Chương 11: Chương 10. Anh rể ôm em vợ trong phòng bếp

Edit: Seran

Khoảnh khắc con cặc thô to đi vào trong lỗ dâm của chị gái, Lục Tri Hạ tự mình xoa đến cao trào, hô hấp cô hỗn loạn, khom người cứng ngắc, âm vật truyền đến từng luồng sảng khoái như bị điện giật, nhanh chóng lan ra khắp toàn thân, cơ thể khẽ run lên.

Bên tai truyền đến tiếng rên rỉ dâm đãng của chị gái, như thể đang giúp Lục Tri Hạ kéo dài khoái cảm đang cao trào, cô rút tay ra khỏi quần, ngây ngốc ngồi nghe một lúc, mới vội vàng đứng dậy quay lại phòng mình.

Vào phòng tắm rửa tay, rồi xử lí nước dâm từ miệng bướm một chút, Lục Tri Hạ mới mệt mỏi nằm dài trên giường, sau khi cao trào lại khó chịu, làm cô cảm thấy mệt mỏi, muốn ngủ.

Lúc nằm xuống đã ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại, là do chị gái đang gõ cửa, Lục Tri Hạ trở mình, mời chị vào, chị cô liền đẩy cửa đi vào.

"Ba giờ chiều rồi, chị sợ em ngủ lâu quá, nên lại gọi em dậy." Trên người chị cô mặc quần áo nhẹ nhàng thoải mái ở nhà, nhìn trưởng thành tao nhã, cô ấy đi đến bên giường, ngồi vào mép giường, nói: "Neus ngủ trưa quá lâu, em sẽ càng buồn ngủ, buổi tối lại ngủ không được."

Lục Tri Hạ nói: "Vâng, em dậy ngay đây."

Chị gái sửa lại chăn mền cho cô, hỏi: "Buổi sáng tham quan trường học, có thích không? Đó là ngôi trường có trăm năm lịch sử, môi trường vô cùng tốt, lúc chị học ở đó, thích nhất là đi tản bộ."

Lục Tri Hạ kéo gối ôm rồi ôm lấy, nghiêng đầu nói: "Rất đẹp, em rất thích, cực kì mong đợi đến khai giảng."

Chị gái ôn nhu cười, vỗ vỗ tay cô tỏ vẻ thân thiết.

Lục Tri Hạ do dự một lúc, nói: "Chị, em vẫn nên ở lại trường, đến lúc đó có thể kết bạn được với nhiều người."

Chị cô không ngờ như vậy, hỏi: "Vì sao lại nói như vậy, chúng ta không phải đã nói là ở lại nhà rồi sao."

Lục Tri Hạ thầm nghĩ lúc nào cũng đụng phải chị với cha chồng yêu đương vụng trộm, em lúng túng quá trời đó, hơn nữa...... Lục Tri Hạ hơi sợ không thể kiểm soát được trái tim của mình.

"Chỉ là em đột nhiên cảm thấy sống ở trường cũng không tồi."

"Chị không đồng ý." Chị gái quả quyết từ chối, "Chị lớn hơn em 10 tuổi, trước kia ở nhà, chị luôn chăm sóc cho em, em không biết sau khi ra ngoài, chị lo lắng cho em như thế nào đâu, bây giờ em lại ở cạnh chị, chị lại chăm sóc cho em, khỏi phải nói là chị đã hạnh phúc biết mấy, chị đã chuẩn bị căn phòng này từ nửa năm trước, nếu em không ở nhà, chị sẽ buồn lắm."

Chị gái nói, vành mắt không khỏi đỏ lên.

Nhìn thấy chị cô như vậy, Lục Tri Hạ lập tức mềm lòng, chuyện lúc bé, cô cũng còn nhớ, cha mẹ luôn bận rộn, chị gái luôn dẫn theo cô, nấu cơm giặt quần áo cho cô, tình cảm với chị gái sâu sắc hơn bất kì người nào.

Lục Tri Hạ không có cách nào khác, ôm chị gái ngồi dậy, nói: "Được rồi được rồi, em ở nhà là được, chị đừng khóc."

Chị cô chợt nở nụ cười, nói: "Chị đã nói với anh rể, xe ở trong ga-ra, em cứ lấy một chiếc yêu thích mà dùng, nếu không thích cái nào, chị sẽ mua chiếc khác cho em, lái xe từ nhà đến trường chỉ tốn chưa tới 20 phút, rất thuận tiện ."

"Không cần mua, chỉ cần lấy xe trong nhà là được, em thấy chiếc Audi màu xanh kia cũng không tệ."

"Được, vậy thì lấy chiếc đó đi."

Hai chị em lại hàn huyên vài câu, chị gái bảo cô mấy ngày nay lái xe ra ngoài làm quen một chút, quen rồi sẽ thành thạo.

Trước khi đi chị cô nói đang làm điểm tâm, gọi Lục Tri Hạ xuống lầu ăn, Lục Tri Hạ đáp ứng, sau đó đứng dậy rửa mặt.

Khi xuống lầu đang ngâm nga một bài hát, lại đụng phải anh rể đang đi lên ở khúc rẽ ở cầu thang, Lục Tri Hạ giật mình, lập tức dừng lại, cứng ngắc kêu một tiếng: "Anh...... Anh rể."

Thân hình Tô Cảnh thon dài thẳng thớm, trên người vẫn đang mặc quần áo đi chơi, hiển nhiên là mới từ bên ngoài trở về, mặt mày hắn lạnh lùng, liếc ánh mắt lạnh âm mười mấy độ như băng qua, khiến trái tim Lục Tri Hạ yếu ớt co giật.

"Ừ." Hắn lãnh đạm đáp lại, sau đó nhấc chân bước qua cô lên lầu.

Khi đi ngang qua, Lục Tri Hạ ngửi được mùi gỗ thông nhàn nhạt trên người hắn, giống với mùi cô ngửi thấy buổi sáng khi nằm trên lưng hắn.

Mấy ngày sau đó, Lục Tri Hạ lái xe ra ngoài để luyện tập cảm giác tay, trong lúc đó lại bắt gặp chị gái cùng cha chồng yêu đương vụng trộm hai lần, ham muốn tình dục của hai người này thật sự rất nặng, ngày nào cũng muốn chơi, chị gái ở trước mặt người khác luôn luôn lễ độ phải phép, chỉ khi ở trước mặt Tô Chí Dũng mới trở nên dâm đãng đê tiện, Lục Tri Hạ đã thấy nhiều, cũng sắp quen thuộc.

Không biết mấy ngày nay Tô Cảnhbận rộn việc gì, thường xuyên không ở nhà, Lục Tri Hạ cũng ngại hỏi chị gái, em vợ quá quan tâm anh rể, thì không bình thường lắm.

Chạng vạng tối hôm nay, chị gái trang điểm cẩn thận, nói rằng cô ấy sẽ đi ăn tối với bạn, hai người đàn ông trong nhà cũng đi xã giao không về ăn cơm, nên chỉ còn mỗi Lục Tri Hạ ở nhà một mình.

"Trong tủ lạnh có đồ ăn sẵn, có vài món chỉ cần hâm nóng rồi ăn luôn, vài món cần xào một chút, em nhìn tự xử đi nhé." Chị gái vừa đi ra ngoài, vừa căn dặn Lục Tri Hạ .

Lục Tri Hạ bất đắc dĩ gật đầu, "Được, em sẽ làm, chị đừng lo, đi đi chứ chị trễ rồi kìa."

Tiễn chị gái đi vài bước, Lục Tri Hạ nghịch máy tính bảng trong phòng khách, thấy trời đã tối rồi, liền đứng dậy đi vào phòng bếp.

Lấy bữa tối do chị gái chuẩn bị ra, nhìn thấy toàn là thịt, cô định xào rau thêm. Lúc đang rửa rau trong bồn, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng người đàn ông.

Lục Tri Hạ giật mình, vội vàng xoay người lại nhìn, thấy anh rể lại về rồi, hắn đặt một chiếc áo khoác mỏng lên khuỷu tay, dựa vào khung cửa nhìn cô.

"Sao em lại nấu cơm vậy?" Tô Cảnh hỏi cô.

Không hiểu sao, chỉ cần bắt gặp ánh mắt của anh rể, tim Lục Tri Hạ sẽ đập rộn lên, cô cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: "Chị em ra ngoài đi liên hoan cùng bạn, bác trai có xã giao, em tùy tiện nấu chút......"

Tô Cảnh yên lặng nhìn cô mấy giây, xoay người đem áo khoác ném ở trên ghế bên cạnh bàn ăn, sau đó cởi măng sét ra, xắn tay áo lên đi vào phòng bếp, nói: "Xào cái gì? Để anh làm cho."

Hắn chậm rãi đi đến bồn rửa bên cạnh, tỏ ý bảo Lục Tri Hạ tránh ra, Lục Tri Hạ có chút khẩn trương, nhưng vẫn nhường chỗ, mở miệng giải thích, "Em...... Em sẽ xào rau."

Tô Cảnh không có để ý đến cô, khớp xương ngón tay nhúng vào trong nước, vẻ mặt chuyên tâm rửa rau.

Lục Tri Hạ đứng ở bên cạnh hắn, giương mắt liền thấy đường nét cương nghị trên mặt hắn, giống như tác phẩm điêu khắc, tinh tế lại đẹp trai, trong lúc nhất thời cô nhìn đến mê mẩn.

"Em có thể ra ngoài đợi." Tô Cảnh nhắc nhở cô.

Đây là ý tứ muốn đuổi cô ra rồi, Lục Tri Hạ có hơi thất vọng, "Ồ" một tiếng, quay người chuẩn bị ra ngoài. Bỗng nhiên, cô cảm thấy trước mắt tối sầm lại, cả phòng lập tức chìm vào bóng tối.

"A......" Lục Tri Hạ hô nhỏ một tiếng, có hơi sợ hãi.

Ngay sau đó, cánh tay của cô liền bị người đàn ông bắt được, "Đừng sợ, cúp điện rồi."

Lực nắm của anh rể hơi mạnh, Lục Tri Hạ trong lúc nhất thời không có đứng vững, theo quán tính ngã về phía hắn, sau đó bị anh rể vững vàng đỡ lấy.

Khi Lục Tri Hạ lấy lại tinh thần, đã phát hiện mình đã bị anh rể ôm chặt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...