Là Mạc Túc!
Sao hắn lại ở công trường?
Trong bóng tối, khuôn mặt hai người đều có chút mơ hồ, đại khái vẫn có thể thấy rõ hình dáng.
Mạc Túc cũng nhận ra cô.
Chỉ cần cúi đầu, tầm nhìn chính là một đoạn cổ trắng nõn kia, trắng mà mảnh khảnh, đẹp mà điềm đạm.
Vừa rồi bị vướng cục đá, một chân Diệp Tiên Tiên đau, không nghiêm trọng, chẳng qua cơn tê kia làm cô không chạy được nữa.
Quay đầu lại nhìn thoáng qua, phía sau có thể nghe được tiếng người ồn ào.
Mạc Túc cũng quay đầu lại nhìn thoáng qua, cũng không hỏi gì, chỉ nói: "Đi cùng tôi."
Diệp Tiên Tiên đi theo bên cạnh hắn, đi mấy bước đã bị tụt lại phía sau.
Mạc Túc quay lại xem chân cô, "Chân làm sao vậy?"
Cô có chút ngại, "Chân tôi bị vấp, đau."
Mạc Túc cong người xuống, bế ngang Diệp Tiên Tiên lên.
Góc công trường là một loạt lều dành cho công nhân, mở ra cửa lều có thể thấy những người công nhân cởi trần, có người ngồi xổm, có người ngồi dưới đất, đánh bài, uống bia, nói chuyện thô tục. Rất ồn ào.
Mạc Túc ôm Diệp Tiên Tiên từ bên cạnh vòng qua, đi vào chiếc lều trong góc nhất.
Lều có hai cái giường, cái bên ngoài chứa rất nhiều đồ vật ngổn ngang, còn có mùi hơi khó chịu. Cái còn lại bên trên chỉ có chiếu cùng một cái chăn. Diệp Tiên Tiên đoán chiếc giường sạch sẽ kia là của Mạc Túc, mà hiển nhiên là cô đoán đúng rồi.
Mạc Túc đặt cô lên trên giường, "Công nhân ở cùng tôi hôm nay về quê, hiện tại tôi ở đây một mình. Tôi nhớ có một hộp thuốc ở đây, để tôi bôi cho em."
Nói xong liền lôi một cái rương to dưới gậm giường ra, bắt đầu tìm kiếm.
Trên chiếu và chăn có nhàn nhạt mùi hương đàn ông của Mạc Túc, không khó ngửi. Ngược lại có một loại cảm giác có thể làm cô an tâm, Diệp Tiên Tiên gối lên gối của Mạc Túc, nhìn hắn đang khom lưng tìm kiếm, hỏi ra thắc mắc, "Sao anh lại ở chỗ này?"
Tay Mạc Túc dừng một chút, dưới lông mi có một tầng ánh sáng u ám, rất nhanh lại mất đi, "Không làm ở Hắc Dục nữa, nên tới đây làm."
Nghĩ đến đêm đó hắn thật thê thảm ở khách sạn, vịt cũng không phải dễ làm như vậy, làm không tốt còn có thể mất mạng, còn không có người đồng tình. Diệp Tiên Tiên hiểu lựa chọn của hắn, "Rời đi chỗ đó cũng tốt."
"Ừm!"
Làn da ban đầu của Mạc Túc có chút trắng, hiện tại lại đen đi rất nhiều. Nhưng không giống những người công nhân khác, màu sắc ảm đạm, thoạt nhìn hơi bẩn bẩn. Da của Mạc Túc đen nhưng rất đều màu, khỏe mạnh dễ nhìn.
"Ở công trường vất vả không?"
Hỏi ra miệng rồi Diệp Tiên Tiên mới cảm thấy những lời này có vẻ dư thừa, xem hoàn cảnh làm việc cùng nơi ở liền có thể thấy được một chút.
"Không vất lắm."
Vất vả là tất nhiên. Chẳng lẽ ở trong Hắc Dục lại không vất vả sao?
Ở chỗ này khổ cũng khổ yên tâm thoải mái, cũng càng có tôn nghiêm, chẳng sợ vết nhơ loang lổ đã qua đi, chẳng sợ công việc này vẫn bẩn thỉu như cũ, ít nhất ở trước mặt cô có thể ngẩng cao đầu một chút.
Mạc Túc không nhiều lời, vặn nắp bình thuốc đổ ra lòng bàn tay, cẩn thận thoa lên cổ chân hơi sưng đỏ của cô. Diệp Tiên Tiên hít một miệng khí lạnh.
Hắn ôn tồn dỗ dành, "Sẽ hơi đau, cố chịu một chút."
Thoa thuốc xong, khi thuốc đã ngấm vào da, lực tay lại lần nữa giảm bớt.
Nhìn nhìn sườn mặt người đàn ông đang chăm chú nghiêm túc, ngực Diệp Tiên Tiên giật mình bùm bùm, hình như có thứ gì thấm vào.
"Được rồi, tôi đi rửa tay."
Khoảng mười phút sau, Mạc Túc dừng động tác lại, vừa nhấc mắt lên vừa lúc đối diện với đôi mắt cô, cúi đầu hôn lên gan bàn chân cô, "Tôi sẽ về nhanh."
Trong lòng Diệp Tiên Tiên lại nóng lên, gật gật đầu.
Thật sự đúng như hắn nói, rất nhanh đã về rồi.
"Cần tôi đưa em về nhà không?"
Không biết vì sao, lúc này cô cũng không quá muốn về nhà. Gợi lên một ngón tay của hắn, thưởng thức. Thanh âm mềm mại, "Không muốn tôi ở đây với anh sao?"
Đầu ngón tay cô hơi lạnh, cảm giác giống như lần đầu tiên đụng đến chỗ đó của hắn, lại ôn lại lạnh, giống như mưa móc của thần tiên. Tầm mắt Mạc Túc rơi xuống ngón tay đang bị cô thưởng thức, "Lâu rồi không sửa lại móng tay."
Nghe hắn nói như vậy, Diệp Tiên Tiên mới đem lực chú ý đặt về trên ngón tay Mạc Túc. Móng tay ba ngón giữa thật dài, có nhiều vết xước, sờ lên hơi thô ráp, trong lòng bàn tay cũng có một tầng da chết hơi mỏng.
Xem xong, gương mặt cô đỏ ửng, "Không sửa thì không sửa! Giải thích với tôi làm gì."
Thanh âm không tự giác thêm điểm thiếu nữ hờn dỗi, lại là mang theo ý cười.
Thiếu nữ mặt mày tuấn tú, cười rộ lên nhu hòa lại thanh diễm, giống như nụ hoa ngày xuân lặng lẽ, đẹp đến có thể véo ra nước.
Tim Mạc Túc đi theo nhoáng lên rung động, tất cả đều là vì cô gái xinh đẹp trước mặt đang cười, còn có tiếng nói kiều kiều mềm mại kia...
Hắn cúi người xuống, đầu lưỡi liếm qua vành tai cô, giọng nam trầm thấp, "Đầu lưỡi tôi cũng có thể..."
Xúc cảm mềm mại, hơi thở nóng bỏng, liếm qua vành tai, làm cô run bần bật.
Mạc Túc gần sát cô, đầu lưỡi dọc theo vành tai đảo quanh vòng vòng, đèn dây tóc nhàn nhạt mà sáng, soi xuống da thịt trong sáng của thiếu nữ, như bạch ngọc hảo hạng.
Đẹp mà không tục.
Diệp Tiên Tiên muốn cự tuyệt, vừa mở miệng lại biến thành rên rỉ.
"Ưm ~"
Cự tuyệt biến thành mời mọc.
Đầu lưỡi Mạc Túc nhanh nhẹn vừa chuyển, từ vành tai trượt xuống, trằn trọc đến cần cổ. Vừa hôn vừa liếm đốt lên nhiệt hỏa vô tận, mặt mày Diệp Tiên Tiên ửng hồng, đuôi lông mày khóe mắt nổi lên xuân tình, tựa như một rừng hoa đào nở rộ, đôi mắt đen nhánh cũng phiếm mê mang.
Cảnh tượng như vậy dừng ở trong mắt Mạc Túc, giống như nụ hoa nhỏ lặng lẽ nở rộ từng chút.
Đẹp không sao tả xiết.
Hắn đá rơi giày, quỳ sát ở trên giường, bỏ đi áo khoác đen của Diệp Tiên Tiên, tay xuyên qua dưới nách cô, "Lạch cạch" cởi bỏ đồ lót.
Rèm cửa đong đưa.
Gió nhẹ thổi, trước ngực một trận lạnh lẽo. Ở trong nhận thức của Diệp Tiên Tiên, Mạc Túc là không có tính công kích nhất, ôn nhu, an tĩnh...
Cứ tưởng chỉ là gặp gỡ qua đường, lại gặp lại vào đêm nay. Quá khứ của hắn có bao nhiêu chuyện, trong long cô biết rõ ràng. Nhưng cố tình còn không cự tuyệt được hắn thân mật.
Trên thực tế, cô cũng không biết chạy đi đâu.
Ánh mắt nhìn xuống, đáy mắt người đàn ông trầm tĩnh, lông mi giống cánh bướm vàng nhạt, cong vút giống như cánh cung, bên trong chất chứa một loại ôn nhu thương tiếc.
Đầu ngón tay phất qua lông mi hắn, Diệp Tiên Tiên nói: "Hiện tại nên gọi anh là Mạc Túc nhỉ?"
Mạc Túc nhẹ "ừm", "Sửa lại rồi."
Tay hắn từ vai lưng cô sờ đến trên eo, eo cùng mông cong nhu hòa mà rõ ràng.
Lòng bàn tay người đàn ông có thô ráp, mang đến cảm giác hơi ngứa, giống nhẹ nhàng trêu chọc. Hô hấp Diệp Tiên Tiên rối loạn, đem tay hắn một phen ấn ở ngực, ôm cổ hắn, có chút thô bạo mà hôn lên. Nếu không muốn kháng cự, vậy làm việc bậy này đến càng mãnh liệt chút đi!
Hô hấp Mạc Túc thoáng chốc cứng lại, trong mắt có không thể tin tưởng, ngưng ngưng, chợt ngưng tụ thành một tia ánh sáng sặc sỡ, bậc lửa toàn bộ đồng tử.
Đây là lần đầu tiên Diệp Tiên Tiên chủ động hôn người khác, trong sách học được những cái kỹ xảo chân thật đó đã bị quên hết toàn bộ, chỉ lung tung gặm, mút, cắn...
Trong chốc lát, bờ môi của hắn liền có chút sưng lên.
Khi tách ra, Diệp Tiên Tiên bị chính mình thô bạo làm cho sợ hãi, hơi quẫn bách nói: "Tôi không biết cách hôn, có làm anh bị đau không?"
"Không đau."
Mạc Túc bàn tay vỗ về lưng cô, bàn tay tinh tế khiến người ta thích, "Tôi có thể biết tên của em không?"
Diệp Tiên Tiên hơi ngẩn ra, hóa ra đến bây giờ hắn còn không biết cô tên là gì.
Đúng rồi, cô chưa từng nói với Mạc Túc bất kỳ chuyện riêng gì, Mạc Túc làm sao mà biết được.
"Diệp Tiên Tiên. Tôi tên là Diệp Tiên Tiên."
"Diệp Tiên Tiên... Rất êm tai."
"Thuận miệng thôi."
Hắn cúi đầu, đầu lưỡi như sợi lông vũ mềm mại nhất nhẹ liếm qua cổ Diệp Tiên Tiên, xương quai xanh, cặp nhũ hoa. Sau đó ngậm lấy nụ hoa trên đỉnh núi tuyết, đầu lưỡi linh hoạt liếm láp, âm thanh "Chẹp chẹp".
Âm thanh bên ngoài lều rất ít, khiến cho tiếng "chẹp chẹp" này càng rõ ràng hơn.
Tê ngứa giống như mưa rền gió dữ "A ~" Diệp Tiên Tiên nhịn không được thở dốc, thân thể vặn vẹo, lỗ chân lông trên người phảng phất đóng mở theo những nơi đầu lưỡi hắn đi qua, kích khởi mãnh liệt ái dục, bụng gắt gao mà dán lên cọ sát người Mạc Túc.
Dưới loại tình huống này, nếu mở livestream lên nói không chừng lại sẽ có rất nhiều phần thưởng, nhưng kỳ lạ là, cô cũng không muốn mở. Hiện tại tiền trong thẻ đã vượt qua 300 vạn, cũng đủ tiêu dùng.
Diệp Tiên Tiên biết, đây không phải lý do chân chính, nguyên nhân thật sự chỉ sợ là bởi vì không muốn thấy nhóm làn đạn nói Mạc Túc là kỹ nam mà thôi.
Sờ đến đường sống lưng hơi lõm của hắn, "Mạc Túc ~"
Hắn bối bỗng nhiên banh lên, thanh âm ám trầm, "Tiên Tiên ~"
Lúc này trên giường hai người, thân thể giao điệp. Một người lộ ra trọn vẹn, một người chỉ mặc một cái quần đùi, giữa hai chân chống lên một cái lều lớn, nhìn ra không dưới mười tám centimet.
Lều đơn sơ hai người giao triền thân thể mà xuân sắc vô biên.
Bàn tay Mạc Túc vỗ ở trên đường cong thiếu nữ mềm mại phập phồng, ngực nhũ ở chỉ gian lõm xuống một đám chỉ ngân, đỏ bừng đầu vú ở khe hở ngón tay nhảy chuyển.
"Kỳ thật ~ không cần ~ Mạc Túc, anh thật sự không cần như vậy ~" Diệp Tiên Tiên thở phì phò nói.
"Tiên Tiên, anh làm cho em sướng!"
Cô tinh tế mềm hoạt như một đuôi cá, bị Mạc Túc dễ dàng mà tách chân ra.
Nơi riêng tư của thiếu nữ không hề giữ lại nở rộ ở dưới ánh mắt hắn. Nụ hoa phấn hồng phun ướt dầm dề nước sốt, không có mùi vị cổ quái, trái lại một loại hương thơm tương đồng cùng hơi thở trên người cô, thơm thơm ngọt ngọt từ nước suối tỏa ra.
Hương thơm khiến hắn muốn say trong dục vọng...
Mạc Túc dùng đầu lưỡi liếm huyệt động Diệp Tiên Tiên, đầu lưỡi giống như cá chạch, xảo quyệt luồn vào rồi lại đi ra, mị thịt co rút như đang đáp lại hắn.
Nước suối vẩy ra, toàn bộ cằm Mạc Túc đều ẩm ướt.
Mỗi một cái câu liếm đều như thủy triều lên xuống, thiên địa giao hòa, thông qua trung khu thần kinh truyền đạt đến trong đầu cô, như thế nào mới có thể ngăn cản được mà không động tình? Diệp Tiên Tiên vòng eo uốn éo, "Mạc Túc ~ ân ~ chậm một chút ~ quá ~ quá ngứa ~~"
Tư duy đắm chìm ở người đàn ông mang tới cho cô những kỹ xảo miệng lưỡi điêu luyện.
Hóa ra khi người đàn ông khẩu giao cho người phụ nữ, cảm giác là mỹ diệu như vậy, làm người muốn ngừng mà không được.
Ngón tay Diệp Tiên Tiên cắm vào trong tóc ngắn của Mạc Túc, vô ý thức lôi kéo, vuốt ve tóc hắn, ma sát trên da, cực kỳ thoải mái.
Đầu lưỡi Mạc Túc liếm đến một chỗ xương sụn thịt trong tiểu huyệt, không ngừng dùng đầu lưỡi cọ vào nó. Cả người Diệp Tiên Tiên run rẩy, như bị điện giật.
Da thịt đều đỏ ửng lên.
"A ~ a a ~~~"
Tiếng rên rỉ nhỏ càng phát ra lớn hơn, từ chậm đến nhanh, từ thấp đến cao, lọt vào trong tai Mạc Túc.
Gò đất thần bí của thiếu nữ ở trong miệng hắn dâm đãng sung huyết, diễm sắc quyến rũ.
Thanh âm mềm mại, tiếng liếm huyệt động, thân hình quyến rũ cùng với mùi thơm cơ thể của người phụ nữ ở trong cái lều đơn sơ lại chật trội này đan chéo thành một loại không khí tràn đầy dâm dục.
Quạt gió thổi ở trên người hai người, mà cơ thể hai người lại đều nóng lên
Diệp Tiên Tiên ưỡn người, đầu lưỡi Mạc Túc ở trên tiểu thịt đế của cô, vừa cắn vừa liếm, hơi thở mềm ấm của hắn phun lên, khiến cánh hoa run rẩy, chất lỏng ướt nhẹp trút ra không thôi.
"Ư ~ Mạc Túc ~ ân ~~ a a ~~~"
Cô rất mẫn cảm!
Sướng... Không tả nổi. Mạc Túc liếm hết chất lỏng chảy ra của cô vào trong miệng, đầu lưỡi tiến quân thần tốc, gai lưỡi cọ vào phía trong, mãnh liệt tìm tòi trong mị thịt, vừa liếm vừa dùng hàm răng nghiền nát tiểu thịt đế đang nhô lên, thừa thắng xông lên. Một tay hướng lên trên gắt gao sờ nắn cặp vú trắng tuyết của Diệp Tiên Tiên, ngón cái cùng ngón trỏ chuẩn xác vân vê đầu vú đỏ bừng, xoa nắn, ma sát...
Động tác từ nhẹ đến nặng, từ chậm đến nhanh, từng bước một tuần tự tiến hành, cũng từng bước một đem cô đẩy lên thế giới cực lạc.
Lần kháng cự thứ hai của Diệp Tiên Tiên thất bại, bị lạc khoái cảm liếm hút của hắn, trong thân thể khô nóng một lần lại cao hơn một lần, khoái cảm một chút cao hơn một chút, hận không thể... Hận không thể...
Hận không thể... Hắn cắm vào tới!
Cũng chỉ là hận không thể mà thôi!
Ở tiểu thịt đế bành trướng đến tựa như sắp nổ tung, Mạc Túc làm ra công kích trí mạng.
"A ~~"
Diệp Tiên Tiên cả người run run, lập tức phun.
Tràn lan xuân thủy phun lên mặt Mạc Túc, hắn chậm rãi ngồi dậy. Ửng hồng trên người Diệp Tiên Tiên còn chưa rút đi, bốn mắt nhìn nhau, nhìn thấy trên mặt hắn còn chảy xuống dâm thủy, có loại cảm giác xấu hổ quẫn bách.
Giữa lông mày Mạc Túc đầy vẻ nhu hòa, lấy khăn lông lau, nằm xuống bên cạnh cô.
Diệp Tiên Tiên nhìn lều trại còn đang chống cao lên kia, nói: "Cứng như vậy có bị khó chịu hay không?"
"Còn tốt." Hắn nhẹ nhàng bâng quơ.
Cô muốn hỏi hắn vì cái gì vào cái chỗ kia làm việc, có phải hay không cũng sẽ làm những khách hàng kia sung sướng giống như làm với cô, nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt xuống. Không khí bỗng nhiên trầm mặc.
"Thật xin lỗi, tôi chỉ là muốn làm cho em thoải mái."
Thanh âm Mạc Túc, như một trận gió xẹt qua bên tai.
Hắn có một đôi mắt thấy rõ nhân tâm, Diệp Tiên Tiên có loại hổ thẹn không thể nói lên lời, nghiêng người ôm lấy hắn vai, dùng sức ôm.
"Mạc Túc..."
"Tôi đây."
Lông mi Mạc Túc dường như dính một tầng sương mù, hữu lực chớp chớp, dần dần đóng lại.
Nếu có thể sớm chút quyen biết cô, ở thời điểm hắn hoàn toàn chưa bị vấy bẩn...
Những hình ảnh bất kham ở trong đầu ầm ầm chạy qua, trên tay hắn không sạch sẽ, trên người cũng không sạch sẽ. Hiện giờ, một thân cát bụi, như thế nào có thể với tới một ánh mặt trời.
Nhưng ngăn cũng ngăn không được những ý nghĩ chất đầy trong đáy lòng.
Hồi lâu, Mạc Túc mở miệng, "Đêm đã khuya, tôi đưa em trở về."
Khi Mạc Túc mặc quần áo, Diệp Tiên Tiên lại nhận khen thưởng của nhiệm vụ. Lần này khen thưởng phong phú làm cô sợ hãi thiếu chút nữa kêu ra tiếng, là một thẻ gia tăng sinh mệnh 10%, trên ghi chú viết: Người sử dụng dừng lại mười năm ở độ tuổi khi sử dụng. Thấy Mạc Túc muốn đi tới đây, cô không kịp nghĩ nhiều liền đem tấm thẻ dán lên trán.
Dòng nước ấm quen thuộc chảy qua, thân thể tựa như trở nên uyển chuyển nhẹ nhàng rất nhiều, chỗ bị thương trên cổ chân cũng lập tức tốt lên, toàn thân tràn ngập cảm giác khỏe mạnh.
Khi ra tới đã hơn 10 giờ. Những ngọn đèn trên phố rã rời, khoảng cách 3 trạm xe, Diệp Tiên Tiên không gọi xe, mà là sóng vai cùng Mạc Túc đi bộ trở về.
"Chân không đau sao?"
"Thuốc của anh dùng tốt."
Trên lối đi bộ, dưới cây ngô đồng, gió đêm thổi qua, thản nhiên mà tự đắc.
Hai người trò chuyện không nhiều lắm, đại đa số đều là Diệp Tiên Tiên nói, Mạc Túc nghe.
Nói một chút chuyện trong trường học, nói về cuộc sống sinh hoạt giống như trẻ mồ côi của cô sau khi cha mẹ ly hôn. Tay Mạc Túc khoác qua vai cô, nhẹ nhàng ôm.
Diệp Tiên Tiên nghiêng mặt nhìn hắn, "Anh cảm thấy thương hại tôi sao? Không cần đâu. Dù sao tôi vẫn có căn nhà! Ở thủ đô mà có nhà đã là rất tốt rồi. Tuy rằng có hơi cũ chút."
"Ừm!"
"Anh không biết ở một mình có rất nhiều tự do, không phải chịu quản thúc. Tỷ như quần áo của tôi bẩn một tuần không giặt cũng sẽ không có người trách mắng. Thật tốt mà!"
Nói xong, cô tự nở nụ cười hì hì, sắc mặt hết sức hân hoan.
Xoay người, nghe được Mạc Túc bên cạnh bay tới một câu, "Tôi giặt cho em."
Diệp Tiên Tiên sửng sốt một chút, trầm mặc vài giây, nói: "Anh còn biết giặt quần áo nữa sao?"
Mạc Túc nói: "Cha mẹ tôi cũng ly hôn từ khi tôi còn nhỏ. Tôi đi theo cha tôi, rất nhiều chuyện đều phải tự mình làm."
Diệp Tiên Tiên nhón chân vỗ vỗ vai hắn, "Chúng ta đây là huynh đệ cùng cảnh ngộ."
Mạc Túc cười, "Đệ ở đâu ra?"
"Vậy thì là, khó huynh khó muội?"
Đúng lúc vào lúc này, có hai người dựa trên ghế dài, một đôi nam nữ đang ôm nhau hôn hít gặm cắn, hình dáng sườn mặt hai người ánh vào mi mắt Diệp Tiên Tiên, đồng tử cô bỗng nhiên co rụt lại.
Không đợi Mạc Túc nói chuyện, Diệp Tiên Tiên làm động tác im lặng với hắn. Lôi kéo hắn trồn ở đằng sau cây ngô đồng.
Đôi nam nữ trên ghế dài nắm tay nhau đi về phía rặng cây.
Diệp Tiên Tiên kéo kéo ngón tay Mạc Túc, đánh mắt một cái, Mạc Túc ngầm hiểu gật đầu.
Hai người khom lưng tới gần rặng cây, ngồi xổm một đoạn trên đất trống, xem qua kẽ hở của những lá cây. Dáng người Diệp Tiên Tiên nhỏ xinh, ngồi xổm cũng rất dễ, nhưng Mạc Túc thân cao chân dài, ngồi xổm liền có chút khó chịu.
Cô thấp giọng nói: "Nếu không anh đi ra ngoài chờ tôi?"
Mạc Túc nói: "Tôi cùng với em."
Chỗ hai người ngồi là trong một mảnh cỏ nhỏ, ánh sáng tối tăm, thiếu nữ dung mạo thanh tú bị thiếu niên nhanh chóng lột sạch quần áo, chỉ còn treo một chiếc áo ngực méo mó. Bắt lấy vú nhỏ xoa xoa bóp bóp.
Hai người kia là những người đang hot gần đây, Dịch Trận Phong cùng Quan Tiểu Kha, Diệp Tiên Tiên chỉ là xuất phát từ tò mò mới muốn nghe lén bọn họ nói chuyện một chút, không nghĩ vừa vào mục chính là một hồi mười tám cộng.
Quan Tiểu Kha bị xoa có chút đau, lại chịu đựng, hỏi hắn: "Dịch Trận Phong, tôi ngủ với cậu thì cậu sẽ thích tôi đúng chứ?"
Dịch Trận Phong nhìn âm hộ thơm ngon hoàn toàn bày ra trước mắt, nuốt nước miếng, "Cậu đã là người của tôi rồi, tôi đương nhiên thích cậu."
"Hay là, chúng ta đi thuê phòng khách sạn đi?"
"Thuê phòng không thú vị, ở bên ngoài mới kích thích."
Hắn đẩy Quan Tiểu Kha nằm sấp xuống mặt cỏ, tách hai chân cô ta ra, ngón tay mơn trớn nhục huyệt kia, nhanh nhẹn mà khiến eo cô ta uốn éo, côn thịt thuần thục, dùng ra chiêu" lão hán đẩy xe", nhắm ngay điểm giữa nhục huyệt, đột nhiên dùng lực cắm vào.
Quan Tiểu Kha bị đau, "A... Nhẹ chút..."
"Cố chịu chút là hết đau."
Dịch Trận Phong rất thanh thúy lưu loát, nắm eo cô ta, không có động tác dư thừa, dùng lực liền đem nửa căn côn thịt vẫn còn bên ngoài đâm sâu hoàn toàn vào trong tiểu âm hộ.
"Bạch bạch bạch" đâm vào rút ra.
"Ai da... Đau quá... Cầu... Cầu xin cậu......"
Quan Tiểu Kha nằm trên mặt cỏ, mông chu lên cao, vú nhỏ xinh rũ xuống, không ngừng lắc lư.
"Nếu đau vậy thì tôi lắm vào lỗ sau của cậu nhé?"
Quan Tiểu Kha hoảng sợ, "Đừng, vẫn là cắm, cắm ở tiểu huyệt đi tôi."
Dịch Trận Phong mặt mũi văn nhã, côn thịt cũng văn nhã, nhỏ nhỏ thon thon, đau đớn lúc đầu qua đi, thật đúng là không đau nữa. Nhưng nếu cắm vào lỗ sau của cô, Quan Tiểu Kha thật không dám nghĩ.
Dịch Trận Phong nắm chặt vú nhỏ trắng nõn của cô, phần eo đưa động kích thích.
Cách hai người vài bước bên ngoài, Diệp Tiên Tiên cùng Mạc Túc nhìn xuyên qua cành lá, không phải cô thích xem người làm tình, nếu đối tượng là Dịch Trận Phong, thì cô rất vui lòng ở lại đánh giá.
Côn thịt đánh vào trong âm huyệt, vang lên "Phốc phốc", Quan Tiểu Kha nằm trên mặt cỏ, dần dần cảm thấy sung sướng, bắt đầu kêu rên, "A a... Nhớ đừng bắn vào trong nhé!"
Đáng nhẽ Dịch Trận Phong còn có thể cố làm lâu hơn chút, nhưng Quan Tiểu Kha là xử nữ, âm huyệt vốn dĩ rất chặt, lại bị rên như vậy, liền run lên một cái thất thủ.
Diệp Tiên Tiên thấy Dịch Trận Phong nằm bất động trên người Quan Tiểu Kha, cả kinh há to miệng, "Thật là giây bắn?"
Mạc Túc trong mắt cũng có kinh ngạc, nhỏ giọng nói: "Chắc là căng thẳng quá."
Cô cười khen, "Một cây côn đẹp."
Vừa muốn rời đi, chợt nghe hai người lại nói nói, Diệp Tiên Tiên cùng Mạc Túc liếc nhau, ngồi xổm không nhúc nhích.
Quan Tiểu Kha mới vừa được sướng nhưng còn chưa thỏa mãn, có chút hậm hực, "Cậu làm qua với cô ta sao?"
Dịch Trận Phong nhăn chặt lông mày, đang nghĩ ngợi tới có nên sắp xếp thời gian đi bệnh viện khám hay không. Bị hỏi một câu hỏi khó hiểu không đầu không đuôi, "Làm với ai?"
"Cậu biết tôi đang nói tới ai mà."
Dịch Trận Phong nghĩ ngợi, "Cậu nói tới Diệp Tiên Tiên sao? Con nhỏ dâm đãng kia muốn tôi làm, tôi còn ngại dâm khí quá nặng."
Ánh mắt Diệp Tiên Tiên phát lạnh.
Mạc Túc ôm lấy vai cô, nhỏ giọng an ủi "Đừng nghe hắn nói hươu nói vượn."
Có thể là vừa rồi bắn quá nhanh, Dịch Trận Phong muốn một lần nữa tìm về tôn nghiêm đàn ông, hắn đem côn thịt đưa đến bên miệng Quan Tiểu Kha bảo cô ta liếm, Quan Tiểu Kha ngoan ngoãn làm theo, chịu đựng mùi tanh liếm cho hắn.
Côn thịt bắt đầu cứng lên, Dịch Trận Phong để cô ta nằm sấp xuống một lần nữa, côn thịt thẳng tiến âm huyệt ướt nóng.
Bỗng nhiên, một khối đá "bụp" một cái, đập vào trên mông hắn, bị giật mình, côn thịt thật vất vả mới cứng bông nhiên mềm oặt.
Quan Tiểu Kha sợ tới mức vội vàng đi mặc quần áo.
Dịch Trận Phong cố gắng sờ sờ côn thịt cho nó cứng lên mà không được.
Vừa sợ vừa tức kéo quần lên đi xem xét quanh một vòng các lùm cây, trống không, làm gì có người nào.
Nhưng vào lúc này, một bóng người màu đen nhảy đến trước mặt hắn, còn chưa kịp thấy rõ, đũng quần liền bị đạp một đạp, trứng dái thật đau nhức.
Dịch Trận Phong đau cong lưng, muốn kêu lên sợ hãi, trong miệng liền bị nhét một cục, khi ngẩng đầu lên, người kia đã biến mất.
Dưới đèn đường mờ nhạt, người đàn ông nhìn về nơi xa một đôi nam nữ. Thái dương trắng như ngọc, da thịt mỏng như giao tiêu, mạch máu xanh ẩn ẩn nhịp đập, cánh môi hồng nhẹ nhàng mở ra, "Hóa ra chỉ là em không hề thích tôi."
Bao nhiêu người mê đắm vẻ đẹp hơn người của hắn, riêng cô lại xa lánh, ghét như rắn rết.
Giấc mơ trong trí nhớ kia chung quy cũng chỉ là một mình hắn mơ tưởng.
Hắn nhớ, luyến, người khác —— đều đã quên!
"Tạm biệt! Diệp Tiên Tiên!"
...
Diệp Tiên Tiên che miệng, vui sướng khi người gặp họa cười, "Anh nói xem, hắn có thể bị dọa tới liệt dương không?"
Mạc Túc nghĩ nghĩ, nói: "Nếu tâm lý hắn yếu, có khả năng sẽ bị đó."
Đi đến ngã tư, hai người tách ra.
Ngày hôm sau, Diệp Tiên Tiên đi vào phòng học, trong lớp không ít bạn học vây quanh lẩm nhẩm lầm nhẩm, mơ hồ nhưng nghe cái gì mà "nữ sắc ma" "cuồng nhìn trộm".
Mí mắt Diệp Tiên Tiên giựt giựt, kéo một bạn nữ qua, hỏi: "Các cậu đang nói chuyện gì vậy?"
Nữ sinh vẻ mặt buôn chuyện, thần bí hề hề nói: "Cậu là học sinh ngoại trú, còn không biết đi, trường học chúng ta có một nữ sắc ma biến thái, chuyên nhìn lén nam sinh tắm rửa."
Diệp Tiên Tiên gật gật đầu, "Đúng là rất biến thái."
Mới vừa nói xong, liền thấy một nam sinh che đũng quần lại kêu rên, "Trinh tiết đáng thương của tôi, một đi không trở lại."
Có người ồn ào theo, "Thân thể tôi đã không còn trong sạch, làm sao để giải thích với bạn gái đây!"
"Có khi nào là một người phụ nữ vừa già vừa xấu không?"
"Rất có khả năng."
"A a a! Thằng em đáng thương của tôi!"
Diệp Tiên Tiên da mặt run lên, trấn định tự nhiên trở về chỗ ngồi, ngồi xuống.
Nhóm làn đạn xem đầy mắt.
[ Mọe! Streamer của chúng ta thèm vào mà xem đống dương vật bé tí đó. ]
[ Còn nói cái gì mà trinh tiết, có xấu hổ hay không. ]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Một đám nấm kim châm. ]
Kẻ chấp pháp – chữ đen: [ Vậy cậu là nấm gì? ]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [ Tôi đương nhiên là nấm đùi gà. ]
Chấp pháp giả - chữ đen: [ Nấm đùi gà cắt miếng xào. ]
[ Cúng bái thần tài. ]
Cửu Thiên Cửu - chữ đen: [ Hương vị khẳng định không tồi. ]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [ Các người quá hung tàn... ]
Quan Tiểu Kha cũng cùng cô thảo luận về chuyện nữ sắc ma.
Hai người nói nói cười cười, nhưng Diệp Tiên Tiên biết, qua tối hôm qua, quan hệ của cô cùng Quan Tiểu Kha không có thể như lúc trước.
Người trong nước được hun đúc tư tưởng Nho gia, mặc dù trong lòng không thích, trên mặt cũng có thể thân thiết hiền lành tươi cười.
Loại dối trá này ăn sâu bén rễ.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?