Chương 58: 🎈 Chương 57 🎈

Edit - Beta: Aochongdansieucap

-------

Lớp 12 năm ấy, Quý Minh Yến cùng ba Giang Diễm náo loạn đòi ly hôn.

Nói là náo loạn cũng không phải.

Hai người ở trung tâm gió bão lại cực kì bình tĩnh, lấy lí do đi công tác mà ra ở riêng, Giang Diễm kẹt ở giữa lại trở thành kẻ bị bỏ rơi.

Chính trong tình cảnh đó, Quý Nhuế đã đưa hắn tới bên mình để chăm sóc.

Đối với việc cha mẹ ly hôn, Giang Diễm cũng không quá để bụng. Trái lại Quý Nhuế rất lo lắng, e sợ Giang Diễm không chịu nổi cảnh gia đình tan vỡ mà tâm lý vặn vẹo.

Cô còn sợ hắn bị ảnh hưởng bởi áp lực thi đại học sắp tới nên đã giới thiệu Giang Diễm cho người bạn của mình - Tô Đậu Đào, nhờ hắn hỗ trợ điều chỉnh trạng thái tâm lí một chút.

Giang Diễm lại không thấy bản thân cần được tư vấn tâm lí nhưng do Quý Nhuế mạnh mẽ yêu cầu, hắn không thể không phối hợp, cuối cùng cũng dành ra chút thời gian, mỗi hôm thứ sáu, sau khi tan học đều qua chỗ Tô Đậu Đào để tâm sự.

Hắn gặp Trì Dao trong một ngày thời tiết không tốt lắm, bên ngoài mưa to gió lớn, nước mưa lạnh lẽo chảy lênh láng trên sàn bao phủ toàn bộ đại sảnh.

Diện mạo của Trì Dao chỉ cần gặp qua liền khiến người ta rất khó quên.

Hơn nữa Giang Diễm từng bị Trì Thừa làm khó dễ vài lần nên đương nhiên không thể quên mặt chị gái của cậu.

Nhưng Trì Dao lại không nhận ra hắn.

Hai người ngồi ở một bên bồn hoa trong nhà đợi mưa tạnh.

Thật ra, Giang Diễm rất tò mò vì sao Trì Dao lại xuất hiện ở chỗ này, nhưng hắn không có ý định tọc mạch vấn đề riêng tư của người khác, chỉ là tần suất hô hấp cũng dần dần chậm lại.

Dường như, chính bản thân hắn đang bắt chước tiết tấu hô hấp của Trì Dao.

Khi hắn vừa ý thức được chuyện này cũng đúng lúc Trì Dao mở miệng.

Cô hỏi hắn: "Sao em lại tới nơi này?"

Giang Diễm ngơ ngác lắc đầu: "Không biết."

Trì Dao nghiêm túc nhìn hắn: "Chắc em còn đang đi học, nếu không nhầm thì em học cao trung nhỉ?"

"Vâng."

"Nhỏ quá."

"......"

"Về sau đã có dự tính học ngành gì chưa?"

"......"

Có lẽ do tiếng mưa bên ngoài quá lớn làm cho tâm lí yếu ớt của con người ta, trong thời điểm khốn đốn nhất chẳng thể nào gượng dậy nổi.

Trực giác của Giang Diễm biết Trì Dao chỉ đang muốn tìm một người để nói chuyện giết thời gian, hắn nghiêm túc tự hỏi vài giây rồi trả lời: "Có lẽ là theo học về kiến trúc ạ."

"Mục tiêu rất tuyệt."

Trong tay Trì Dao cầm một tờ báo cáo. Giang Diễm không nhìn rõ nội dung bên trong nhưng hắn mơ hồ nhận ra, đây không phải lần đầu tiên cô đến đây.

Lúc này, Trì Dao lại bảo: "Tốt nhất là cứ cố gắng theo đuổi mục tiêu của chính mình, gặp được khó khăn thì cố gắng vượt qua, chỉ cần buông bỏ được quá khứ, thời gian có thể xoa dịu tất cả mọi thứ."

Giang Diễm lặng lẽ nghiền ngẫm những lời này của cô.

Tuy rằng câu nói này nghe như đang khuyên nhủ hắn nhưng Giang Diễm biết, lời này thực chất là cô đang nói cho bản thân mình nghe.

Hắn gật đầu, ừ một tiếng.

Thang máy cách đó không xa đúng lúc mở cửa, có người từ bên trong đi ra.

Giang Diễm không nhìn rõ mặt người đang đến gần, chỉ lờ mờ nhìn thấy vóc dáng người kia không cao, dưới chân đeo đôi giày chơi bóng mới ra gần đây, vẻ ngoài xuất sắc, thanh khiết không nhiễm một chút bụi trần.

"A, mắt cá chân người kia thật tinh xảo."

Giang Diễm quay đầu lại, phát hiện Trì Dao cũng đang nhìn người nọ.

"Mắt cá chân?" Hắn nói: "Em lại thấy giày của anh ta nhìn không tồi."

"Con trai mấy đứa đều thích giày chơi bóng nhỉ."

Ánh mắt Trì Dao nhìn về phía chàng trai đang đi đến quầy tiếp tân nhưng trên thực tế lại đang dõi theo...... mắt cá chân của người đó.

Cô nói: "Chị lại thấy mắt cá chân của hắn rất đẹp, nhìn rất gợi cảm. Loại đam mê này có phải rất kỳ quái hay không?"

Dường như ngay lúc đó, Giang Diễm cũng cúi đầu nhìn nhìn mắt cá chân của mình.

Đáng tiếc, hôm nay hắn lại mặc quần áo mùa thu, chân hắn bị quần dài che đi nên cái gì cũng không nhìn thấy.

Giang Diễm không quên trả lời: "Không kỳ lạ."

Trì Dao hình như nhìn thấy người nào đó, cô đứng lên: "Chị phải đi, em định ở chỗ này đợi mưa tạnh sao?"

Mãi đến lúc này, Giang Diễm mới có cơ hội nhìn thấy khuôn mặt cô.

Ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn, ánh mắt bình thản nhưng cười rộ lên rất có sức hút.

Bàn tay đang đặt trên ghế nhẹ nhàng nắm lại.

"Vâng, em muốn ngồi đây đợi mưa tạnh."

"Vậy chị đây đi nhé, tạm biệt em trai nhỏ!"

"...... Vâng, hẹn gặp lại chị." Giang Diễm vẫy tay tạm biệt cô.

Cô gái đi về hướng một người đàn ông cao lớn đang đứng ở cửa, hai người không nói chuyện với nhau nhưng người đó có mang theo ô.

Không gian dưới chiếc ô không lớn không nhỏ, hai người đứng sát bên nhau.

Sấm sét ầm ầm đánh xuống, người đàn ông kia đột nhiên quay đầu lại, nhìn hắn một cái.

Giang Diễm bình tĩnh nhìn thẳng, không có ý định trốn tránh.

Ngay sau đó, người kia liền thu hồi tầm mắt.

Từ đó trở đi, Giang Diễm không gặp lại Trì Dao trong bệnh viện thêm một lần nào nữa.

......

Sự kiện này bị người nào đó dùng tài khoản nặc danh kể ra theo góc nhìn của ngôi thứ nhất, Trì Dao xem xong từng câu từng chữ mới chợt nhận ra, chính cô còn chẳng hề có chút ấn tượng với việc này.

Hồi đó, áp lực của cô quá lớn, Trì Dao luôn tự hoài nghi năng lực của bản thân, lo âu mất ngủ, không cách nào thoát khỏi những ám ảnh quấn lấy mình.

Dường như những việc đã xảy ra trong ngày mưa hôm đó, tỉ như việc cô bỗng dưng bắt chuyện với một cậu bé mình không hề quen biết chỉ là hành vi trong vô thức của cô. Vậy nên Trì Dao mới không lưu lại chút ấn tượng gì.

Giang Diễm nói, người đàn ông tới đón cô ngày hôm đó hẳn là Trần Sở Nhiên.

Nhưng bọn họ khi đấy đâu thể hòa thuận như vậy được.

Mắt nhìn thấy không nhất định là sự thật.

Trong lúc Trì Dao còn rối rắm, người bên kia đã gửi tới hai tin nhắn nữa.

"Sau này, đúng thật tôi có vì tư tâm mà tìm hiểu chuyện riêng tư của bạn gái, chuyện này là tôi không đúng, cho nên tôi muốn xin lỗi cô ấy."

"Thật xin lỗi."

Trì Dao cắn móng tay, muốn trả lời lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Nói đến đoạn này, Giang Diễm cảm thấy mình không cần thiết phải dùng danh tính của người khác nói chuyện với cô. Hắn gửi một tin nhắn thoại tới, trực tiếp dùng thân phận Giang Diễm.

"Vẫn còn một việc, em nói ra chắc chị có thể không tin nhưng em đối với chị thật sự là nhất kiến chung tình*."

( *Nhất kiến chung tình: yêu từ cái nhìn đầu tiên.)

"Em nghĩ, cho dù lúc ấy không gặp lại chị ở bệnh viện thì đến năm trước, sau khi trở thành hàng xóm của chị, em chắc chắc vẫn sẽ nhận ra chị từ ánh mắt đầu tiên, hơn nữa còn thích chị ngay khoảnh khắc đó."

"Trì Dao, mọi lời em nói đều là lời thật lòng."

"Tuy rằng từng có điều giấu giếm, nhưng em chưa từng lừa gạt chị."

Trì Dao nhìn màn hình di động, gió lớn đập vào cửa sổ sạch sẽ ngay sát mặt đất.

Trên mặt kính lờ mờ phản chiếu dáng vẻ cô nhét hai chân vào áo thun.

Một hơi thở ra, chóp mũi cay cay, Trì Dao nhớ tới những lời Trần Sở Nhiên từng nói.

Hắn nói, nếu Giang Diễm biết cô mắc chứng có lo âu, chắc chắn cũng sẽ khuyên cô chuyển khoa, khuyên cô từ bỏ.

Ngón tay Trì Dao run rẩy đánh từng chữ: "Em cũng thấy chị không thích hợp với công việc này sao?"

"Đó là lựa chọn của chị, Dao Dao à."

Giang Diễm trả lời cực nhanh.

"Em tôn trọng mọi quyết định của chị."

Trì Dao thở phào một hơi, rút hai chân ra khỏi quần áo, dạ dày cũng không còn đau như ban đầu.

Ngay sau đó, điện thoại lại rung lên.

Trì Dao click mở, vẫn là Giang Diễm.

"Dao Dao, hiện tại có thể mở cửa cho em chưa?"

----

21/01/2023

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...