Minh San đứng ở cạnh giường, an tĩnh đợi thầy thuốc bắt mạch cho mẹ đang nằm trên giường.
Người thầy thuốc này hơn 60 tuổi, có chòm râu hoa râm, mặc áo khoác dài màu xám, nhìn có vẻ tiên phong đạo cốt*, khiến người ta không nhịn được mà tin tưởng ông ấy có y thuật có thể cải tử hoàn sinh.
*Tiên phong đạo cốt - 仙 風 道 骨: là một thành ngữ gốc Hán. Ý chỉ cốt cách, phong thái của tiên; Vẻ đẹp và phẩm cách cao thượng của người không vướng những điều trần tục. Lại nhìn mẹ đang nhắm mắt nằm trên giường, hơi thở có chút suy yếu, trong đôi mắt đẹp của Minh San không che giấu được nôn nóng và lo lắng, khăn tay thêu hoa mẫu đơn trong tay bị cô nắm chặt sớm đã nhăn nhúm.
So với vẻ sốt ruột của cô thì thầy thuốc có dáng vẻ "sừng sững trước mưa bão", cao thâm khó lường, một tay bắt mạch, một tay chậm rãi vuốt chòm râu.
Một lúc lâu sau ông mới rút tay về, đứng dậy rời khỏi cạnh giường.
Động tác của Minh San dịu dàng đặt tay mẹ vào trong chăn, cẩn thận đắp chăn cho bà rồi mới đi về phía thầy thuốc.
Thầy thuốc đã ra ngoài tấm bình phong, đi tới bên cạnh bàn tròn ngồi xuống, cầm lấy giấy bút như đang suy nghĩ nên kê thuốc thế nào.
"Đại phu, bệnh của mẹ tôi thế nào?" Minh San nói chuyện nhẹ nhàng dịu dàng, giọng nói đè ép xuống thấp, sợ quấy nhiễu đến mẹ đang nằm ở trong.
Thầy thuốc trầm tư một lát, nâng mắt nhìn cô nói:
"Phu nhân vốn gầy yếu, còn bị cảm ho, lần này lại bị phong hàn, chứng hàn tăng thêm nên mới đột nhiên ngất đi. Đợi tôi kê mấy đơn thuốc, chữa trị phong hàn trước, sau đó chậm rãi điều trị chứng cảm ho cho bà ấy."
"Làm phiền đại phu."
"Tạm thời đừng uống thuốc bổ, phu nhân bây giờ đang yếu nên không thể ăn uống đồ quá bổ. Nhưng nếu ban đêm ho
không ngừng thì có thể dùng ít nhân sâm, hòa thuốc vào nước hay ngậm đều được.
"Vâng." Minh San gật đầu ghi nhớ.
Đợi thầy thuốc kê đơn thuốc xong đưa cho Minh San, cô lập tức lấy mấy tờ đại dương ra thanh toán, lại bảo người làm Tiểu Thanh đi theo lấy thuốc.
Minh San xoay người trở về phòng, ngồi ở mép giường đau lòng nhìn mẹ.
Đầu năm cha phái người đón Minh San và mẹ từ nông thôn vào trong thành phố, một đường tàu xe mệt nhọc, cơ thể mẹ vốn gầy ốm nay càng suy yếu hơn.
Tuy trong thành phố cũng có thầy thuốc giỏi, thuốc tốt, nhưng cơ thể của mẹ lúc tốt lúc xấu, không thể trở lại trạng thái khỏe mạnh.
Đã sắp vào hạ, mẹ còn vì một lần phong hàn mà lại nằm trên giường không dậy nổi.
Đôi mắt dần chứa đầy nước mắt, Minh San vội vàng dùng khăn tay đè ở khóe mắt, không để mình khóc ra tiếng.
Cô năm nay 15 tuổi, đã qua tuổi cập kê, là người lớn, không thể động một tí là khóc nhè được.
Lúc này vẻ mặt Lâm Thị ốm yếu nằm trên giường như cảm nhận được, chậm rãi mở to mắt thì thấy con gái đang cầm khăn tay lén lau nước mắt.
Bà mấp máy đôi môi không có huyết sắc, khàn giọng nói: "San San đừng khóc, mẹ không sao."
Minh San gật đầu, mở miệng đáp: "Thầy thuốc cũng
nói là mẹ chỉ bị phong hàn, không có gì đáng ngại."
Mấy chữ không có gì đáng ngại vừa mới nói xong, Lâm Thị lập tức liên tục ho khan. Tiếng ho kinh thiên động địa, Minh San sợ tới mức vội vàng nhào tới xoa ngực, vỗ lưng giúp bà ấy.
Đợi trận ho khan này kết thúc, hai mẹ con đều như mất đi nửa cái mạng.
Minh San dựa vào người Lâm Thị khóc hu hu, một lát sau mới ngồi dậy, lau nước mắt nói: "Mẹ, con đến chỗ dì hai nói chuyện xin nhân sâm, con không tin phủ đại soái to như vậy mà không có trân bảo gì, ngay cả nhân sâm lâu năm cũng không có."
Sau khi nói xong cô muốn đứng dậy, nhưng cánh tay nhanh chóng bị bàn tay trắng bệch của Lâm Thị nắm chặt:
"San San, đừng kích động. Hiện giờ hậu trạch là do Tô Thị làm chủ, con cứ đắc tội cô ta như vậy, sẽ không tốt đối với hai mẹ con chúng ta."
Trong lòng Minh San ấm ức thay mẹ, nghĩ một lát cô nói: "Vậy con đi tìm cha nói chuyện."
Lâm Thị vẫn nắm chặt tay cô không buông ra, thở hổn hển nói:
"Không thể, ngày mai là ngày sinh thần của cha con, phủ đại soái sắp làm tiệc rượu, con đừng vì bệnh vặt của mẹ mà đi quấy rầy cha."
"Nhưng..."
Minh San còn muốn cãi lại mấy câu, nhưng vì mẹ liên tục ho khan, cô lại nuốt những lời muốn nói xuống.
Thường ngày cô ở phía sau hậu viện, không có cơ hội gặp cha, muốn gặp được hắn chỉ có thể nhân lúc hắn ở nhà nhiều ngày.
Cho dù Minh San mở miệng đồng ý với Lâm Thị nhưng trong lòng đã có tính toán khác.
Sân sau của phủ đại soái, mẹ Minh San vốn là nguyên phối của đại soái, vẫn luôn dẫn theo con gái về quê ở.
Sau này đại soái ra ngoài lang bạt, lại có dì hai, dì ba, dì tư. Trong đó dì hai sinh một trai một gái, thời gian đi theo đại soái cũng dài nên có quyền lực quản lý hậu trạch. Cho dù đầu năm nay nguyên phối Lâm Thị về phủ đại soái, dì hai cũng không định giao quyền quản lý ra. Nhưng mà với cơ thể ốm yếu của Lâm Thị, cũng không quản lý được hậu trạch to như này.
Đợi nấu thuốc mới xong, hầu hạ mẹ uống thuốc, đợi một lúc chờ bà ấy nằm ngủ, cô mới trở về phòng mình.
Thấy sắc trời đã tối, Minh San dặn dò Tiểu Thanh chuẩn bị nước ấm cho cô tắm rửa.
Khi ngồi trong bồn tắm to, Minh San nghĩ một lát vẫn không cam lòng, lập tức dặn dò Tiểu Thanh đến đằng trước thám thính, nhìn xem lúc này đại soái đang ở đâu.
Mãi đến khi Minh San mặc xong quần áo, lau khô tóc, Tiểu Thanh mới vội vàng trở về, đi tới trước mặt Minh San nhỏ giọng nói với cô:
"Hôm nay đại soái có xã giao, uống một ít rượu, hình như đang ở phòng làm việc nghỉ ngơi."
Minh San nghĩ tới người mẹ ốm yếu của mình, lại nghĩ tới dì hai vênh mặt hất hàm sai khiến, chợt thở dài, bảo Tiểu Thanh đem quần áo cô đã thay mang ra ngoài.
Nếu không đòi được thứ tốt từ chỗ dì hai, vậy cô trực tiếp đi đòi cha, cô không tin mình không đòi được.
Thân là đại tiểu thư của phủ đại soái, ít nhiều gì đám tôi tớ vẫn tôn kính cô.
Minh San một đường đi đến thư phòng ở sân trước, không có ai dám ngăn cản cô, mãi đến khi tới cửa thư phòng, cô mới cảm thấy kỳ lạ.
Ngày thường cha đi đến đâu đều có cảnh vệ đi theo, nếu như hắn thật sự ở trong thư phòng, thì ngoài cửa nên có người gác mới đúng.
Nhưng mà lúc này ngoài thư phòng không có một bóng người, an tĩnh khác thường.
Minh San ôm ngực, có chút khẩn trương nuốt nước bọt, chậm rãi đi tới trước cửa, vươn tay đẩy cửa gỗ khắc hoa khép hờ ra.
Trong phòng có ánh đèn, cô cẩn thận bước qua thềm cửa tiến vào trong, nhẹ giọng gọi: "Cha?"
Một giây sau Minh San bị ai đó nắm lấy cổ tay, dùng lực kéo vào.
Không đợi cô lấy lại tinh thần, người đã bị kéo vào trong lồng ngực rộng lớn, hơi thở xa lạ của người đàn ông lập tức bao trùm lấy cô.
Bạn thấy sao?