Chương 14: Chương 13. Em vợ câu dẫn anh rể (1)

Edit: Seran

Men theo ánh sáng, chị gái rất nhanh đã lên đến lầu ba, thấy hai người đều trong thư phòng, cũng không cảm thấy bất ngờ, nhìn cuốn sách trên tay Lục Tri Hạ tủm tỉm cười, nói: "Hóa ra là tìm sách đọc, cách khai giảng còn bao nhiêu ngày đâu, không cần vội học, tranh thủ bây giờ còn đang nghỉ hè, nên ra ngoài chơi nhiều hơn mới đúng."

Lỗ tai Lục Tri Hạ vẫn còn hơi đỏ, nhỏ giọng nói: "Em vẫn muốn đọc sách một chút, mới yên tâm."

Chị cô phản đối, đến nắm tay cô, nói: "Yên tâm cái gì, đợi đến khi khai giảng đọc là được rồi."

Tô Cảnh thư thả dựa vào lưng ghế, nghe hai chị em nói chuyện, không nhịn được cau mày, nói với vợ mình: "Còn có phụ huynh ngăn cản con cái chăm chỉ học tập?"

Chị cô bĩu môi cười, "Đứa trẻ nhà em quá ngoan, học đến quên ăn quên ngủ, em mong con bé thư giãn hơn thôi." Nói xong cô ấy quay đầu nhìn Lục Tri Hạ, nói: "Đi thôi, thay quần áo đi, chị dẫn em đi bar, quán bar của bạn chị hôm nay mới khai trương, chị đặc biệt trở về để dẫn em đi chơi đó."

"Đi bar?" Lục Tri Hạ mở to mắt, cô lớn đến từng này, lại chưa đừng đi vào bar, trong nhận thức đơn giản của cô, chỉ có những đứa hư hỏng mới đi bar, "Em có thể đi sao?" Cô ngập ngừng hỏi chị gái.

Lục Tri Mẫn biết rõ ý nghĩ của cô, nói: "Em đã 18 tuổi rồi, sao không đi được, có khi ở đó gặp được anh chàng nào đó đẹp trai đó, đi nào lê sừ gô."

Nói xong, nhớ đến việc chồng mình còn ở đây, liền quay đầu nhìn về phía Tô Cảnh, hỏi: "Ông xã anh đây, có muốn đi uống rượu không? Nhưng mà anh luôn không thích náo nhiệt, nếu anh không muốn đi em cũng không ép."

Tô Cảnh ngẩng đầu nhìn Lục Tri Hạ , cô gái nhỏ bắt gặp ánh mắt của anh, ngượng ngùng quay đầu đi, hắn thở ra một cái, nói: "Anh cũng đi uống một ly. "

"Có thật không?" Chị gái có chút ngạc nhiên nhìn hắn, nói: "Vậy anh cũng đi thay quần áo đi, đổi bộ nào thoải mái ấy."

Sau đó chị gái liền kéo Lục Tri Hạ ra khỏi thư phòng, Tô Cảnh ngồi ở trên ghế, có thể nghe thấy tiếng Lục Tri Mẫn, "Thật bất ngờ, anh rể em chưa bao giờ thích đi bar, thế mà tối nay lại đáp ứng."

Lục Tri Hạ nói: "Chị, em không đi đâu, em chưa đi bao giờ."

"Phải đi phải đi, lại đây, đến phòng thay đồ của chị, chị đưa cho một bộ quần áo đi bay nè."

Âm thanh của hai người càng lúc càng xa, cuối cùng mờ nhạt, Tô Cảnh vẫn duy trì tư thế dựa vào thành ghế như cũ, ánh mắt vô hồn phát ngốc, một lát sau, hắn mới chậm rãi giơ tay lên, ấn vào phía trên đũng quần của mình, cảm giác bất lực nặng nề trong lòng, khiến hắn có chút khó chịu.

Lúc nãy trong phòng bếp, hắn có phản ứng, nhưng phản ứng không tính là lớn, hoàn toàn không đủ làm cho hắn cương, hắn có chút mất mát, hết mất mát lại cảm thấy xấu hổ, không ngờ hắn lại nổi lên ý dâm với em vợ của mình như vậy, đúng là chẳng ra cái thể thống gì cả.

Lục Tri Hạ từ phòng thay đồ của chị gái đi ra, có chút ngượng ngùng dùng một tay che ngực, một tay khác kéo váy, váy này thật sự quá ngắn, kéo lên một chút, thì bờ mông lộ ra, kéo thấp một chút, thì bộ ngực lộ ra, thật không thể chu toàn hết được, trên dưới chỗ nào cũng hở, quá đáng hơn là, do mặc váy quá ôm, sợ lộ ra mép quần lót sẽ không đẹp, chị cô còn ép cô mặc quần chữ T, sau khi mặc vào, dây quần liền dán sát vào khe mông của cô, cảm thấy thật sự rất không tự nhiên.

Tô Cảnh từ trong thư phòng đi ra, nhìn thấy bộ dạng vô cùng gợi cảm này của Lục Tri Hạ, không khỏi ngẩn người, nhìn thấy mái tóc đen nhánh của cô xõa trên bờ vai, trên người mặc một chiếc váy da nhỏ nhắn, nửa người trên được thiết kế dạng ống, lộ ra phần lớn nhũ thịt và vai, nửa người dưới là váy ngang hông, chiều dài vừa vặn phủ ngang dưới mông, cử động mạnh hơn chút, có thể nhin thấy hình bóng mập mờ giữa hai chân.

"Anh rể......" Nhìn thấy Tô Cảnh, Lục Tri Hạ càng cảm thấy ngượng ngùng, đây là lần đầu tiên cô mặc cái váy gợi cảm như thế, cảm giác giống như không mặc quần áo.

Lúc này chị gái cũng từ trong phòng thay đồ đi ra, chiếc váy trên người cô ấy không khác Lục Tri Hạ là bao, nhưng lại có màu đỏ rực bắt mắt, cô ấy không rụt rè giống Lục Tri Hạ, mà là ngẩng đầu ưỡn ngực, tự tin phô ra vóc dáng của cô ấy, trên tay cô ấy cầm một áo sơ mi vải tuyn màu đen, đưa cho Lục Tri Hạ, nói: "Nếu em nghĩ nó quá hở hang, thì mặc cái này vào đi, nhưng chị thấy dáng người em đẹp, chân dài thế này, phải nên khoe ra."

Lục Tri Hạ vội vàng lấy áo mặc vào, mặc dù xuyên thấu, nhưng nhiều hơn một lớp áo, vẫn cảm thấy an tâm hơn.

Tô Cảnh vốn muốn nói gì đó, thấy Lục Tri Hạ mặc thêm một lớp, lại không nói nữa, xoay người đi thay quần áo.

Sau đó Tô Cảnh lái xe, chở hai chị em đến quán bar của người bạn.

Không gian quán bar mới khai trương rất tốt, trang trí rất xa hoa, ánh đèn rực rỡ, không giống với quán bar tối tăm như trong ấn tượng của Lục Tri Hạ, sau khi bước vào, vốn là chị gái ôm tay anh rể đi ở phía trước, Lục Tri Hạ đi theo phía sau, nhưng Tô Cảnh ngoảnh lại nhìn cô một cái, nói với cô: "Nhiều người quá, em có thể ôm cánh tay của tôi." Nói xong, hắn nâng cánh tay kia lên một chút, ra hiệu cho cô khoác lên.

Lục Tri Hạ có chút ngượng ngùng, liếc mắt nhìn chị gái ở bên cạnh, chị cô cười nói: "Ây dà, vị tiên sinh này đêm nay thực sự rất có phong độ đó, cho anh một Like! Tri Hạ, em nắm chặt một chút, để tránh bị tách ra, chúng ta có thể sắp phải giúp chào hỏi khách khứa một tay, em cứ đi theo sát anh rể, biết không?"

Lục Tri Hạ do dự một lúc, mới tiến lên hai bước, vươn tay ôm lấy cánh tay người đàn ông, Tô Cảnh nghiêng đầu qua nhìn cô, trong mắt hiện lên tia sáng như ẩn như hiện, hắn thu lại cánh tay đang đưa ra, cả người Lục Tri Hạ liền áp vào người hắn, cơ thể kề sát cơ thể, Lục Tri Hạ thầm đỏ mặt xấu hổ, chị cô ở ngay bên cạnh, bên kia cô và anh rể lại cử xử thân mật, mập mờ ái muội.

Chị gái cùng với chủ quán bar này là chị em tốt, nghe nói quán bar còn có cổ phần của chị cô nữa, chị gái dẫn bọn họ đến chào hỏi chủ quán, nửa đường thì trong tay Lục Tri Hạ bị nhét một ly rượu đỏ, học theo bộ dáng của chị gái, nâng ly lên nhấp một ngụm, cảm thấy tạm được, đậm mùi nho thơm, không quá khó uống, nên lại nhấp thêm mấy ngụm.

Sau khi chào hỏi, chị gái dẫn bọn cô đến một nơi yên tĩnh hơn, để cho bọn cô uống rượu thưởng thức nhạc ở đó, còn cô ấy đi theo đám bạn chào hỏi khách khứa.

Đợi chị gái rời đi, Lục Tri Hạ mới thở ra một hơi, cả người thả lỏng, quay đầu nhìn thấy Tô Cảnh đang ngồi một bên nhìn cô, cô liếm môi cười: "Chị em thật lợi hại, kết bạn được nhiều vậy, bạn bè chị em xem ra cũng lợi hại không kém."

Tô Cảnh lướt qua cô nhìn Lục Tri Mẫn ở phía xa, bình tĩnh nói: "Cô ấy rất ồn ào, không yên lặng được."

"Yên lặng quá cũng không tốt, chán lắm, ngược lại thì em ước gì giống như chị em vậy." So với chị cô, cô sống khá là hướng nội, thích ở trong nhà, cũng chỉ có vài người bạn.

Tô Cảnh lấy một gói thuốc lá từ trong túi ra, hỏi Lục Tri Hạ : "Không phiền chứ?"

Lục Tri Hạ vội vàng khoát tay: "Không sao, anh hút đi."

Tô Cảnh rút ra một điếu đốt lên, hít hai hơi, thở ra làn khói mờ mịt che khuất tầm nhìn của nhau, hắn xuyên qua làn khói nhìn cô, một hồi lâu mới nói: "Mỗi người đều có nét độc đáo của riêng mình, em thế này cũng rất tốt."

Lục Tri Hạ được khen đến mức có chút ngại, lại lấy ly rượu đỏ uống mấy ngụm, cảm thấy hai má hơi nóng lên.

Có lẽ là do lần đầu tiên uống rượu, có rượu cồn làm tăng thêm dũng khí, Lục Tri Hạ cảm giác không có sợ anh rể đến vậy, còn nhích mông ngồi tới gần một chút, nhỏ giọng hỏi anh rể: "Cảm giác hút thuốc là như thế nào?"

Trong miệng Tô Cảnh còn ngậm điếu thuốc, nheo mắt nhìn cô, nói: "Tối nay em vừa học cách uống rượu, giờ lại muốn học hút thuốc?"

Bàn tay Lục Tri Hạ chống lên ghế sô pha, đưa đầu đến gần hắn, cười yếu ớt hỏi: "Không được sao?"

Khoảng cách của hai người lần nữa kéo lại gần, Tô Cảnh duỗi hai ngón tay đang kẹp điếu thuốc lá, quay đầu thở ra một luồng khói trắng về phía cô, làn khói lập tức bao lấy khuôn mặt cô, cô giơ tay vẫy vẫy, không nhịn được trách cứ: "Sặc quá."

Tô Cảnh cười, "Vậy em có học không?"

Lục Tri Hạ không trả lời, chỉ duỗi tay nắm chặt tay đang cầm điếu thuốc của hắn, kéo tay hắn đưa điếu thuốc lên miệng cô.

Tô Cảnh thu lại nụ cười, chăm chú nhìn cô, cũng không rút tay về, cứ để tùy ý cô cầm, rồi đưa điếu thuốc đang hút dở lên miệng cô.

Nhìn thấy đôi môi đỏ mọng của cô từ từ mở ra, chiếc lưỡi đinh hương đỏ hồng thò ra từ trong miệng, có chút ẩm ướt, chậm rãi liếm điếu thuốc đã bị người đàn ông cắn qua.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...