19.9.23
Lục Tri Hạ nửa đêm bị đánh thức, đang ngơ ngác ngồi dậy thì nghe tiếng chị gái gõ cửa, cô mặc bộ đồ ngủ đi ra mở cửa, thấy chị gái đang hoảng hốt nói: "Tri Hạ, anh rể em sốt rồi, chị mới xem qua, sốt đến mức không ngừng kêu bảo bối."
Lục Tri Hạ giật mình, vội hỏi: "Khi nào vậy?"
"Trước khi ngủ chị xuống lầu uống nước, thấy anh ấy cũng ở dưới, lúc đó sắc mặt anh ấy nhìn không tốt lắm, chị mới đến xem thì thấy anh ấy sốt rất cao."
Hai người vừa nói chuyện, vừa vội vàng đi đến phòng khách ở tầng ba.
Vừa vào phòng liền thấy Tô Cảnh nhắm mắt nằm ở trên giường, mặt mũi đỏ bừng, dù ngủ thiếp đi cũng có vẻ không yên, nhìn thấy anh rể yếu ớt như vậy, Lục Tri Hạ đau lòng muốn chết, quay lại hỏi chị gái, "Đo nhiệt độ cho anh ấy chưa? Trong nhà có thuốc hạ sốt không?"
Chị gái hình như cũng chưa trải qua trường hợp như vậy, hơi hốt hoảng nói: "Mới đo, 39.2, thuốc hạ sốt ở nhà đã hết hạn, chị muốn đưa anh ấy đi bệnh viện khám xem."
Sắc mặt Lục Tri Hạ tái nhợt, đưa tay sờ trán Tô Cảnh, sờ bỏng cả tay, cô quay đầu nói với chị gái: "Nhiệt độ cao quá, phải lập tức đưa đến bệnh viện."
Chị gái gật gù, nói: "Cha anh ấy cũng không ở nhà, chị chỉ có thể đánh thức em, nếu không thì chị không đưa anh ấy đi một mình được."
Lục Tri Hạ vén chăn trên người anh rể, thấy hắn còn mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh liền nói: "Phải thay quần áo khác thôi."
Chị gái vốn hoảng từ nãy, giờ có thêm em gái bên cạnh, đột nhiên như có chỗ dựa (*) nên cũng không cuống cuồng nữa.
(*) gốc là người lãnh đạo mà tui thấy hơi ngượng nên đổi á
"Chị lấy quần áo cho anh ấy." Nói xong, nàng liền chạy chậm đến đi ra.
Lục Tri Hạ ngồi ở đầu giường, ôm cổ anh rể, nửa đỡ hắn dậy, nhẹ giọng nói với: "Anh rể, anh rể...... Dậy đi, bọn em sẽ đưa anh đến bệnh viện."
Tô Cảnh dường như nghe thấy giọng cô, khẽ quay đầu, vùi mặt cọ vào ngực cô, lẩm bẩm: "Bảo bối, vợ ơi......"
Lục Tri Hạ vừa đau lòng vừa lo lắng, sờ mặt hắn nói: "Em đây, em ở đây."
"Nước......" Hắn lại nói một tiếng, nhưng không hề mở mắt ra, giống như nói mớ trong mơ.
Lục Tri Hạ quay đầu thấy có ly nước trên tủ đầu giường, cô dùng một tay đỡ đầu hắn, để hắn nửa dựa trên người cô, tay còn lại lấy ly nước đưa lên miệng cho hắn uống từng ngụm nhỏ.
Lúc chị gái đem bộ quần áo vào thì thấy chồng mình đang dựa vào người em mình uống nước, hắn dựa rất tự nhiên, em gái cũng rất thân mật, không khí giữa hai người trông vô cùng hài hòa, như thể bọn họ vốn là đôi tình nhân vậy.
Chị gái lắc đầu, không hiểu tại sao mình lại có ảo giác như vậy, rõ ràng là chồng mình hôn mê bất tỉnh, còn em gái đang giúp hắn uống nước mà thôi, sao lại có thể suy nghĩ lung tung như vậy.
Thấy chị gái đi vào, Lục Tri Hạ buông lỏng tay lực, nói với chị: "Anh rể hình như càng ngày càng nóng, chúng ta phải nhanh lên."
"Chị thay quần áo cho anh ấy, em cũng thay đồ đi, mặc váy ngủ không tiện." Chị gái nói.
Lục Tri Hạ cúi đầu nhìn quần áo của mình, vừa rồi đi vội, chỉ mặc chiếc váy ngủ hai dây, lúc đỡ anh rể uống nước thì một bên dây áo bị trượt xuống, lộ hơn nửa bầu ngực, cô vội vàng chỉnh lại dây áo rồi đặt anh rể lại giường, nhường chỗ cho chị gái.
Nhưng Lục Tri Hạ vừa đứng dậy, váy cô đã bị anh rể nắm lấy, hai người từng nhiều lần tiếp xúc thân mật nên đã sớm quen thuộc mùi của nhau, dù Tô Cảnh hôn mê, hắn vẫn có thể phân biệt được hơi thở của cô rõ ràng.
Hắn kéo váy cô, thều thào nói: "Đừng...... Đừng đi."
Chỉ vài từ đơn giản như vậy đủ để Lục Tri Hạ không thể động chân, ánh mắt nhìn Tô Cảnh càng thêm âu yếm.
Chị gái nhìn hành động của hai người, im lặng một lúc mới thở dài nói: "Đúng là sốt đến rồ luôn rồi, nhận nhầm người cũng không biết." Nói xong, cô đi lên bắt tay Tô Cảnh để hắn buông váy Lục Tri Hạ ra, vì sốt cao mà cả người Tô Cảnh không còn chút sức lực nào, bị chị gái kéo nhẹ một cái đã buông tay ra.
Lục Tri Hạ do dự một lát, sau đó xoay người vội ra khỏi phòng, trở về phòng ngủ thay quần áo, lúc cô thay xong trở lại tầng ba mới phát hiện chị mình còn chưa giúp anh rể mặc quần áo đàng hoàng.
"Sao còn chưa thay quần?" Cô vừa hỏi vừa bước vào.
Chị gái bất lực lắc đầu: "Anh ấy không phối hợp, cứ kêu bảo bối mãi, còn không cho chị chạm vào nữa."
Bây giờ Lục Tri Hạ chỉ hoàn toàn lo cho tình trạng của anh rể nên không thể suy nghĩ hơn gì nữa, cô bước đến lấy quần từ tay chị mình, nói: "Để em thử xem."
Chị gái đứng sang một bên nhìn hành động của cô.
"Anh rể, anh rể, em giúp anh thay quần, anh ráng một chút nha, thay xong chúng ta sẽ đến bệnh viện." Lục Tri Hạ dùng giọng điệu thường ngày nói chuyện với anh rể, giọng cô rất dịu dàng, giọng điệu mà chị cô chưa từng nghe.
Chị gái nghi ngờ nhìn người chồng nửa tỉnh nửa mê, rồi nhìn gương mặt tràn đầy lo lắng của em vợ, trong đầu chợt hiện lên một ý nghĩ kỳ lạ, hai người trước mặt dường như đang giấu cô điều gì đó.
Nhưng giờ không phải lúc, Tô Cảnh sốt cao đến ngu người như vậy nên cũng không phải lúc cô nên đi sâu vào vấn đề, sau khi Lục Tri Hạ giúp Tô Cảnh thay quần xong, hai chị em một trái một phải dìu Tô Cảnh đứng lên, từ từ xuống lầu.
Trong lúc xuống lầu, chân tay Tô Cảnh thì yếu ớt, đầu lắc qua lắc lại, thỉnh thoảng lại gọi bảo bối, nhìn bộ dạng này của hắn, chị gái cũng có chút đau lòng, nên đưa tay muốn đặt đầu hắn lên vai mình.
Mặc dù Tô Cảnh sốt cao nhưng vẫn mơ hồ nhận thức được người đang ấn đầu hắn không phải là em vợ, nên không nghĩ gì liền xua tay đi, sau đó quay đầu, lập tức gối đầulên vai Lục Tri Hạ, đó mới là nơi ấm áp mà hắn thuộc về.
Chị gái cố chịu đựng hết lần này đến lần khác, cuối cùng không nhịn được nữa hỏi Lục Tri Hạ: "Em thân với anh rể từ khi nào vậy? Anh ấy hình như chỉ nhận ra em thôi thì phải?"
Lục Tri Hạ dừng động tác, lúng túng nói với chị: "Anh ấy rõ ràng là nhận nhầm người mà." Nói xong, cô đẩy anh rể về phía chị mình, nhưng anh rể rõ ràng là không muốn, đặt một tay lên vai cô, ôm cô thật chặt.
Tô Cảnh mơ màng mở mắt, cũng không biết đang nhìn ai, sau đó khẽ gọi một tiếng "Vợ ơi", giọng nói có chút ủy khuất và nũng nịu, chị gái nghe mà gần như ngu luôn tại chỗ.
Đây có phải là Tô Cảnh mà cô quen không? Sao lại bệnh phát mà tính tình lại thay đổi thế này?
Trên đường đi, chị gái thì lái xe, Lục Tri Hạ và anh rể ngồi ở ghế sau cho dễ chăm sóc, lúc Tô Cảnh lên xe đã tỉnh dậy, phía sau có vẻ đặc biệt yên tĩnh, cũng cố gắng giữ khoảng cách với Lục Tri Hạ, chỉ là ở nơi chị gái không nhìn thấy, họ lại vụng trộm nắm tay nhau, Tô Cảnh tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi, ngón tay thỉnh thoảng cọ lòng bàn tay của cô, ra hiệu cho cô đừng lo lắng.
Phòng cấp cứu của bệnh viện lúc nửa đêm vẫn có người ra vào khám, chị gái bận đóng viện phí, điền đơn, lấy báo cáo, thậm chí còn tìm một phòng bệnh một người cho Tô Cảnh.
Lúc này, Lục Tri Hạ đang ở bên giường anh rể, nhỏ giọng nói chuyện với hắn.
"Anh đúng là làm em sợ muốn chết, anh đột nhiên đổ bệnh, còn sốt mê man nữa." Lục Tri Hạ có chút sợ hãi nói.
"Đừng sợ, tiêm hai mũi xong...... sẽ hết sốt." Giọng nói của Tô Cảnh càng lúc càng trầm, anh chậm rãi nói với cô.
Lục Tri Hạ nhớ lại lúc chiều sau khi chơi bóng rổ, hai người không biết xấu hổ mà làm tình trong phòng thay đồ, lúc đó anh rể còn thề bản thân rất khỏe, dù ngâm nước thế nào cũng không sao, kết quả lại bị vả mặt nhanh như vậy.
Cô không khỏi cười nhạo hắn, nói: "Lúc chiều anh còn nói sức khỏe mình tốt, tối lại đổ bệnh, sau này nên chú ý hơn đi."
Tô Cảnh nắm lấy tay cô, đưa lên miệng hôn, sau đó nói: "Anh xin lỗi đã làm em lo lắng."
Lục Tri Hạ chợt nhớ đến thái độ vừa rồi của chị mình, liền ghé vào tai anh rể, nhỏ giọng nói với hắn: "Lúc nãy anh ốm, em rất lo lắng, cũng không che giấu gì, chị em...... hình như đã nhận ra rồi."
Tô Cảnh không hề tỏ ra lo lắng, chỉ bình tĩnh gật đầu, nói: "Như vậy cũng tốt, nếu cô ấy biết thì cũng vừa lúc anh muốn nói chuyện với cô ấy về việc ly hôn, kết quả này đối với mỗi người chúng ta đều tốt."
Kỳ thật nếu không phải vì tâm tình Lục Tri Hạ, Tô Cảnh đã muốn thẳng thắn với vợ từ lâu chứ sẽ không kéo dài như vậy.
Lục Tri Hạ vẫn hơi do dự, nhưng khi nghĩ đến người đàn ông mình yêu bị bệnh mà cô không thể quang minh chính đại ôm hắn, cô lại cảm thấy khổ sở, nên không còn kiên định với ý kiến ban đầu của mình nữa.
Cô thở dài, nói: "Thuận theo tự nhiên đi."
Khi thật sự yêu ai đó thì bản thân sẽ muốn độc chiếm họ, dù che giấu thế nào cũng không thể kìm được tình cảm trong lòng mình được.
Trước kia cô sợ chị gái phát hiện sẽ tức giận, nhưng hiện tại, cô đã quyết tâm ở bên anh rể nên mới có dũng khí đối mặt với sóng gió.
Tô Cảnh ép mình nói chuyện với em vợ một lúc, dưới tác dụng của việc tiêm thuốc, hắn mệt mỏi nhắm mắt lại.
Khi chị gái mang thuốc trở lại, Tô Cảnh đã ngủ thiếp đi, Lục Tri Hạ dời cái ghế ngồi bên giường, ánh mắt dịu dàng nhìn người đàn ông trên giường chăm chú.
Chị gái đứng ở cửa, nhất thời không dám bước vào, tâm tình cô có chút phức tạp, đêm nay bởi vì chồng bị bệnh nên vô tình để cô thấy được một vài bí mật, bí mật này vốn được che giấu rất kỹ, nhưng bởi vì ngoài ý muốn tối nay mà bí mật này vô tình bị lộ ra.
Cô không biết mình nên làm gì, nên thẳng thắn vạch trần bí mật này hay là nên giả vờ cái gì cũng không biết.
Lục Tri Mẫn cuối cùng chọn cách lui về hành lang, hành lang nửa đêm vắng lặng, thậm chí không khí cũng có chút lạnh lẽo, cô nắm lấy vạt áo, lấy điện thoại di động từ trong túi ra, nhìn đồng hồ, đã ba giờ rưỡi, lúc này hẳn Tô Chí Dũng đang ngủ.
Nhưng cô không nhịn được, gõ một câu nói gửi đi.
"Em gái em và Tô Cảnh hình như thân mật hơn rồi."
Bạn thấy sao?