20.9.23
Dù đã nửa đêm nhưng Tô Chí Dũng trả lời tin nhắn rất nhanh, hắn nói: "Tôi đã nhắc nhở em trước đó rồi."
Nhìn câu này của bố chồng, Lục Tri Mẫn có chút run chân, cô dựa vào tường, đi đến ghế ngồi bên cạnh, từ từ ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại một lúc, như thể đây là một câu đầy ý sâu xa, cô cố gắng giải thế nào cũng không hiểu nổi.
Cô hít sâu vài hơi, rồi trả lời: "Chuyện xảy ra khi nào? Bao lâu rồi?"
Tô Chí Dũng: "Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ấy là vào đêm tôi đến thành phố G. Hôm đó tôi xuống lầu sớm rồi thấy Tô Cảnh từ phòng này đi vào phòng khác, nó không phát hiện ra tôi. Sau này tôi hỏi em, phòng bên trái cầu thang là ai ngủ, em nói là em gái em."
Lục Tri Mẫn: "Thế là anh ấy qua đêm trong phòng em gái tôi."
Đó là đang nghỉ hè, không lâu sau khi chị tôi đến thành phố A, bọn họ đã sớm bắt đầu như vậy.
Tô Chí Dũng như là không ngại đổ dầu vào lửa, tiếp tục gửi tin nhắn: "Sao nào, em có muốn đi bắt gian không? Có cần tôi giúp không?"
Lục Tri Mẫn cười khẽ một tiếng, lần này cô gõ rất nhanh, mang theo cảm xúc tiêu cực, cáu gắt với Tô Chí Dũng ở đầu kia, "Bắt gian? Tôi đủ tư cách sao? So với anh ta thì tôi đã ngoại tình rồi, đều là lỗi của ông, lão già chết bầm, địt ai không địt, phải tìm con dâu mình ra tay à, tôi muốn có một gia đình tốt đẹp, nhưng lại vì ông mà biến thành dạng này, sao ông không chết đi!"
Ngay lập tức, Tô Chí Dũng gọi đến, Lục Tri Mẫn không chút suy nghĩ đã bấm tắt.
Tin nhắn của Tô Chí Dũng lại truyền đến, "Em đang trút giận đấy à?"
Cô có thể không trút giận sao?
Nếu như không phải do Tô Chí Dũng, cô sẽ không vì cảm thấy tội lỗi mà từng bước xa lánh Tô Cảnh, nếu như quan hệ vợ chồng không có rạn nứt thì làm sao Tô Cảnh và em cô có thể đến được với nhau?
Cuối cùng là do Tô Chí Dũng sai, cũng là lỗi của cô.
Lục Tri Mẫn vừa khổ sở vừa ủy khuất, nhịn không được đưa tay che mắt lại, bờ vai run lên, lặng lẽ mà khóc.
Một lát sau, Tô Chí Dũng không thấy tin nhắn của cô nên gửi đến một tin khác: "Em có ở nhà không? Có cần tôi trở về với em không?"
"Tô Cảnh bị sốt, đang ở bệnh viện truyền nước."
Lục Tri Mẫn trả lời rồi cất điện thoại, không để ý đến hắn nữa, ngồi một lúc, cô mới đứng dậy đi về phòng bệnh.
Phòng bệnh đơn rất yên tĩnh, Tô Cảnh ngủ thiếp đi, hơi thở cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, Lục Tri Hạ ngủ gật ở bên giường, nhìn có chút tiều tụy.
Lục Tri Mẫn kìm nén cảm xúc phức tạp của mình, đi đến vỗ vai em gái, nói: "Bên kia có giường phụ, mở ra là ngủ được, em đi ngủ một chút đi."
Lục Tri Hạ lắc đầu, nói: "Em xem truyền nước, chị đi ngủ đi."
"Em đi đi."
Lục Tri Hạ vẫn lắc đầu,"Chị cứ đi đi, em trông anh ấy."
Trong lúc nhất thời, cả hai đều không nói nên lời.
Chỉ trong một đêm mà hai chị em đột nhiên trở nên xa lạ, Lục Tri Mẫn cảm thấy tim mình đau nhói, cuối cùng cô gật đầu thỏa hiệp, đi đến bên tường, mở giường phụ ra rồi nằm xuống.
Lục Tri Hạ im lặng nhìn bóng lưng của chị gái, một lúc sau cô mới xoay người nằm xuống cạnh giường, đưa tay chạm vào tay anh rể, từ từ đan tay cô với tay anh, bất kể thế nào, miễn là có anh rể ở bên cạnh cô, cô sẽ có đủ dũng khí để đối mặt với mọi chuyện.
Đêm khuya nhiệt độ giảm dần, ngày mai thời tiết có thể thay đổi.
Tô Cảnh tiêm thuốc xong về nhà, trời đã dần sáng, một bệnh nhân có hai người chăm, cả ba đều mệt muốn xỉu, về đến nhà, sắp xếp cho Tô Cảnh xong, hai người còn lại trở về phòng để ngủ tiếp.
Ngủ đến trưa, Lục Tri Hạ đột nhiên tỉnh dậy, tưởng mình đã ngủ quên đến giờ học, nhưng khi mở điện thoại xem thì mới nhớ ra hôm nay là cuối tuần nên thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi dậy rửa mặt xong, cô lập tức lên lầu vào phòng ngủ dành cho khách để tìm anh rể.
Sau khi cơn sốt hạ xuống, Tô Cảnh sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng nhìn vẫn rất sung sức, đang ngồi ở đầu giường đọc sách, thấy cô bước vào, Tô Cảnh nhếch khóe miệng mỉm cười với cô, giọng nói có chút khàn khàn: "Xin lỗi vì tối qua đã làm phiền em."
Lục Tri Hạ đi đến sờ trán hắn, nhiệt độ bình thường, không khỏi mỉm cười nói: "Lần sau đừng làm loạn nữa." Ý cô là chuyện làm tình trong phòng thay đồ.
Tô Cảnh không đồng ý, cười nói: "Không phải là làm loạn, đó là hưởng thụ."
Hai người nhìn nhau cười.
Nụ cười của Lục Tri Hạ kéo dài chưa đến hai giây, đột nhiên cảm thấy có chút não nề, cô không dám đi đối mặt với chị gái, cô hỏi Tô Cảnh: "Chị em dậy rồi sao?"
Tô Cảnh gật đầu, "Cô ấy lúc nãy hỏi anh muốn ăn gì, bây giờ chắc đang chuẩn bị cơm trưa ở dưới lầu."
"Chị ấy có nói gì không?"
"Không, nhưng tâm trạng cô ấy có vẻ không tốt lắm." Tô Cảnh dừng một chút, nói: "Không được, anh phải nói chuyện với cô ấy trước." Hắn xem mình lớn tuổi hơn, gặp chuyện phải có trách nhiệm.
Lục Tri Hạ nhìn Tô Cảnh, vừa khó chịu vừa chột dạ, kỳ thực từ đầu đến cuối, Tô Cảnh chính là người hoàn toàn không biết chuyện đó, hắn thấy chuyện này là do hắn ngoại tình, yêu đương vụng trộm với em vợ. Đơn giản vậy thôi, nhưng chân tướng sự thật lại phức tạp hơn hắn tưởng tượng nhiều.
Lục Tri Hạ thậm chí không biết phải nói thế nào với hắn, sợ Tô Cảnh sau khi biết sự thật sẽ cảm thấy khó chịu, sẽ tức giận với cô vì đã giúp chị gái giấu hắn.
Lục Tri Hạ nhận ra mình như đang bị kẹp ở giữa, làm thế nào cũng đều có lỗi với bọn họ.
"Đó là chị em, tốt nhất là em đi nói chuyện với chị trước."
Tô Cảnh nắm tay cô, kéo cô vào lòng, hắn muốn hôn môi cô, nhưng sau đó nhớ ra mình vẫn còn ốm, nên hôn lên trán cô, nhỏ giọng động viên cô: "Cố lên bà xã. "
Lúc Lục Tri Hạ đi xuống lầu, chị gái cô đang nấu ăn trong bếp, khi đến gần mới phát hiện chị mình đang ngẩn người đứng nấu cơm.
Lục Tri Hạ trong lòng đột nhiên thắt lại.
Cô tiến lên vài bước, nhẹ nhàng gọi: "Chị ơi."
Lục Tri Mẫn vội vàng lau nước mắt, đỏ mắt quay lại nhìn cô, "Dậy rồi, em có đói không? Bữa trưa sắp xong rồi."
Lục Tri Hạ bước tới nắm tay cô ấy nói: "Nếu không có hứng thì đừng làm, chúng ta đặt đồ ăn đi."
Chị gái gượng cười nói: "Chị...... Tô Cảnh bị bệnh nên ăn nhẹ nhàng chút."
"Đặt thì cũng có đồ ăn nhẹ."
Lần này chị gái thật sự không cười được nữa, cô ấy xoay lại tắt bếp, thấp giọng nói: "Tri Hạ, em và Tô Cảnh......"
Cuối cùng ngày đó cũng đến, Lục Tri Hạ trốn tránh lâu như vậy, cuối cùng vẫn phải đối mặt, cô đã tưởng tượng ra rất nhiều khả năng, cũng cân nhắc khai thật như thế nào để không làm tổn thương bất kì ai, nhưng cô sai rồi. Trong chuyện này bản thân ai cũng có lỗi, ai cũng là nạn nhân, nói gì làm gì cũng là sai, đã gây ra tổn thương rồi thì viện cớ thêm cũng vô dụng.
Điều duy nhất họ có thể làm là thành thật đối mặt với nó, đem đoàn tàu lệch quỹ đạo này đi đúng hướng.
Lục Tri Hạ nuốt khan, khó nhọc nói: "Chị, em và anh ấy ở cùng nhau."
Cô nghĩ có lẽ chị gái sẽ tức giận, tra hỏi, thậm chí mắng mỏ, nhưng cô không ngờ rằng sau khi nghe lời này, chị gái cô đột nhiên ngồi xổm xuống, ôm đầu gối vùi mặt vào trong khuỷu tay, rồi không cử động nữa.
Lục Tri Hạ có chút luống cuống, cô bước tới, ngồi xổm trước mặt chị gái, "Chị, em xin lỗi vì đã giấu chị. Em..."
Chị gái đột nhiên nắm lấy tay cô, đôi mắt đỏ hoe hỏi cô: "Em... em có phải là đã biết chuyện của Tô Chí Dũng và chị không?"
Lục Tri Hạ không ngờ cô lại đột nhiên đổi chủ đề, hơi sửng sốt, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Em đến thành phố A không lâu thì phát hiện ra."
"Vừa tới...... Sớm như vậy sao, Tri Hạ, em xem thường chị không?"
"Chị, chị đừng nói vậy. Dù chị có làm gì thì chị vẫn là chị của em. Nhưng em đã làm một chuyện có lỗi với chị. Mong chị đừng xem thường em. Em... em rất thích Tô Cảnh."
Chị cô lắc đầu, "Lúc chị cùng Tô Chí Dũng phát sinh quan hệ, chị đã không có tư cách chỉ trích Tô Cảnh. Anh ấy có quyền lựa chọn người mình thích. Chị mãi không đề cập chuyện ly hôn với hắn vì chị cảm thấy anh ấy bị tổn thương do chuyện đó không được, chị không nên bỏ rơi anh ấy lúc đó."
Nói đến đây, chị cô lại hỏi: " Chuyện đó của Tô Cảnh đã tốt lên rồi à?"
Sắc mặt Lục Tri Hạ hơi đỏ, gật đầu đáp lại.
Chị gái thở dài, "Vậy là tốt rồi."
"Chị." Lục Tri Hạ nhìn cô, "Chị không mắng em sao? Em đã cắm sừng chị."
Lục Chỉ Mẫn nhìn cô, chậm rãi lắc đầu, nói: "Chị cũng không biết mắng em thế nào. Trong chuyện này, chị là người có lỗi trước, nhưng chị... nhưng chị cũng bị ép buộc."
Lục Tri Hạ giật mình, vội vàng hỏi: "Chị bị ép buộc sao?"
"Lúc đầu, chị bị Tô Chí Dũng cưỡng hiếp, sau đó ông ta quay video đe dọa chị rồi yêu cầu chị vụng trộm với ông ta, sau đó...... chị phát hiện chị không sống thiếu ông ấy."
Chị gái nói đến đây, những giọt nước mắt đọng lại trong hốc mắt rơi xuống như ngọc châu đứt dây, cô vừa cảm thấy vừa khổ sở vừa nhẹ nhõm.
Chuyện này đã đè nặng trong lòng cô hơn nửa năm, cô không thể nói cho ai biết, chỉ có thể để nó đè nặng trong lòng, hôm nay cuối cùng cô cũng nói ra trước mặt em gái mình, đột nhiên cô cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Hai chị em cứ như vậy ngồi xổm trong bếp, trao đổi bí mật, nói những điều mà người ngoài không thể biết, Lục Tri Hạ cảm thấy nhẹ nhõm, cô luôn sợ chị gái mình nếu phát hiện ra sẽ xa lánh cô, thậm chí hận cô, nhưng may mắn là chị gái không hề thay đổi, cũng không ghét bỏ cô, còn nguyện ý nói cho cô biết bí mật của mình.
Trước khi sự việc bị phơi bày, bọn họ đều cho rằng rất khó khăn, bây giờ nói ra lại cảm thấy cũng không đến nỗi nghiêm trọng như vậy.
"Bây giờ mệt nhất là làm sao nói với Tô Cảnh về chuyện của chị với ba anh ấy." Lục Tri Hạ nói với chị mình.
Chị gái nghe vậy, trên mặt hiện lên vẻ bối rối,"Chị...... Chị không biết."
Lục Tri Hạ suy nghĩ một chút, nói: "Nếu không thì cứ giấu anh ấy trước đã?"
Chị cô lắc đầu, "Không, chuyện đã lỡ rồi, giấu anh ấy nữa thì quá có lỗi với ảnh."
Lục Tri Hạ lại cho nghĩ kế cho cô, "Hay là kêu Tô Chí Dũng nói với ảnh, sau khi hai cha con nói xong, chị có thể nói chuyện với Tô Cảnh, như vậy anh ấy sẽ thấy dễ chịu hơn."
Chị gái cảm thấy cách này không tệ, nhưng rồi lại nghĩ: "Em giúp che giấu chuyện của tụi chị như vậy, nếu Tô Cảnh phát hiện ra thì có giận em không?"
Lục Tri Hạ thực ra cũng cảm thấy có lỗi, nhưng vẫn mạnh miệng nói: "Em không sao, cùng lắm thì em sẽ làm nũng với ảnh."
Chị gái sửng sốt một chút, sau đó có chút ghen tị nói: "Làm nũng với Tô Cảnh có tác dụng à? Cái con người lạnh lùng như thế."
"Lúc ở riêng anh ấy cũng không lạnh lùng vậy đâu."
"Vậy à? Xem ra chị và anh ấy thực sự không hợp nhau." Chị gái cười, nhẹ nhõm về sự việc trước đây.
Bạn thấy sao?