắn chắc hữu lực, quanh thân tản ra hơi thở nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Trì Dao bỗng giật mình, chợt nhận ra chính cô cũng gần như quên mất dáng vẻ thời sinh viên của bản thân trông như thế nào.
Cửa thang máy đúng lúc mở ra, Trì Dao đi vào, liếc mắt nhìn qua tay nam sinh đang che ở cạnh cửa, không khỏi nhìn cậu thêm một cái.
Cậu ấn tầng tiếp theo.
Trì Dao hơi ngẩng đầu, phát hiện tư thế đứng của chàng trai không giống vẻ thư thái, thả lỏng như ngoài thang máy. Lúc này, ở trong không gian kín, cả người cậu đều có vẻ rất căng thẳng.
Đứng từ góc độ này của cô có thể nhìn rõ từng thớ cơ săn chắc của người nọ, nhưng chung quy lại vẫn chỉ là một cậu bé.
Trì Dao không nhịn được, cười khẽ một tiếng, rất nhanh lại cúi đầu điều chỉnh tâm trạng, cũng bởi vậy mà bỏ lỡ ánh mắt của người bên cạnh.
* Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad Aochongdansieucap, vui lòng không reup dưới mọi hình thức! *
Trì Dao đến nhà hàng rất đúng giờ, không nghĩ tới Trương Nhất Minh còn đến sớm hơn cả cô.
Trì Dao để túi xuống, hỏi: "Anh tới từ bao giờ vậy?"
"Cũng vừa mới đến."
Ánh mắt Trương Nhất Minh không rời khỏi gương mặt của cô: "Hôm nay em rất xinh đẹp."
Trì Dao cười cười: "Cảm ơn."
Đây là nhà hàng cô thường tới nên biết rõ các món tủ của quán, hỏi qua ý kiến Trương Nhất Minh một chút, cô rất nhanh đã gọi xong món.
Lần gặp mặt trước, đa phần là Trương Nhất Minh tự giới thiệu về chính bản thân mình, hôm nay hắn khó lắm mới có cơ hội chủ động hỏi được không ít việc có liên quan đến Trì Dao.
Khi còn đi học, Trì Dao học chuyên ngành thần kinh, sau khi tốt nghiệp vào làm việc trong bệnh viện chuyên khoa lớn nhất thành phố, nghe qua thấy rất tốt nhưng sự thật lại chẳng như vậy. Mấy năm trước, lí lịch của cô còn thấp, Trì Dao đã trải qua những ngày tháng
"nghèo khó", may là nhờ có sự giúp đỡ từ gia đình nên đến đầu năm nay cũng dư dả ra một chút.
Kết quả, thật vất vả mới được thả lỏng tinh thần, Trì phu nhân lại không ngừng đẩy nhanh tốc độ giúp cô tìm đối tượng xem mắt.
Nguyên nhân bắt nguồn từ việc cô liệt kê cho Trì phu nhân đủ loại lí do bất lợi nếu tìm bác sĩ làm đối tượng kết hôn. Trì phu nhân nghe vậy cũng sớm từ bỏ tâm tư để cô cùng đồng nghiệp phát triển tình cảm, nhưng cố tình cuộc sống của Trì Dao lại quá mức đơn giản, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bệnh viện và chung cư, cuối cùng cũng chỉ có thể dựa vào người làm mẹ như bà tự mình ra tay.
Trương Nhất Minh là đối tượng xem mắt thứ tư mà Trì Dao từng gặp.
Sau khi ăn xong, Trương Nhất Minh thản nhiên thừa nhận bản thân rất có thiện cảm với Trì Dao.
Hắn hỏi: "Trì Dao, em cảm thấy tôi như thế nào?"
Rời khỏi nhà hàng, hai người tản bộ dọc theo đường lớn, rất nhanh đã đến khuôn viên Đại học A.
Đêm tháng mười, người trong trường vẫn còn không ít, tốp năm tốp ba đi chung với nhau. Vào sâu hơn chút nữa là một sân bóng rổ được che bằng lưới, bên trong thấp thoáng bóng người đang chơi bóng, ánh đèn trắng sáng rực, âm thanh đế giày cao su cọ xát với mặt đất thế nhưng không hề khiến người ta thấy chói tai.
Trì Dao ngây người nhìn một lát, nghe thấy câu hỏi của Trương Nhất Minh, cô suy nghĩ rồi trả lời: "Anh là một người khá tốt."
Trương Nhất Minh nhướng mày: "Tôi đây là được phát thẻ người tốt đấy à?"
Trì Dao mỉm cười: "Tôi không có ý nói vậy."
"Chỉ là...." cô dừng một chút mới tận lực uyển chuyển nói: "Trước mắt, hai chúng ta còn chưa hiểu biết nhiều về đối phương...... Có khả năng tôi trong mắt anh và con người thật sự của tôi sẽ không giống nhau."
"Như vậy không tốt sao? Nếu chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu thì thật không thú vị."
Trì Dao nhìn hắn, nhận ra đêm nay Trương Nhất Minh chủ động hơn lần trước không ít.
Cô vén tóc ra sau tai, khéo léo bảo: "Để sau rồi tính."
Câu trả lời vô cùng khách sáo, không đồng ý cũng chẳng cự tuyệt.
Trương Nhất Minh cũng không nóng vội, khẽ ừ một tiếng.
Lúc này, bên cạnh sân bóng rổ đột nhiên truyền đến vài giọng nói trăm miệng một lời "Chào thầy".
Nghe thấy âm thanh đang hướng về phía mình, Trì Dao nghiêng người nhìn qua, sau đó lại nhìn về phía Trương Nhất Minh.
Gương mặt Trương Nhất Minh hơi cứng lại, hắn có chút xấu hổ, vẫy vẫy tay về phía bên kia xem như chào hỏi.
Có học sinh to gan, nhìn thấy hai người bọn họ đứng chung một chỗ còn không ngại xấu hổ, cao giọng nói to: "Thầy ơi, đây là bạn gái thầy sao? Trông xinh lắm ạ!"
Trương Nhất Minh không vội vã lên tiếng phủ nhận, sờ sau cổ rồi giải thích với Trì Dao: "Đây là sinh viên năm 3, ngày thường không để ý lớn nhỏ, em đừng để ý."
Trì Dao gật đầu, lần thứ hai quay lại nhìn.
Dưới ánh đèn chiếu sáng trên sân bóng, xuyên qua tấm lưới, cô nhìn thẳng về phía người nọ.
Người kia mắt sáng như đuốc, trùng hợp thay hắn cũng đang nhìn cô.
Trì Dao nhàn nhạt hỏi: "Nam sinh mặc áo bóng rổ màu trắng tên là gì thế?"
"Hả ?"
Trương Nhất Minh nâng kính nhìn sang, hơi nheo mắt, trả lời:"À, đấy là Giang Diễm."
---------
07/11/2022
Beta lần 1: 16/05/2023
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?