Chuyện này khiến cả người Tiểu Thanh không được tốt lắm. Minh San là cố ý, cố ý hỏi Tiểu Thanh một số đề tài hạ lưu, cố ý nói bí mật của mình cho cô ấy, khiến Tiểu Thanh biết thực ra mình là người trong ngoài không đồng nhất như vậy.
Hồi tưởng cô mới dây dưa với cha, thực ra cô cũng không thực sự quả quyết từ chối cha, nếu cô thật sự là trinh tiết liệt nữ mà nói, khi bị bức bách đã chết không biết bao nhiêu lần. Cô mặt ngoài thanh cao, thực ra trong xương cốt rất giống cha là người trọng dục, mới có thể dễ dàng nghiện loại chuyện này.
Quan hệ với cha là chuyện vĩnh viễn không thể để lộ ra, cô đã chuẩn bị tâm lý thật tốt cả đời yêu đương vụng trộm với cha. Cho dù như vậy, Minh San vẫn hi vọng có một người để mình nói hết ra, khiến cô chắc chắn tình cảm giữa cô và cha là thật, mà không phải do cô phán đoán ra.
Tiểu Thanh là người thích hợp nhất được chọn.
Cho nên Minh San hào phóng để lộ bản tính thật của mình trước mặt Tiểu Thanh.
Rõ ràng là Tiểu Thanh bị kích thích, mặt đỏ tai hồng, cũng không dám đối diện với cô:
"Tiểu thư, loại chuyện này cô nói với tôi làm gì!"
Minh San lại nhấp một ngụm trà, cười nói: "Để cô hiểu rõ một chút, sẽ không dễ dàng bị phó quan Trương lừa đi." Nhớ tới mình và phó quan Trương trốn đi hôn môi, tim Tiểu Thanh đập nhanh hơn.
Anh ta còn sờ vú cô ấy, không biết lần sau có sờ chỗ khác của cô ấy hay không.
Do dự mấy giây, Tiểu Thanh dán sát vào Minh San ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi cô: "Vậy, vậy hiện giờ tiểu thư có cảm giác gì?"
Minh San đổi tư thế, mềm nhũn dựa vào người Tiểu Thanh, nhẹ giọng nói: "Rất thoải mái, chân đều mềm."
Lỗ tai của Tiểu Thanh đỏ lên, tiểu thư ít khi dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với cô ấy, nghe có vẻ...
Rất dâm.
Tiểu Thanh nuốt nước bọt, vội hỏi: "Vậy lát nữa phu nhân tỉnh, cô sẽ qua đó sao?"
"Đương nhiên."
"Vậy, có lấy thứ đó ra không?" Tiểu Thanh truy hỏi.
Minh San lắc đầu: "Cha không cho tôi lấy ra, nói muốn tôi kẹp cả ngày."
Hồn của Tiểu Thanh đều bị kích thích không còn, hai cha con này, chơi cũng quá dọa người!
Sau đó Tiểu Thanh lại nhìn Minh San, đều có chút nơm nớp lo sợ, sợ hai thứ cô kẹp đột nhiên rơi ra.
Minh San thì bình tĩnh hơn cô ấy nhiều, dù sao không phải là lần đầu tiên kẹp thứ này.
Khi Lâm Thị tỉnh lại rất quan tâm thương thế của đại soái, cô ấy thấy con gái đến sân trước chăm sóc cả tối, còn tưởng đại soái bị thương rất nặng, không nghĩ tới cả buổi tối đại soái đều bận rộn làm chuyện khoái nhạc với con gái.
Cũng không biết con gái thoạt nhìn ngoan ngoãn hiếu thuận, phía dưới còn bị cha cắm hai côn thịt giả, cắm đến chân tâm đều ướt.
Ăn cơm sáng xong Lâm Thị nói bác sĩ dặn dò cô ấy phải đi bộ nhiều, cô ấy muốn đi dạo một lát, bảo Minh San đi cùng cô ấy.
Đương nhiên là Minh San gật đầu đồng ý, nhưng Tiểu Thanh ở phía sau cô thì vẻ mặt lo lắng.
Minh San liếc mắt nhìn cô ấy một cái, lộ ra tươi cười trấn an. Hôm nay thời tiết tốt, hiếm khi tinh thần của Lâm Thị tốt, hai mẹ con chậm rãi tản bộ trong sân nhỏ ở Thanh Viên.
Trên mặt Minh San không biểu lộ gì, thực ra bị hai côn thịt giả cắm đến chân mềm, khi đứng yên còn đỡ, một khi đi lại hai côn thịt sẽ một trước một sau cắm vào rút ra trong nhục huyệt của cô.
Minh San bị thao đến nửa dưới mềm nhũn, gần như không đi nổi.
Tiểu Thanh ở bên cạnh cô thấy thế lặng lẽ đỡ cô một lát, cũng may Lâm Thị là ma ốm, đi đường chậm rãi, mới không phát hiện Minh San không thích hợp.
Đi mấy vòng xong, Minh San suýt nữa bị hai côn thịt giả thao cao trào.
Cô miễn cưỡng đưa Lâm Thị về phòng, mình cũng vội vàng trở về phòng, nằm trên trường kỷ không dậy nổi.
Tiểu Thanh hầu hạ Lâm Thị xong thì tới đây nhìn cô, thấy thế không nhịn được cười hỏi cô:
"Còn thoải mái không?"
Minh San trừng cô ấy một cái, nói: "Ừm, sướng muốn chết." Tiểu Thanh lập tức đỏ bừng mặt: "Tiểu thư cô càng ngày càng xấu!"
Sau khi nói xong bưng một cốc nước tới trước mặt cô, nhìn cái miệng nhỏ của cô uống nước, uống nước xong Minh San mới nói:
"Cô đi tìm quần lót tới cho tôi, ướt hết rồi."
Khi thay quần lót Tiểu Thanh tò mò nhìn phía dưới cô một lát, bị thứ màu xanh biếc kia dọa sợ:
"Là ngọc ư?"
"Ừm." Minh San gật đầu, cố ý nói: "Ngọc thật, cô muốn không? Muốn thì tôi tặng cô một cái."
Trên đỉnh đầu Tiểu Thanh đều sắp bốc khói nói: "Tôi không cần!"
Minh San chỉ có thể đùa giỡn Tiểu Thanh, đi đến chỗ cha chỉ có thể bị đùa giỡn.
Sau giờ ngọ đi đến thư phòng, thấy cha ngồi ở phía sau bàn đọc sách, cô tiến lại gần hỏi hắn:
"Cha đọc sách gì thế?"
Thích Kỳ Niên vô cùng hào phóng đưa cho cô xem, Minh San nhận lấy mở ra xem, ôi trời ơi, vậy mà là xuân cung đồ.
Cô xấu hổ buồn bực ném trả sách cho hắn: "Con không cần đọc loại sách này!"
"Đọc đi, cha phát hiện một tư thế mới, rất kích thích."
Minh San nghĩ thầm, mình chủ động tới đây như vậy, quả thực là tới bị thao.
Hai cha con lôi lôi kéo kéo ngồi gần bàn làm việc, Minh San bị bắt mở sách kia đọc từng trang.
Thích Kỳ Niên ôm cô, đôi tay không thành thật tiến
vào váy cô, vừa đọc sách vừa hạ lưu xoa dâm huyệt ướt đẫm của cô, tìm được côn thịt giả kia thì nắm trong tay, cắm vào rút ra từng cái.
Chỉ một lát sau, Minh San đã xụi lơ trong lòng hắn.
Bạn thấy sao?