Chương 7: Chương 6

Sau khi tỉnh dậy , Hoa Mộc Lan mở mắt nhập nhèm buồn ngủ nhìn trước mắt .

Thật ra cái gọi là trước mắt cũng không có công nhận , bởi vì khi mở mắt trợn con ngươi , toàn bộ tầm mắt của nàng đặt lên khuôn mặt tuấn tú mê người của hắn .

“ Mệt mỏi quá.” Nàng nhìn vẻ mặt quan tâm của Yến Độ Phi , thầm oán giận : “ Ai da , thắt lưng của ta mỏi quá , lưng đau quá , xương cốt toàn thân dường như rạn nứt ra.”

Đều là lỗi của hắn ! Động tay động chân với nàng , hại nàng không ngăn cản được , mới có thể lâm vào hoàn cảnh đau đớn này .

“ Nàng ngọt ngào như thế làm cho người ta khó có thể kháng cự.” Yến Độ Phi mỉm cười , nhẹ nhàng hôn lên đôi môi hồng .

“ Ê !” Tuy rằng được hưởng thụ , nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoa Mộc Lan có sự phòng bị rõ ràng : “ Tôi muốn chứng minh mình là Hoa Mộc Lan , ngài sẽ không làm lại một lần nữa chứ?”

Tuy rằng cái loạn mùi vị này thật mê hồn , nhưng xương cốt của nàng đã muốn gãy vụn , nếu thêm một lần chắc chắn xương cốt vỡ ra làm nhiều mảnh mất .

“ Ta quả thật rất muốn.” Yến Độ Phi nói đến đây , hiểu được cảm giác của nàng thông qua ánh mắt , hắn hơi hơi cười yếu ớt , lại nói : “ Nhưng ta không nghĩ lần đầu tiên nếm thử mây mưa nàng lại vất vả như vậy ? Nàng nghỉ ngơi cho thật tốt nhé !”

Đoạt lấy thân nàng , bước đầu tiên hắn sẽ giữ lấy thể xác và tinh thần của nàng , nàng còn non nớt như vậy , cái gì cũng không hiểu , hắn cần mở khóa cho nàng .

“ Cái gì mây mưa?” Hoa Mộc Lan hiểu sai ý của hắn : “ Lúc ngài lấy binh khí chọc vào người tôi , trời không có mưa , cũng không có mây mà!”

Yến Độ Phi thiếu chút nữa bị ông trời của nàng đánh bại ! Không biết cha mẹ nàng dạy dỗ như thế nào đến nỗi cái gì nàng đều chưa hiểu rõ , thậm chí còn không biết gì cả !

Thế nhưng , nàng thường gây chuyện thị phi như vậy , cha mẹ nàng đại khái cũng không giáo huấn nàng mấy thứ này ! Chỉ là thay nàng giải quyết mớ rắc rối cũng đủ mệt nhọc lắm rồi !

“ Sao bỗng nhiên ngài cười mà không nói lời nào thế?” Hoa Mộc Lan thay đổi tâm tư : “ Bây giờ ngài đã biết tôi là Hoa Mộc Lan , có thể thả tôi đi tòng quân được không?”

Nàng nhớ tới mục đích ra bờ sông tắm rửa , thật sự khó tin tưởng mọi chuyện đơn giản cuối cùng trở nên phức tạp như vậy , thậm chí làm cho toàn thân xương cốt của nàng đều muốn vỡ vụn !

“ Ta sẽ để nàng ở trong quân doanh , không cho nàng đi.” Yến Độ Phi xao động môi : “ Chỉ có điều , nếu nàng muốn giả trang làm nam , trăm ngàn lần không được!”

“ Vì sao?” Khuôn mặt Hoa Mộc Lan hơi hơi đỏ lên , thần sắc có chút kích động : “ Ngài nói nếu tôi là Hoa Mộc Lan , ngài sẽ để tôi qua kì kiểm tra này mà!”

“ Nếu nàng thật sự muốn thay cha tòng quân , cũng không phải không được.” Yến Độ Phi nói : “ Nàng đồng ý tham gia quân ngũ khi mỗi ngày đều phải đắp đống bùn kia , hơn nữa đem cuốn trọn bộ ngực này sẽ nhanh chết , còn muốn 10 ngày không được tắm rửa sao ? Nếu nàng không ngại , ta đây cũng sẽ không can thiệp , mặc cho nàng tự do !”

“ Haiz…” Nghe hắn nói xong , Hoa Mộc Lan ấp úng : “ Tại sao muốn mỗi ngày trát một đống bùn , không được tắm rửa à?”

Buộc ngực tuy rằng đau muốn chết , nàng còn có thể chịu được , nhưng cứ suốt ngày vác đống bùn thối thối bẩn bẩn trên người , nàng vốn không có biện pháp chấp nhận , thảm hại hơn là không được tắm rửa ! Muốn nàng biến thành một con hề bẩn không được tắm rửa , chỉ sợ mạng nàng yếu !

Yến Độ Phi mỉm cười , giải đáp thắc mắc của nàng : “ Bởi vì nếu là nàng không trát bùn , rất dễ bị nam nhân khác phát hiện là nữ , sau đó chắc chắn bị người khác bắt nạt . Về phần không được tắm rửa ? Ta nói rồi , cái dòng suối này là của ta , bình thường binh lính không được đi vào , nàng hiểu chứ?”

“ Tôi biết.” Hoa Mộc Lan gật đầu tỏ vẻ nghe hiểu được lời hắn nói : “ Nhưng ngài không lén thả nước sao?” Tròng mắt nàng bắt đầu chuyển đen thùi , cầu xin hắn : “ Ngài không thể mắc một cái lưới , để tôi lén lút qua đó tắm rửa sao?”

“ Quân có quân kỷ , nếu nàng thật sự muốn giống binh lính khác , ta không thể cho nàng có đặc quyền đó.” Vẻ mặt Yến Độ Phi nghiêm túc : “ Đồng ý cho nàng tòng quân , đã là quá lắm rồi , huống hồ cho nàng được tắm rửa mỗi ngày , hay là nàng muốn mang theo bùn thối mỗi ngày , nàng xác định mình có chịu được không?”

“ Híc ….” Hoa Mộc Lan nghe hắn nói , thoáng chốc lại bắt đầu ấp a ấp úng : “ Chắc là không chịu được …”

“ Cho nên , ta khuyên nàng bỏ mục đích ý trong đầu đi.” Yến Độ Phi con ngươi đen lộ ra .

“ Vấn đề là …:” Hoa Mộc Lan nghi hoặc nói : “ Tôi tới đây rồi , ngài không cho tôi đi tòng quân , ta làm cái gì giờ?”

Yến Độ Phi mỉm cười , nói ra yêu cầu của mình : “ Chuyện gì cũng không cần nàng làm , chỉ cần ở trong doanh trại là được rồi.”

“ Thật không?” Hoa Mộc Lan suy tư , trực giác nghĩ trên đời này không cái gì có chuyện thoái mái như thế. “ Dễ dàng quá , chuyện gì cũng không cần làm?”

“ Nàng không cần động tay vào chuyện gì cả.” Yến Độ Phi cao minh lảng tránh vấn đề này : “ Những chuyện khác tự nhiên có những người khác sẽ làm.”

Lực phá hoại của nàng cao siêu , hắn kể thiếu một chuyện . Tuy rằng hắn vui mừng thay nàng giải quyết cục diện rối rắm , nhưng ……. Hắn cũng không biết nếu nàng ở trong quân doanh có bị lan truyền không , khiến cho các huynh đệ khác thèm muốn nàng !

“ Thật không?” Hoa Mộc Lan dò xét hắn , vẻ mặt không tin .

Thiếu một binh lính , quân doanh không phải lại thiếu một người sao?

“ Nàng thật sự cái gì cũng không cần làm.” Yến Độ Phi lại nhấn mạnh .

“ Cảm ơn ngài.” Nhìn vẻ mặt hắn nghiêm túc thành khẩn , Hoa Mộc Lan tin hắn : “ Ngài đối xử với tôi thật tốt.” Một bên môi nàng phiếm ra nụ cười thật mê người .

Xem ra hắn đối xử với nàng tốt như thế , nàng nhất định phải học làm một việc , hơn nữa làm cho thật tốt , mới không phụ lòng hắn .

“ Làm gì để cảm ơn?” Yến Độ Phi dịu dàng vén sợi tóc trên trán : “ Vốn dĩ cần phải ..”

Trong lòng hắn đã có dự đoán , khi nào nàng sẽ hiểu những lời hắn nói ? Khi nào hắn mới có thể dụ dỗ tiểu cô nương này lớn lên ?

“ Kỳ quái.” Hoa Mộc Lan nghe lời hắn nói , trong lòng lại nổi lên cái loại cảm giác ngòn ngọt này . Không biết nên giải thích như thế nào , nàng vội vàng mở miệng hỏi một vấn đề khác , lảng tráng hắn : “ Rốt cuộc ngài làm cái gì trong quân doanh , hình như quyền lực rất lớn?”

“ Ta?” Yến Độ Phi phát hiện nàng không biết sự đời ( ý của chàng là : chàng là nhị hoàng tử Yến Độ Phi , nàng biết hắn tên là Phi mà không biết là nhị hoàng tử nổi danh như cồn ý , chứng tỏ nàng không biết chuyện thiên hạ )

Chuyện này cũng khóc trách , khi nàng nghe được tên của hắn , lại hoàn toàn thờ ơ , một chút cũng không tò mò .

“ Đúng vậy !” Hoa Mộc Lan gật đầu : “ Tôi quên chưa hỏi ngài là ai ?” Nàng trợn tròn con mắt theo dõi hắn : “ Rốt cuộc ngài là ai?”

“ Ta ?” Yến Độ Phi cố ý nhạo nàng : “ Ta là Yến Độ Phi , nàng không biết à?” Vừa nói , hắn còn lấy tay nàng viết tên hắn .

“ Tôi biết!” Hoa Mộc Lan thiếu chút nữa giơ chân : “ Tôi biết ngài là Yến Độ Phi rồi , nhưng …….. Yến bay đi đâu?” Nàng hỏi những lời này , sau lại gật đầu : “ Ô , không phải , ý của tôi là , ngài làm gì trong quân doanh ?”

Thật là , rõ ràng nàng vừa mới hỏi , hắn lại còn chuyển đề tài , hại nàng tốn nhiều nước bọt giải thích thêm một lần !

“ À , ….” Yến Độ Phi vẻ mặt thần bí lại gần Mộc Lan , ghé vào tai nàng nói nhỏ : “ Ta là mật thám!”

“ Mật thám ?” Thiếu chút nữa Hoa Mộc Lan thét chói tai ra tiếng : “ Ngài không phải là quân địch phái tới đây chứ ?” Nàng khẩn trương hỏi .

“ Nàng suy nghĩ nhiều quá.” Yến Độ Phi nhẹ nhàng nhéo mũi nàng , bên môi cười yếu ớt : “ Thật ra ta là đương kim nhị hoàng tử , lần này chủ động theo lện của phụ hoàng tới nơi này học tập , thuận tiện theo dõi quân tình , cho nên nói ta là mật thám.”

“ Nhị hoàng tử?” Nàng nháy mắt mấy cái , bỗng chốc bừng tỉnh : “ Khó trách lúc trước tôi cảm thấy tên ngài rất quen tai , lại không nhớ qua là nghe ở đâu.” Nàng suy nghĩ một chút , còn nói thêm : “ A ! Thảo nào trước ngài nói gia đình ngài giàu có , không sợ tôi phá hỏng …”

Hóa ra không phải người bình thường !

“ Đúng !” Yến Độ Phi cười gật đầu , con ngươi sâu và đen nhìn khuôn mặt thanh tú đang kinh ngạc kia : “ Cho nên căn bản nàng không cần sợ ta rước họa , biết không? “ Lời cuối cùng nói xong , bàn tay to xoa nhẹ trán nàng , cưng chiều đến cực điểm.

“ Biết.” Hoa Mộc Lan cảm giác được nhiệt lực hắn cuồn cuộn không ngừng , trong lòng nhộn nhạo .

Dường như nàng đã tìm được chỗ dựa vững chắc , lúc trước nàng gây chuyện , đều có phụ thân tiền nhiệm võ lâm minh chủ kia giải quyết , tuy rằng phụ thân không tình nguyện làm , đều cuối cùng bất đắc dĩ đem nàng giương oai ở trong nhà , nhưng dù sao phụ thân cũng đối xử với nàng rất tốt , bây giờ có một nam nữ khác đối tốt với nàng , hơn nữa thật sự là như vậy , điều quan trọng hơn là , hắn không sợ nàng phá hoại hắn ! Sao nàng không cảm động cho được?

Nhìn Yến Độ Phi mỉm cười , nàng cảm giác tâm hồn mình cùng dĩ vãng không giống nhau , hình như có chút gì đó ….

“ Sao lại nhìn ta như vậy?” Yến Độ Phi nhìn nàng , cảm giác cả người đều sa vào lưới tình , không thể bứt ra .

Sắc mặt Hoa Mộc Lan bắt đầu đỏ lên , không dám nói suy nghĩ trong lòng nàng , cứ kêu mệt : “ Không , tôi mệt mỏi quá.”

Thật ra nàng rất nhanh mệt , mới vừa rồi còn được ngủ , ăn no bổ sung được một ít tinh thần , nhưng hao tổn nguyên khí vẫn không có tẩm bổ đủ .

“ Xem ra ta hại nàng mệt rồi.” Yến Độ Phi hôn lên đôi môi ướt át hồng nhạt : “ Nghỉ ngơi đi.”

Nếu khi đó hắn kịch liệt một chút , có khi ba ngày ba đêm nàng cũng không xuống giường được nhỉ ?

“ Đã ngủ rồi , tôi sẽ không thành trư chứ?” Kỳ quái , bị hắn dỗ như thế , ý thức của nàng dần dần lờ mờ .

Vừa mới dỗ dành nàng đi vào giấc ngủ , Yến Độ Phi nghe đến môi nàng truyền ra lời nói .

Nhìn nàng ngủ ngon , tâm hắn bắt đầu rung động .

Mặc kệ nàng như thế nào , hắn phải có được nàng !

“ Á ….” Hoa Mộc Lan ở bên ngoài chơi đùa với Yến Độ Phi , nhăn đôi mi thanh tú lại : “ Tôi hỏi ngài , ngài không phải là quá nhàm chán , không có việc gì làm à?”

“ Ta nhàm chán? Không có việc gì làm?” Yến Độ Phi dựng mi , không biết vì sao nàng lại nói ra những lời ấy .

“ Đúng vậy!” Hoa Mộc Lan gật đầu , lộ ra bộ nghi hoặc : “ Nếu không thì tại sao ngài lại dắt tôi đi du sơn ngoại thủy hả?”

Làna trước mang nàng đi leo núi làm cho nàng thở hồng hộc , thiếu chút nữa vứt bỏ nửa cái mạng , mấy ngày hôm trước lại mang nàng đi chơi thùy , nàng ướt đẫm người , hôm nay lại dắt nàng đi ngắm hoa …. Hiện tại nàng còn nghĩ , hắn còn mang nàng đi ……. Nàng đúng thật là cao hứng . ! Vấn đề là , làm sao hắn có thể rảnh như vậy nhỉ?

Hắn không phải là đương kim nhị hoàng tử , là hoàng thượng phái giám quân tới theo dõi sao? Muốn nói hắn là giám quân , bằng không nói nàng là kẻ gian trá … chậc …. Từ ngữ mới của nàng hình như có chút không ổn …… ai da … dù sao cũng là , mỗi ngày hắn đều dính nàng ở cùng một nơi? Hơn nữa …… hơn nữa ……….. luôn luôn cắn nàng , hại nàng không chống cự được , sau đó cùng hắn lăn qua lăn lại , trở mình đến trở mình đi , làm cho hắn dùng binh khí bắt nạt nàng , còn vui vẻ chịu đựng ………

Mỗi lần nghĩ đến đây , nàng liền cảm thấy mình bị ngược cuồng ……. Hu hu ……..

 “ Nàng không thích ta mang nàng đi chơi cả ngày sao?” Yến Độ Phi đồng mâu đen như mực hỏi xém xét nàng .

“ Thích !” Hoa Mộc Lan gật đầu , nói cảm giác của mình : “ Nhưng , sao ngài lại rảnh thế ?”

00:05 / 04:10

Yến Độ Phi bên môi phiếm ra mỉm cười sủng ái : “ Bởi vì muốn đền cho nàng.” Đây là đáp án chân thực nhất hắn trả lời Hoa Mộc Lan .

Hắn không phải không vội , chỉ là muốn trong thời gian ngắn nhất khiến nàng biết được hắn đối với nàng tốt , hắn thật tình thương yêu nàng , nàng mau lớn lên , nàng an tâm giao cả bản thân cho hắn .

Cho nên , nhiều công việc nặng nề có thể gác lại , hoặc là thừa dịp nàng ngủ sau thì xử lý !

“ Muốn theo ta trong lúc rảnh cũng được sao?” Giữa con ngươi mắt Hoa Mộc Lan hiện lên khó hiểu .

“ Nàng nghĩ ta đây rất nhàn , cho nên mới cả ngày mang nàng chạy ngược chạy xuôi à?” Yên Độ Phi nhìn khuôn mặt đầy nghi hoặc của nàng hỏi .

“ Chẳng lẽ không đúng sao?” Hoa Mộc Lan hỏi lại hắn .

“ Mộc Lan …” Yến Độ Phi vừa buồn cười vừa tức giận , phê phẩy đầu : “ Thật lòng của ta , nàng không cảm nhận được sao?”

Nếu nàng không thể hiểu ra , thay đổi sách lược , làm cho nàng có cảm giác với hắn ! Vô luận như thế nào , hắn đều phải lấy được lòng nàng !

“ A ?” Hoa Mộc Lan đôi mắt đẹp trợn lên , không rõ vì sao hắn lại ông nói gà bà nói vịt trả lời : “ Ngài ? Thật lòng?” Nàng đi đến trước mặt dựa vào ngực hắn , nghe được tiếng tim đập mạnh thình thịch : “ Tôi cảm nhận được tiếng nhịp đập của ngài.”

“ Mộc Lan …….” Yến Độ Phi gắt gao ôm lấy nàng , khẽ thở dài , đáp án của nàng thật sự là không biết phải làm sao .

Xem ra , hắn còn phải cố gắng nhiều lắm ! Muốn cho nàng cảm nhận được trái tim hắn , rồi yêu hắn , dường như không phải là chuyện dễ dàng .

Nàng , khi nào mới biết được sự hiện diện của hắn ?

“ Quá chán.” Hoa Mộc Lan ở trong quân doanh hô to.

“ Tiểu thư , tỷ chán cái gì?” Yến Độ Phi vì nàng mà đặc biệt vào trong thành mời nữ hầu Tiểu Hồng dò hỏi .

“ Không có cái gì cho ta làm , chán quá.” Hoa Mộc Lan tay chống sườn , hồi tưởng lại mấy ngày này.

Từ ngày nào đó nàng hỏi Yến Độ Phi , đột nhiên hắn trở nên vô cùng bận rộn , làm cho mỗi ngày nàng muốn gặp hắn đều có chút khó khăn .

Bất đắc dĩ vì quá chán chường , nàng đành phải bắt đầu tự tìm việc cho mìh .

Vốn dĩ là sợ mình ở trong này lêu lổng , sẽ làm một nhân công trong quân , vì thế lấy nữ trang hóa trang đến quân doang giúp các huynh đệ .

Ai biết được vừa đến nàng cảm giác được mọi người nhìn nàng bằng ánh mắt không hợp , dường như có loại chảy nước miếng thì phải !

Cho đến khi mọi người biết nàng là nhân tình của Yến Độ Phi , mới thu hồi tầm mắt như muốn ăn tươi nàng lại .

Chỉ có điều , thời điểm nàng ra tay giúp việc , tình hình dường như biến thành một loại khác .

Nàng muốn đến phòng bếp hỗ trợ , mọi người đều nhìn nàng cười , hoan nghênh nàng đến .

Lúc nàng không phân biệt được hành , gừng , tỏi , có người kiên nhẫn chỉ bảo nàng . Nhưng nàng vô ý đem gạo nấu thành cháy , lại đốt cháy nồi nát vụn , thức ăn binh lính bẩn đến khó coi .

Lập tức , nàng thông minh chuyển đổi chiến khu , đi sửa chữa binh khí của binh lính .

Ngay từ đầu , mọi người cũng đều nhiệt tình tiếp nhận nàng , cho nàng gia nhập vào công việc này , chỉ có điều , nàng không cẩn thận một cái , làm hỏng binh khí , sau đó phá hỏng toàn bộ binh khí tốt đến nỗi không sửa chữa được , nàng đã bị chúng huynh đệ kia ngoài mặt ấm áo , thật ra ánh mắt lạnh buốt đến dọa này , lại phải đổi địa điểm lần nữa .

Lúc này , nàng đến nơi may quân trang để may bộ y hồng .

Hứng thú tràn trề nàng nhìn thấy phưởng tuyến , đã nghĩ muốn khiêu chiến một lần nữa , không nghĩ tới trong quân doanh cũng có khung cửi , không biết có phải lâu năm thiếu tu sửa , không chỉ có đem tất cả phưởng tuyến này bị đứt , hơn nữa tình hình tai nạn so với ở nhà càng thê thảm hơn , bởi vì khung cửi hoàn toàn bị hỏng .

Đến lúc này , nàng còn không hết hy vọng , nghĩ muốn ra vườn rau , nhưng vào phòng bếp , binh khí , phòng may đều ghi lại quá trình của nàng , căn bản không ai dám nhận nàng …. Không chỉ vườn rau , mà toàn bộ trong quân doanh đều tránh xa , chỉ cần nàng đến , mọi người đều xua tay . Chẹp , nàng không cẩn thận thôi mà , vì sao bọn họ lại không cho nàng thử lại?

“ Haiz ….” Hoa Mộc Lan lại lần nữa thở dài : “ Muội giúp ta xem có chỗ nào chơi được không?”

Tiểu Hồng ái oán Yến Độ Phi , bị hắn chiếu cố tới , cuộc sống của nàng bắt đầu thành nữ hầu .

Có trời mới biết nữ hầu này tuy rằng rất thích , nhưng sau khi nàng đến đây , nhưng nhiều người giúp nàng cũng nhanh nhàm chán ….. haizz

Không phải nàng cố ý muốn nghĩ như vậy , thật sự là bởi vì nàng hỏi Tiểu Hồng có chỗ nào chơi , Tiểu Hồng cũng không có ý kiến gì , mỗi lần đều chỉ có thể mắt trừng to nhìn , hại nàng chán đến điên mất !

“ Tiểu thư , tôi thật sự không nghĩ ra được.” Tiểu Hồng khổ sở .

“ Ầy da , đều tại Yến Độ Phi.” Thật sự quá mức chán , Hoa Mộc Lan bắt đầu chỉ trích hắn : “ Muốn ta đến quân doanh , lại không cho ta tòng quân , hại ta ở trong này rất nhàm chán , người khác lại không biết chạy đi đâu , cả ngày không thấy bóng người , thật sự là rất ác liệt.”

Nói tới đây , nàng lại nhớ đến những khoảng thời gian trước kia hắn đền cho nàng … Híc … Nàng rất nhớ hắn ! Cứ khi nghĩ đến hắn , lòng của nàng có loại cảm giác cực kì ngọt ngào , lại hơi đau đớn , không biết rốt cuộc là cảm giác gì .

Hay nàng bị bệnh ???

“ Tiểu thư , tại sao tỷ lại mắng Yến công tử?” Ở trong quân , Yến Độ Phi không dùng thân phận hoàng tử , tất cả mọi người gọi hắn là Yến công tử.

“ Đương nhiên là ta phải mắng hắn , hắn hại ta chán muốn chết , nhưng lại hại ta nghĩ đến hắn , lúc này trái tim ta rất đau , hắn hại ta sinh bệnh , vì sao ta không thể mắng hắn?” Hoa Mộc Lan mắng hắn là đúng hợp tình hợp lý .

Với thân phận là thị nữ Tiểu Hồng , đành phải nghe Hoa Mộc Lan đông một câu mắng , tây một câu rống , không biết nên làm thế nào cho phải .

“ Tiểu Hồng , nếu chúng ta giả nam trang đi ra ngoài , người khác có nhận ra không , hay lại phái chuyện gì cho chúng ta làm?” Hoa Mộc Lan thật sự buồn đến điên mất thôi , đầu óc có chút chủ ý tinh quái .

“ Tiểu thư ……..” Tiểu Hồng mặt biến sắc .

Muốn giả nam trang lại để cho người khác không biết , khó đấy ?

Khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ đi , rất khó làm cho người ta tin tưởng nàng là nam nhân .

“ Quyết định , như vậy đi!” Hoa Mộc Lan nhẹ nhàng cười : “ Dù sao lúc này ta cũng không bị kiểm tra , chắc cũng không cần dùng nước bùn , cũng không buộc ngực !”

Nàng tự ý nhập giấc mộng đẹp giả nam trang , lại làm cho Tiểu Hồng mơ chủ tử bị điên , không biết tại sao lại có ác mộng , thật lâu khó có thể thức tỉnh .

 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...