Chương 84: Chương 83. Anh rể lại ghen

S-21.1.23

Buổi chiều Lục Tri Hạ có 2 tiết Hán ngữ cổ đại, đây là môn học bắt buộc của khoa tiếng Trung, khi cô đang mang sách đến phòng học trên lầu ba thì gặp hai bạn nữ cùng lớp ở hành lang, Lục Tri Hạ không quen bọn họ, dù sao cũng không ở ký túc xá nên cũng không giao tiếp riêng với ai, nếu đối phương không gọi cô trước, cô cũng không nhận ra.

Hai người họ đứng cạnh cửa sổ trên hành lang, thấy Lục Tri Hạ đi tới liền vẫy tay với cô, "Lục Tri Hạ."

Lục Tri Hạ trong lúc nhất thời không nhớ ra tên của họ, chỉ có thể mỉm cười với họ nói: "Chào buổi chiều."

Bạn học nữ có vẻ hơi hưng phấn, các cô chỉ ra ngoài cửa sổ nói: "Tụi mình vừa thấy có một nam sinh đạp xe chở cậu đến đây, chỉ nhìn người thôi đã biết là rất đẹp trai rồi, là bạn trai cậu hả?"

Lục Tri Hạ ngẩn ra, lập tức lắc đầu, nói: "Anh ấy không phải bạn trai mình."

Vừa rồi Tô Cảnh đưa cô tới, chỉ mặc áo sơ mi trắng và quần tây, nhìn từ xa cũng không khác nam sinh viên là mấy.

Các bạn nữ đều là sinh viên năm nhất, có thể không nhận ra giáo sư Tô nên chỉ nghĩ là cô đang mắc cỡ mới không thừa nhận: "Không phải bạn trai thì cũng sắp bạn trai thôi, nếu không thì sao lại ân cần đưa cậu đến lớp như vậy."

Lục Tri Hạ cười cười, nói: "Không phải như các cậu nghĩ đâu, đi thôi, sắp vào học rồi, chúng ta vào lớp đi."

Cô dứt khoát phủ nhận mối quan hệ với Tô Cảnh nhưng lại cất giấu tâm tư, không giải thích với đối phương rằng Tô Cảnh là anh rể của cô, cố ý để cho họ tưởng tượng một chút, dường như như vậy thì quan hệ giữa cô và anh rể có thể thân mật hơn chút.

Có  người yêu thân mật nhất nhưng lại không thể nói ra, đây chính là cái giá của vụng trộm.

Mới vừa vào lớp tìm chỗ ngồi, Lục Tri Hạ nhận được WeChat của anh rể.

Anh rể: Nụ hôn đầu của em là anh.

Anh rể: Đêm đầu tiên của em là anh.

Anh rể: Lần đầu tiên em ngồi xe đạp trong trường đại học cũng là anh.

Anh rể: Bảo bối, anh càng muốn nhiều lần đầu tiên của em hơn nữa, được không em?

Lục Tri Hạ nhìn những lời đó, tim đập thình thịch, cô chưa kịp đáp lại thì anh rể lại nhắn.

Anh rể: Không cho phép không nói.

Lục Tri Hạ mím môi cười, người đàn ông này lúc thì trưởng thành đĩnh đạc, lúc lại ngây thơ như cậu bé, cô cũng không chọc hắn, nhanh chóng đáp: "Được."

Khi giáo viên bước vào lớp, Lục Tri Hạ cất điện thoại tập trung nghe giảng.

Trong giờ giải lao giữa hai tiết liên tục, Lục Tri Hạ lấy điện thoại ra, không thấy tin nhắn của anh rể, nhưng ngoài ý muốn lại thấy tin nhắn của người khác, là Lâm Triết, bạn học cũ thời trung học từng đến tiệc sinh nhật của cô, có điều khi đó Lục Tri Hạ đã nói rõ với hắn, cô nghĩ người kiêu ngạo như Lâm Triết hẳn sẽ không nên liên lạc lại với cô, không ngờ hắn lại gửi tin nhắn cho cô.

Lâm Triết: Tan học có rảnh không? Có chút việc tìm cậu.

Lục Tri Hạ nhớ lại lúc trưa có hẹn với anh rể tan học sẽ đi ăn đồ ăn Nhật, nên trả lời hắn: Tan học mình không rảnh, có việc gì thì cậu nhắn luôn đi.

Lâm Triết nhanh chóng trả lời: Tuyệt tình như vậy sao? Gặp mặt cũng không được?

Lục Tri Hạ nghĩ ngợi, nói: Mình cảm thấy không cần thiết lắm.

Vốn tưởng cô cự tuyệt thẳng thừng như vậy, Lâm Triết chắc sẽ không dây dưa nữa, không nghĩ đến lúc tan học, cô vừa ra khỏi tòa nhà thì thấy Lâm Triết đã đứng dưới bậc thềm đợi cô.

Lục Tri Hạ cạn lời, người này không hiểu thế nào là cự tuyệt sao?

Cô đứng im tại chỗ, nhìn Lâm Triết đang dần chạy về phía cô, bất lực nói: "Chúng ta thật sự có chuyện mà."

Vẻ mặt Lâm Triết không tốt lắm, có chút tủi thân, nói: "Mấy câu thôi, không tốn nhiều thời gian của cậu đâu."

Lục Tri Hạ ôm sách giáo khoa, im lặng thở dài, nói: "Vậy cậu nói đi."

Bên cạnh là người đến người đi lầu dạy học, hai người đứng tại trước bậc thang thực sự không dễ nói chuyện, thế là đều hướng bên cạnh đi vài bước, bản thân Lục Tri Hạ đã rất xinh đẹp, rất thu hút, cộng thêm Lâm Triết dáng dấp cũng không tệ, cảm giác trẻ trung nam tử như ngọc, hai người đứng chung một chỗ giống như một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, vô cùng xứng đôi, những người đi ngang qua họ đều lén lút quan sát một chút.

Lục Tri Hạ bị nhìn đến mức không thoải mái liên thúc giục: "Có chuyện gì cậu mau nói đi."

Lâm Triết do dự một chút, sau đó hỏi cô: "Tri Hạ, cậu có bạn trai chưa?"

Lục Tri Hạ nhíu mày, "Không có, nhưng mình đã có người mình thích."

"Nhưng cậu và người cậu thích không ở bên nhau, đúng không?"

Vừa nghĩ tới không thể công khai yêu đương với anh rể, tâm tình Lục Tri Hạ trở nên buồn bực, cô mất kiên nhẫn nói: "Chuyện này không liên quan đến cậu."

Lâm Triết bị lời nói của cô làm cho nghẹn họng, sắc mặt khá xấu đi nhưng vẫn cố gắng nói xong, "Tri Hạ, mình đã thích cậu từ cấp ba, đã thích rất lâu, giờ thi đậu trường A cũng vì cậu, nếu như cậu chưa có người yêu, vậy có thể cân nhắc đến mình, mình muốn theo đuổi cậu."

Hắn nói rất chân thành, bộ dáng cũng rất thật thà, điều này khiến Lục Tri Hạ không thể tiếp tục dùng thái độ hùng hổ đối xử với hắn, do dự vài giây mới nói: "Cảm ơn cậu đã thích mình, nhưng mình thật sự có người mình yêu, đời này mình chỉ nhận định anh ấy, mình sẽ không cân nhắc người khác."

Lâm Triết có chút nóng nảy, tiến lên hai bước, nói: "Cậu còn trẻ như vậy, làm sao cậu chắc chắn cả đời đều là hắn?"

"Mình có thể, hơn nữa đây là tình cảm của mình, mình nên xử lý như thế nào đều là chuyện của mình, Lâm Triết, mình hiểu được tấm lòng của cậu, nhưng rất xin lỗi, đời này mình sẽ không bất cứ ai khác." Lục Tri Hạ lúc nói lời này, ánh mắt kiên định như lòng của cô.

Phụ nữ nghiêm túc nữ thật sự rất đẹp, Lâm Triết rất thất vọng, hắn muốn biết rốt cuộc mình thua ở đâu nên hỏi cô: "Người đó thật sự tốt như vậy sao?"

Lục Tri Hạ cười, nụ cười ngọt ngào tỏa nắng, cô nói: "Bởi vì là anh ấy, mình mới hiểu tình yêu là gì."

Lúc này, một giọng nói cách đó không xa truyền đến, cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ, "Tri Hạ."

Lục Tri Hạ và Lâm Triết đồng thời quay đầu lại, là Tô Cảnh, xe của hắn dừng ở ven đường, đang gọicô qua cửa sổ xe, trong nháy mắt Lục Tri Hạ nhìn thấy Tô Cảnh, nụ cười càng thêm rực rỡ, cô vẫy tay với Lâm Triết: "Anh rể đến đón mình, gặp lại sau." Nói xong cũng bước nhanh hơn, từ từ chạy đến chiếc xe.

Lâm Triết đứng tại chỗ, cảm thấy phản ứng của Lục Tri Hạ khi nhìn thấy anh rể có phải hơi lố không, nhưng trước khi hắn nhìn kỹ hơn, chiếc xe sang trọng kia đã lái qua trước mặt hắn.

Lục Tri Hạ cài dây an toàn, đóng cửa sổ xe, vừa quay đầu đã nhìn thấy gương mặt u ám của anh rể, không nói tiếng nào, trong lòng cô hơi sững lại, nhỏ giọng gọi hắn: "Anh rể......"

Tô Cảnh liếc xéo cô một cái, nói: "Chỉ mới một buổi chiều không ở chung với em mà đã có người nhân cơ hội tỏ tình rồi?"

Lục Tri Hạ vô tội chớp mắt mấy cái, nói: "Chuyện này cũng không liên quan đến em, cậu ta nhất quyết phải tìm em tỏ tình, em có thể chặn miệng của cậu ta lại sao?"

Tô Cảnh đạp phanh, thực ra vừa rồi hắn cách bọn họ hơi xa, căn bản không nghe rõ bọn họ đang nói cái gì, mà hắn chỉ nói câu này chỉ muốn lừa Lục Tri Hạ một chút, không ngờ hắn thật sự đoán trúng!

Tâm trạng Tô Cảnh lập tức hỗn loạn.

Em vợ quá xinh đẹp quá dụ người thì làm sao đây, hiện tại khẩn cấp lắm rồi!!

Hắn hít sâu một hơi, điều chỉnh cảm xúc của mình, sau đó lấy ra một chiếc hộp màu hồng dưới cần lái đưa cho cô, nói: "Của em đấy."

Lục Tri Hạ vốn cho là hắn sẽ lại ăn dấm đến phát cáu, không ngờ lại đưa một hộp quà cho cô.

Cô cười hỏi: "Là cái gì vậy?"

"Mở ra là biết." Hắn nói.

Lục Tri Hạ cũng không khách khí với hắn, bóc hai ba lần rồi mở ra, sau đó, lấy ra một vật rộng cỡ ba ngón tay, dài bằng bàn tay ...... Trứng rung!!

Cô cầm cái đầu trứng rung màu hồng không hề nhỏ kia, ngơ ngác nhìn anh rể bên ghế lái, "Sao anh lại đưa em cái này!"

Tô Cảnh lại khở động xe, không thèm nhìn lại: "Cái này đã khử trùng rồi, em nhét nó vào trong bướm em đi, rồi đi ăn đồ Nhật."

Nhét trứng rung đi ăn đồ ăn Nhật, đây là hình phạt mới của anh rể đang tức giận dành cho cô à?? Cái này cái này cái này cái này...... Hơi bị lưu manh quá rồi đó!!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...