Chương 10: Chương 10: Phụ nữ

Phụ nữ ở hậu trạch của phủ đại soái, mỗi người đều có sân riêng, cũng có phòng bếp nhỏ, ăn uống thường ngày đều đến phòng bếp lớn nhận nguyên liệu nấu ăn, sau đó làm ở phòng bếp nhỏ.

Chỉ có ngày quan trọng, hay là đại soái muốn hưởng thụ bầu không khí cả nhà đoàn viên, mọi người mới cùng nhau ăn bữa cơm.

Minh San là đầu năm chuyển từ quê đến, từng thấy mấy bữa tiệc như vậy, nhưng cô chuyên tâm hầu hạ mẹ, chỉ đến sân trước ăn một hai lần.

Nhà cao cửa rộng, đình viện sâu hút, cô đi ăn một hai lần cũng lĩnh giáo được bản lĩnh tranh sủng của phụ nữ ở hậu trạch.

Chẳng trách mẹ sớm đã báo với cô, cách đám phụ nữ này xa một chút.

Hôm nay là sinh thần 32 tuổi của Thích đại soái, cũng là sinh thần lần thứ hai sau khi hắn cầm quyền, phóng tầm mắt nhìn các tỉnh khác, không có đại soái nào trẻ tuổi hơn hắn, chuyện này cũng nói rõ hắn là người có bản lĩnh.

Ở trong loạn thế này, Thích đại soái thế lực bao trùm hai tỉnh Tây Nam đương nhiên có một đống người chen chúc tới leo lên, sinh thần chắc chắn long trọng.

Gia yến giữa trưa chỉ có người trong nhà cùng nhau ăn, buổi tối mới mở tiệc chiêu đãi bốn phương, nhưng mà Minh San chỉ cần tham dự gia yến giữa trưa là được.

Xảy ra chuyện tối hôm qua, thực ra cô không muốn đến gia yến.

Nhưng không đi không được, sẽ thành đầu đề câu chuyện để nói, khiến người khác chê cười đại phu nhân vô dụng, ngay cả con gái cũng không dạy bảo tốt.

Bộ sườn xám mà mẹ nói, Minh San chưa từng mặc

một lần, đó là trong phủ thống nhất đặt làm ở cửa hàng sườn xám, có nhà thiết kế tới cửa đo kích cỡ định kiểu dáng cho các nữ quyến.

Minh San không thích màu sắc quá tươi đẹp, nên chọn màu xanh thẫm trong các màu.

Cô chỉ muốn khiêm tốn chút, không nghĩ tới màu sắc này không hiện sơn không lộ thủy, khiến làn da của cô càng trắng như tuyết.

Dưới sự trợ giúp của Tiểu Thanh, cuối cùng Minh San cũng mặc vào sườn xám kiểu mới kia, cài từng cúc áo vào.

Cô luôn cảm không thoải mái lắm, eo thật chặt, làn váy quá ngắn, xẻ tà quá cao, cộng thêm còn ngắn tay, lộ ra hai cánh tay, bộ sườn xám như vậy mặc vào cảm thấy lọt gió khắp nơi. "Hay là đừng mặc bộ này nữa." Minh San nói với Tiểu Thanh.

Tiểu Thanh lắc đầu như trống lắc, nói: "Mặc bộ này, tiểu thư thật sự rất xinh đẹp!"

Minh San sờ eo, lại sờ ngực: "Tôi cảm thấy ngực và eo, còn có mông đều rất chặt."

Cô thường mặc váy kiểu rộng thùng thình, loại sườn xám quá mức hở hang để lộ đường cong này thật sự không thích.

"Mọi người đều mặc như thế, tiểu thư, cô đẹp hơn bọn họ đương nhiên càng phải mặc!"

Do dự một lát, Minh San mới bất đắc dĩ nói: "Cô đi lấy áo choàng trắng tới cho tôi, tôi che cánh tay lại."

Đợi trang điểm đeo bộ trân châu phỉ thúy kia lên, Minh San nhìn mình trong gương suýt chút nữa không nhận ra.

Đúng là rất xinh đẹp.

Nhưng tưởng tượng tới mình đã mất đi tấm thân xử nữ, cả người Minh San đều cảm thấy chua xót.

Dưới sự dặn dò của mẹ, Minh San mang khăn tay đã thêu xong, dẫn Tiểu Thanh đi đến sân trước.

Dọc đường đi Tiểu Thanh nói với cô tin tức mới nghe được không lâu, nói buổi sáng đại soái nổi giận một trận, sau đó đuổi bà ba ra khỏi phủ, hình như là bà ba bỏ thuốc đại soái.

"Không biết có phải thật hay không." Tiểu Thanh nói: "Bỏ thuốc gì chứ, bà ba muốn hạ độc đại soái ư?"

Minh San nghe thấy thế, gương mặt hơi trắng bệch, đương nhiên là cô biết bà ba bỏ thuốc gì, tối hôm qua cô còn trở thành đối tượng để phát tiết dục vọng.

Nhưng là bà ba bỏ thuốc, vậy dựa vào cái gì, cô phải tới gánh vác hậu quả.

"Lúc này những người khác đều ở phòng khách tặng quà cho đại soái, tiểu thư cô đi nhanh một chút."

Tiểu Thanh thúc giục cô.

Trong lòng Minh San kháng cự, không muốn đi gặp cha, nhưng không thể không đi nhanh hơn.

Phòng khách, bà hai và bà tư đều ở đây, quả nhiên không còn thấy bóng dáng của bà ba nữa.

Bà hai có tuổi, sinh một trai một gái cho đại soái, con gái chỉ ít hơn Minh San 2 tuổi.

Bà tư thì trẻ tuổi thời thượng, vừa nhìn là biết sống trong nhung lụa. Minh San tiến vào phòng khách thì thấy khi cha nói chuyện với hai vợ bé giọng điệu đều thả lỏng.

Nhưng mà sau khi thấy Minh San tiến vào, đôi mắt như ưng của người đàn ông khóa chặt người cô, giống như muốn xé nát váy của cô.

Chỉ thấy hắn xua tay, nói với bà hai: "Bàn tiệc đã dọn xong, mọi người đi trước đi, tôi có mấy câu muốn nói với Minh San."

Mấy người đáp một tiếng, ánh mắt như có như không đảo qua Minh San, lục tục rời khỏi phòng khách. Rất nhanh trong phòng khách chỉ còn Minh San và Thích Kỳ Niên. Thích Kỳ Niên thấy Minh San đứng rất xa, thì đứng dậy đi đến trước mặt cô, cúi đầu đánh giá cô.

"Mặc sườn xám rất đẹp." Hắn khen ngợi từ tận đáy lòng.

Minh San cúi đầu thấp hơn. Yết hầu của người đàn ông nhúc nhích, một lúc lâu sau mới khàn giọng hỏi: "Phía dưới còn đau không? Bôi thuốc có phải đỡ hơn hay không?"

Minh San rụt cổ, không hé răng.

"Không nói lời nào, vậy để cha tự mình xem." Người đàn ông uy hiếp.

Minh San hoảng loạn nâng mắt, ngay sau đó lắc đầu.

Lúc này Thích Kỳ Niên mới hài lòng cười ra tiếng, lại nói: "Quà chuẩn bị cho cha đâu? Để cha xem."

Minh San đưa hộp đựng khăn tay trong tay cho hắn, phía trên khăn tay có hình tùng trúc cô tự tay thêu.

"Chúc cha sinh nhật vui vẻ, sống lâu trăm tuổi."

Thích Kỳ Niên lấy khăn ra đưa tới chóp mũi ngửi một lát, phía trên có mùi thơm nhàn nhạt trên người cô, hắn hít sâu một hơi, có chút không nhịn được nắm lấy tay nhỏ của cô, nắm ở trong tay nhẹ nhàng xoa bóp.

Minh San bị dọa sợ muốn rút tay về, nhưng giây tiếp theo cả người cô bị hắn kéo vào trong lòng...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...