Edit - Beta: Aochongdansieucap
-------
Đêm đó, Trì Dao ngủ lại nhà.
Trì phu nhân không thể hiện thái độ rõ ràng nhưng vẫn coi như là có cơ hội.
Suy cho cùng, chuyện tương lai đâu ai nói trước được điều gì. Trì phu nhân bảo, người này không được thì đợi người kế tiếp, tóm lại là đừng để mình phải chịu ủy khuất.
Trì Dao biết, đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của Trì phu nhân. Sau khi thuyết phục được mẹ cô, việc ra mắt gia đình coi như thành công hơn phân nửa. Ba Trì vốn là người tai mềm, Trì phu nhân bảo cái gì thì ông cũng đều nghe theo.
Nhưng đương nhiên, chuyện này vẫn phải đánh tiếng trước với ông.
Đêm khuya, trước khi đi ngủ, Trì phu nhân nói lại chuyện này cho ba Trì. Trì Dao có một người bạn trai bằng tuổi với Trì Thừa.
Ba Trì vừa nghe liền tỉnh cả ngủ. Ông ngồi dậy, bật đèn ngủ đầu giường, thấy Trì phu nhân chậc một tiếng lại chỉnh đèn tối đi một chút.
Ba Trì hỏi: "Nhỏ vậy cơ à?"
Trì phu nhân liếc ông một cái: "Con gái ông đâu có lớn tuổi đâu."
"Cũng đúng......"
"Tôi đã đồng ý để hai đứa ở bên nhau, những chuyện khác sau này tính tiếp."
"Thằng bé kia như thế nào?"
"Tôi gặp qua rồi, lớn lên đẹp trai, tính tình cũng tốt, so với con trai mình còn chín chắn hơn không ít."
"Trì Thừa không phải cũng là con trai bà à?"
"Tính cách của Thừa Thừa thế nào chẳng nhẽ ông còn không rõ? Đến tuổi này vẫn còn ham chơi như vậy. May mà ánh mắt Dao Dao tốt, tìm đúng ' con nhà người ta '. Nếu đối tượng của con bé đã nhỏ tuổi hơn nó mà tính cách còn nóng nảy thì không phải tôi sầu chết luôn à."
"Nếu thật là như vậy, đến Dao Dao cũng chướng mắt ấy chứ."
Trì phu nhân im lặng.
Lúc này, bên phía phòng ngủ phụ truyền ra tiếng mở cửa.
Ba Trì nghe thấy, nhỏ giọng nói: "Đã muộn thế này, Dao Dao còn định đi đâu?"
Trì phu nhân mất kiên nhẫn, mở mắt lườm ông một cái: "Ông quản nhiều như vậy làm gì, rốt cuộc có đi ngủ hay không?"
"...... Ngủ."
Ba Trì ngoan ngoãn tắt đèn.
* Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad Aochongdansieucap, vui lòng không reup dưới mọi hình thức! *
Trì Dao khẽ khàng mở cửa.
Ở phía sau tiểu khu, vẫn vị trí kia, cô nhìn thấy xe quen thuộc của Giang Diễm đậu bên đó.
Cô bước nhanh lên xe, "Phanh" một tiếng đóng cửa lại.
"Em vẫn chưa hề rời khỏi đây đúng không?"
Hiện tại mới qua mấy tiếng đồng hồ cơ chứ ? Hắn vừa nói hắn đang ở dưới lầu đã khiến cho cô choáng váng, nóng lòng chạy ra khỏi nhà.
"Em về nhà một chuyến rồi, không yên tâm nên lại đến đây."
Hắn đã đợi ở đây gần hai tiếng đồng hồ.
"Chị ở trong nhà thì có gì mà không yên tâm."
Giang Diễm nhéo mũi, hỏi: "Dì bảo như thế nào?"
"Còn có thể nói thế nào được nữa, bà bảo chờ em tốt nghiệp rồi tính tiếp."
"Dì không giận à?"
"Chị được hời thì sao mẹ chị còn tức giận được."
"Được hời gì cơ?"
"Tuổi thọ trung bình của đàn ông ở nước ta không cao bằng phụ nữ, chị lại tìm được người nhỏ tuổi hơn chị, vậy không phải càng có lãi hơn à?"
"......"
Giang Diễm thấp giọng cười: "Cũng phải."
"Chị nói cái gì thì là cái đó, em dễ nói chuyện như vậy sao?"
"Còn nói giỡn được chứng tỏ không có chuyện gì cả, đương nhiên phải dễ nói chuyện rồi."
"Vậy nếu mẹ chị muốn gậy đánh uyên ương* thì em tính sao bây giờ?"
( *Gây đánh uyên ương: cố ý phá hoại tình cảm của người khác.)
"Tự mình tới cửa chứ sao nữa."
Trì Dao cười khanh khách: "Lại còn đòi tới nhà chị, mặt mũi em lớn thế cơ à?"
Giang Diễm ôm cô vào lòng, nhấc cô ngồi lên đùi mình.
Ghế xe ngồi một người thì rộng nhưng hai người ngồi lại có phần chật chội.
Trì Dao không thể không tựa sát vào người hắn, cô nói: "Em đừng có làm xằng làm bậy, chốc nữa chị còn phải lên lầu đấy."
"Em không làm gì cả, em chỉ muốn ôm chị một cái thôi."
"Em có mệt không ?"
"Chút chút."
"Chị ở đây nghỉ ngơi cùng em một lát nhé!"
Giang Diễm nhắm mắt lại, nhỏ giọng đồng ý.
Một tiếng " Ừm" truyền đến làm tai Trì Dao tê dại. Cô cố gắng không để mình đè lên người hắn quá nhiều. Trong lúc nhàm chán lại nhớ tới không ít chuyện vụn vặt xảy ra ở Hong Kong.
Trước sinh nhật Thang Thang một ngày, cô cùng thằng bé chơi lego trong phòng.
Ghép được một nửa thì đau tay, Thang Thang đẩy đám lego ra, sau đó lại cầm quyển truyện ở đầu giường, bảo cô kể chuyện cho bé nghe.
Bìa truyện in hình một chú thỏ con đang tươi cười hớn hở, trong tay là quả táo đỏ mọng được nó cẩn thận nâng niu bằng lớp lông xù mềm mịn.
Trì Dao mở ra, ngón tay chỉ vào từng chữ. Chuyện in bằng chữ Tiếng Anh nên đọc xong một câu, cô liền phiên dịch lại bằng tiếng Trung một lần. Sách rất mỏng, đọc một lát đã tới trang cuối.
Trang cuối cùng là một bức tranh giống y hệt ngoài bìa, chỉ viết duy nhất một dòng.
Trì Dao đọc lên: "You are an apple in my eyes.*"
Ngay sau đó, cô liền sửng sốt.
Thang Thang đọc theo, thấy cô không phản ứng gì, bé chủ động hỏi: "Cái này có nghĩa là trong mắt chỉ có quả táo đúng không ạ?"
Trì Dao hoàn hồn.
"Không phải. Quả táo ở đây không phải quả táo, nó đại diện cho một thứ mình vô cùng trân quý."
Cô dịch xong, trong lòng dường như vang lên đoạn đối thoại với người nào đó.
"Em là tâm can bảo bối của tôi."
[ HOÀN TOÀN VĂN ]
----
21/10/2023
* You are an apple in my eyes: bắt nguồn từ câu 'You are the apple of my eye' nghĩa đen là: "Bạn là con ngươi của mắt tôi" và nghĩa bóng có thể được hiểu là: "Bạn là người quan trọng nhất của tôi, luôn được tôi để mắt đến."
Cấu trúc này bắt nguồn từ một cách diễn đạt cổ 'the apple of my eye' đã từng xuất hiện trong kinh thánh và trong tác phẩm nổi tiếng A Midsummer Night's Dream (Giấc Mơ Đêm Mùa Hạ) của đại thi hào Shakespeare.Vào thời điểm những tác phẩm này ra đời, từ 'apple' vốn được dùng để chỉ "con ngươi" của mắt. Khi ấy do ngôn ngữ chưa phát triển, từ 'pupil' chưa tồn tại trong vốn từ tiếng Anh. Vì thế, người ta đã chọn 'apple' - từ chỉ "quả táo" - một trong những vật hình tròn phổ biến nhất vào thời đó để chỉ "con ngươi" của mắt.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?