Cảm giác ngâm mình trong nước vốn thoải mái, lại bị chân của cha giẫm lên, cả người Minh San đều tê dại, làn sóng khoái cảm quanh quẩn ở trong cơ thể, căn bản không thể ổn định.
Cô đỏ mặt vặn vẹo eo, muốn tránh khỏi chân cha, không nghĩ tới hắn lại tăng thêm lực dẫm lên, dẫm trúng âm để của cô, đè ép âm đế sảng khoái.
"Ưm a... Cha!" Minh San vừa bực vừa trợn to mắt:
"Có thể dẫm con như vậy à!"
Thích Kỳ Niên nhếch miệng cười, cười vô cùng xấu xa: "Dẫm như vậy không thoải mái sao?"
Đúng là rất thoải mái, nhưng có chút chà đạp cô.
Chẳng qua loại chuyện này đương nhiên là muốn người ta vui sướng, lấy đâu ra chà đạp, cô tin cha sẽ không có ý nghĩ đó. Tự mình khuyên nhủ xong Minh San không bực nữa, ánh mắt nhìn về phía cha kiều mỵ quyến rũ, cô cũng học theo nâng một chân trong nước lên, dẫm lên chân tâm hắn, dùng lòng bàn chân ấn lên côn thịt nửa cứng rắn của hắn, cố ý cọ xát hỏi hắn:
"Cha, thoải mái không?"
Thích Kỳ Niên bị dáng vẻ đáng yêu của cô chọc cười, nửa dựa vào thau tắm, nheo đôi mắt lại vẻ mặt say mê nói:
"Thật sướng, lại dùng sức dẫm."
Da mặt hắn dày, khiến Minh San bất ngờ.
Thấy không đùa giỡn được cha, cô hứng thú rã rời rút chân về, nhưng bị Thích Kỳ Niên vươn tay đè lại, nói:
"Dẫm cũng đã dẫm, tiếp tục đi."
Minh San vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, có thể cảm nhận được côn thịt của cha dần trở nên cứng hơn dưới lòng bàn chân cô, rất nhanh đã hoàn toàn cương cứng, nghĩ thầm sao người này có thể động dục bất cứ lúc nào như vậy.
Nghĩ như vậy cô vẫn không thể từ chối hắn, nâng chân lên dẫm lên thân gậy cương cứng của hắn, nhẹ nhàng cọ xát. Thích Kỳ Niên sảng khoái hừ hừ, không quên dùng chân tiếp tục dẫm huyệt cô.
Hai cha con dẫm lẫn nhau ở trong nước, cuối cùng dẫm nhau cùng cao trào.
Minh San xụi lơ dựa vào thùng nước, nhìn cha thống khoái mà bắn tinh dịch vào trong nước, ghét bỏ nói:
"Tắm như vậy không thể sạch được."
Thích Kỳ Niên mới bắn tinh xong cả người thoải mái, tâm trạng cũng tốt cười nói:
"Khá tốt, dùng tinh dịch của cha tắm rửa, mỹ dung dưỡng nhan."
Minh San không muốn để ý tới hắn.
.....
Sáng sớm hôm sau Minh San tỉnh lại muốn xuống giường về Thanh Viên, lại bị cha dây dưa.
Người đàn ông ôm cơ thể thơm tho mềm mại của cô, cho dù thế nào cũng luyến tiếc buông ra, nói mơ hồ:
"Làm một lần lại đi."
Minh San không muốn, làm một lần chân mềm nhũn, đâu thể về Thanh Viên.
Cô giống như dỗ đứa bé, làm nũng nói bên tai hắn: "Buổi tối con sẽ tới đây, thời gian vẫn còn sớm, cha ngủ tiếp đi."
"Cục cưng ngoan, ngủ với cha thêm một lát."
Minh San không có biện pháp, lại nằm trong lòng cha một lát. Thích Kỳ Niên nửa ngủ nửa tỉnh tay
cũng không thành thật, lúc thì xoa vú cô, lúc thì sờ đến chân tâm cô xoa huyệt cô, xoa Minh San ướt đẫm.
"Cha!"
Cô nắm lấy tay cha, không cho hắn lộn xộn, Thích Kỳ Niên lại hôn cổ cô, hắn chính là cố ý.
Minh San bị làm cho không ngừng thở dốc, cơ thể đều mềm nhũn.
Nhưng mà ngày hôm qua Thích Kỳ Niên bắn rất nhiều lần, hôm nay dục vọng không mãnh liệt lắm, cũng không cưỡng ép cô.
Thấy cô quyết tâm phải về, thì ấn hai côn thịt giả bằng ngọc kích cỡ nhỏ vào trong hai cái huyệt của cô.
"Không được lấy ra, sau giờ ngọ lại đến thư phòng tìm cha." Minh San vừa thẹn vừa lúng túng, nhưng không có biện pháp với hắn, không cắm hắn sẽ không cho cô đi, cuối cùng chỉ có thể kẹp côn thịt giả, mềm nhũn đi về Thanh Viên.
Khi trở lại Thanh Viên thời gian vẫn còn sớm, Lâm Thị chưa tỉnh, cả sân yên tĩnh đến mức kim rơi xuống có thể nghe thấy. Tiểu Thanh mở cửa đón Minh San vào, lại bưng trà rót nước hầu hạ cô thay quần áo, gương mặt đỏ bừng như có tâm sự. Hai cái huyệt trước sau của Minh San kẹp hai côn thịt giả, cơ thể vô cùng mềm nhũn, ngồi dựa vào trường kỷ bưng chén trà xanh nhấp một ngụm.
Cô nhớ tới chuyện tối qua, lập tức nâng mắt nhìn cô ấy hỏi: "Cặp với phó quan Trương à?"
Cô hỏi thẳng như thế, gương mặt Tiểu Thanh lập tức đỏ bừng lên, dậm chân: "Tiểu thư!"
"Ô, nhìn dáng vẻ này thì đúng là cặp với nhau." Minh San cười chê cô ấy, lại hỏi: "Chuyện khi nào?"
Hai chủ tớ không có gì giấu nhau, Tiểu Thanh cũng không muốn giấu cô, nên nói: "Khi, khi ở trên thuyền."
Lúc đó mơ màng hồ đồ hai người cọ lấy nhau, còn cọ tới cao trào.
Tối hôm qua phó quan Trương tới đón Minh San đi, không lâu sau lại vòng trở về, gọi Tiểu Thanh vào trong góc nói sau này anh ta sẽ đối xử tốt với Tiểu Thanh, hỏi Tiểu Thanh có nguyện ý đi theo anh ta hay không.
Minh San nghe Tiểu Thanh miêu tả, mím môi cười: "Vậy mà anh ta nói thẳng ra như vậy."
Gương mặt Tiểu Thanh càng đỏ hơn, lẩm bẩm nói: "Cũng đã như vậy, anh ấy không nói thẳng ra tôi sẽ khinh thường anh ấy!"
"Như vậy đã đến giai đoạn nào? Hai người làm rồi ư?"
Nếu là trước đây Minh San đâu nói thẳng ra như vậy, nhưng hiện giờ cô có thể nói thẳng ra, bày ra tâm thái như người từng trải.
Tiểu Thanh thực sự xấu hổ muốn chết, dậm chân một cái: "Tôi không để ý tới cô nữa!"
Minh San không dễ dàng buông tha cho cô ấy, giống như muốn dò hỏi tới cùng, Tiểu Thanh cũng không che giấu được tâm tư, nói hết cho Minh San.
Nói khi ở trên thuyền hai người cọ lẫn nhau, nói tối hôm qua anh ta hôn miệng cô ấy, còn sờ vú cô ấy, tuy là cách lớp áo. "Vậy cô thoải mái không?" Minh San tò mò hỏi cô ấy.
"Tôi không nói cho cô!" Tiểu Thanh nói.
"Nhìn dáng vẻ này của cô, chắc chắn là thoải mái."
Minh San che miệng cười, cười xong còn đưa ra tổng kết: "Tôi cũng cảm thấy loại chuyện này rất thoải mái."
Nghĩ tới Tiểu Thanh nói cho cô nhiều bí mật như vậy, cô quyết định nói chút bí mật cho Tiểu Thanh nghe.
Cô bảo cô ấy tiến lại gần, mình thì dán sát tai cô ấy nhỏ giọng nói: "Hiện giờ phía dưới tôi còn cắm hai côn thịt giả."
Trước tiên Tiểu Thanh sửng sốt, ngay sau đó nhìn xuống phía dưới cô, gương mặt đỏ bừng đến sắp nhỏ máu, vừa thẹn thùng vừa bực nói:
"Loại chuyện này, cô nói với tôi làm gì!"
Tưởng tượng đến tiểu thư dịu dàng văn nhã, vậy mà phía dưới lén cắm hai căn côn thịt giả...
Bạn thấy sao?