21.9.23
Hình dung Tô Chí Dũng như thế này, có thể là đã quen thói thượng đẳng nên hắn luôn xem mình là trung tâm và ích kỷ. Hắn luôn xem xét vấn đề theo quan điểm của riêng mình, muốn làm gì thì sẽ làm cái đó, muốn đạt mục tiêu gì thì phải đạt được. Tôn chỉ giải quyết vấn đề của hắn là để cho chính mình vui vẻ trước đã.
Sau khi biết lần đầu tiên của chị gái và Tô Chí Dũng là do Tô Chí Dũng cưỡng bức, Lục Tri Hạ liền có thành kiến rất lớn với Tô Chí Dũng, cô thậm chí muốn tìm Tô Chí Dũng, mắng hắn vài câu. Dù bây giờ cô và Tô Cảnh đang qua lại, nhưng cô sẽ không bao giờ tôn trọng Tô Chí Dũng vì hắn không xứng!
Hai chị em thổ lộ bí mật xong, lúc đầu còn có chút lúng túng, nhưng sau khi tâm sự thì cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng nhìn tâm trạng của chị gái vẫn uể oải, không vui lên nổi, một cuộc hôn nhân sắp đi đến hồi kết đúng là không phải điều đáng mừng gì.
Tô Chí Dũng khá có trách nhiệm, sau khi nhận điện thoại của chị gái, chiều hôm đó vội vàng trở về, hơn nữa còn tự mình đến phòng Tô Cảnh.
Lúc Tô Chí Dũng lên lầu, sắc mặt chị gái hoàn toàn trắng bệch như giấy, Lục Tri Hạ ngồi bên cạnh cô, nắm chặt tay cô ấy, phát hiện tay cô rất lạnh, biết trong lòng cô khổ sở, Lục Tri Hạ vòng tay ôm cô, "Chị, nếu chị...... đi theo Tô Chí Dũng mà cảm thấy đau khổ, chị có thể thử rời xa ông ta."
Cô đã nhìn trộm qua việc làm tình của chị gái Tô Chí Dũng, Tô Chí Dũng như vua trước mặt chị, hắn thao túng chị cô mọi thứ, cơ thể lẫn tinh thần, Lục Tri Hạ không biết liệu chị mình có vui không, cô chỉ gợi ý cho chị tham khảo mà thôi.
Chị gái không nói gì, chỉ ngồi đó ngơ ngác.
Một lúc sau, từ phòng trên lầu đột nhiên truyền đến tiếng đập đồ đạc, "rầm" một tiếng, tiếng động rất to.
Lục Tri Hạ và chị gái đều giật mình nhìn nhau, hai mắt chị cô lập tức đỏ lên.
Vài phút sau, Tô Chí Dũng từ trên lầu đi xuống với sắc mặt khó coi, nói "Vô lý", rồi bước đến ghế sofa ngồi xuống, vẻ mặt như đang tức giận với nghịch tử.
Hắn nói với chị cô: "Tôi nói lý với nó không được, mặc kệ nó."
Lục Tri Hạ cười lạnh trong lòng, cái gì mà "nói lý không được"? Người không có lý không phải là ông à?!
Cô nhìn chị mình, đứng dậy nói: "Em lên xem anh ấy chút."
Đến tầng ba, Lục Tri Hạ nhìn thấy một đống mảnh vỡ của chiếc đèn bàn nằm ngoài cửa phòng ngủ dành cho khách, tiếng động lớn vừa rồi chắc chắn là do Tô Cảnh đập vỡ đồ. Cô cẩn thận bước qua mảnh vỡ của chiếc đèn rồi đi vào, cô nhìn thấy Tô Tĩnh đang đơ lưng, lặng lẽ ngồi ở mép giường.
Lục Chỉ Hạ mở miệng định gọi anh rể, nhưng chợt nghĩ, đã công khai quan hệ thì không nên dùng cách gọi này nữa. Ngay lúc cô đang do dự không biết nên gọi tên hay gọi ông xã, thì Tô Cảnh quay đầu nhìn cô, hỏi: "Có phải em đã sớm biết chuyện của bọn họ rồi không?"
Lục Tri Hạ nghĩ cuối cùng cũng đến, cô mím môi, thành thật gật đầu.
Tô Cảnh sắc mặt có chút xám xịt, hắn giống như bị xì hơi, ngồi đó ngơ ngác nhìn cô hồi lâu mới hỏi: "Lúc đầu có thể do anh và em không quen, em giấu anh cũng rất bình thường, sau này chúng ta...... chúng ta thân mật thế, sao em cũng không nói?"
"Em... em không biết phải nói gì. Một bên là chị em, một bên là anh, dù em có nói hay không thì cũng sai."
"Vậy em liền trơ mắt xem anh như thằng ngu, cái gì cũng không biết, còn cảm thấy ngoại tình mà áy náy à?" Giọng điệu Tô Cảnh rất lạnh lùng, rõ ràng là đang rất tức giận.
Lục Tri Hạ không dám trả treo, cô quả thực cố ý giấu Tô Cảnh chuyện này, biết mình giấu không được lâu, nhưng vẫn làm vậy, "Thực xin lỗi!" Cô trịnh trọng xin lỗi hắn.
Tô Cảnh khá là tức giận, nói lại: "Xin lỗi có ích gì nữa?!"
(*) nguyên văn lời nói của là "道歉有用的话,要警察做什么!?"nhưng tui không hiểu ý của câu sau hic
Bình thường Lục Tri Hạ nghe vậy nhất định sẽ nhịn không được mà cười, nhưng hôm nay cô không dám, cô sợ Tô Cảnh lạnh lùng thờ ơ với mình như vậy, cô muốn đi tới ôm anh bảo hắn đừng làm vậy. Nhưng lại không thể xác định, Tô Cảnh có chịu để cô ôm hay không.
Một lúc sau, cô nghe thấy Tô Cảnh nói: "Anh không muốn sống ở đây nữa." Hắn dừng lại, hỏi Lục Tri Hạ: "Em có đi cùng anh không?"
Lục Tri Hạ không chút do dự, gật đầu: "Em đi với anh."
Sắc mặt Tô Cảnh lúc này mới khá hơn, nhưng giọng điệu vẫn còn cứng nhắc, nói: "Cho em nửa tiếng đi thu dọn đồ đạc, mang theo đồ quan trọng, nhưng cái khác thì chờ đến chỗ mới anh mua cho em, nửa tiếng nữa sẽ đi."
"A, được thôi." Nghe hắn nói như vậy, Lục Tri Hạ liền cuống quýt, không thèm để ý gì khác, xoay người chạy xuống lầu.
Nhìn bóng lưng cô vội vàng chạy ra ngoài, Tô Cảnh im lặng thở dài, đứng dậy thu dọn đồ đạc.
Nửa giờ sau, hai người gặp nhau ở tầng hai, mỗi người chỉ mang theo một vali đơn giản.
Xuống dưới lầu, Tô Chí Dũng và chị gái vẫn ngồi trên ghế sofa, không nói chuyện với nhau, sắc mặt cả hai đều không tốt.
Thấy họ xách đồ, chị gái vội vàng đứng dậy hỏi Lục Tri Hạ: "Đi đâu vậy?"
Lục Chỉ Hạ đang định nói gì đó thì bị Tô Cảnh nắm lấy tay cô, đây là lần đầu tiên hai người công khai nắm tay trước mặt chị gái, trong lòng Lục Tri Hạ vẫn có chút xấu hổ, cô thật không dám đối mặt với chị mình.
Nghe nghe thấy Tô Cảnh nói với chị gái: "Tôi không muốn truy cứu chuyện đã qua nữa, tôi sẽ nhờ người soạn thảo đơn ly hôn càng sớm càng tốt, nhờ em hợp tác ký vào."
"Tô Cảnh......" Chị gái khóc nức nở gọi tên hắn.
Nhưng Tô Cảnh kiên quyết không để ý đến bọn họ, nắm tay Lục Tri Hạ, nhanh chân ra khỏi biệt thự.
Sau khi Lục Tri Hạ đuổi kịp lên xe Tô Cảnh cũng không dám hỏi đi đâu, ngoan ngoãn thắt dây an toàn, sau đó liền ngồi yên tĩnh. Khi xe chạy ra khỏi sân, cách biệt thự rất xa, Lục Tri Hạ mới quay đầu lại nhìn Tô Cảnh, nhỏ giọng gọi:"Chồng ơi."
Tô Cảnh không quay lại nhìn cô mà chỉ nhẹ nhàng đáp: "Ừm."
"Anh đừng giận em được không?" Cô nũng nịu nói, thực ra lúc Tô Cảnh đưa cô đi, cô biết Tô Cảnh tuy tức giận nhưng không hề mất trí, ít nhất lúc đó rời đi còn biết phải mang theo vợ mình.
"Hừ."
Lục Tri Hạ bĩu môi hỏi: "Anh muốn em làm gì để anh hết giận đây?"
"Xem thái độ của em." Hắn nói.
Xe đang đi về phía trường học, Lục Tri Hạ không nhịn được hỏi hắn, "Chúng ta đi đâu vậy?"
Tô Cảnh chỉ nói đơn giản hai chữ: "Về nhà."
Lục Tri Hạ ngây dại, cô và hắn cũng có nhà sao?
Xe chạy một mạch đến khu vực trường học, sau đó rẽ vào khu dân cư mới xây, Lục Tri Hạ được Tô Cảnh nắm tay dẫn lên tầng cao nhất của một chung cư nào đó, là một căn nhà hai tầng lớn.
Trước khi vào, Tô Cảnh đã lưu dấu vân tay của Lục Tri Hạ ở cửa, từ nay cô sẽ là chủ nhân của ngôi nhà mới này.
"Thời gian hơi gấp, anh sẽ sắp xếp sạch sẽ, nếu ở không thoải mái thì sau này chúng ta sửa sau."
Sau đó, Tô Cảnh đưa cô đi thăm nhà mới, sau khi đã quen với cách bố trí trong phòng, hắn đột nhiên dùng cả hai tay bắt lấy cô, nói: "Nói đi, thành ý xin lỗi anh bao nhiêu phần?"
Lục Tri Hạ không hề suy nghĩ: "Trăm phần trăm."
Nghe xong, hắn gật đầu, nói: "Vậy cởi quần áo ra trước đi."
"Cởi...... cởi quần áo??"
Hắn nói: "Hai ngày nay ở nhà không được mặc quần áo, anh sẽ cân nhắc có tha thứ cho em không."
Trong nhà không mặc quần áo? Việc này xấu hổ quá đi mất!!!
Bạn thấy sao?