Váy trên người Minh San nhanh chóng bị cha cởi sạch sẽ, trần trụi đứng bên cạnh bàn làm việc, tay cầm bút lông run rẩy viết chữ.
Thích Kỳ Niên đứng ở phía sau cô, ôm eo cô, nói hoa mỹ là giám sát cô luyện chữ, thực ra là xoa vú sờ huyệt ăn đậu hũ của cô.
Người đàn ông này, 15 năm trước không quan tâm việc học của cô chút nào, lúc này lại nghiêm túc hơn.
Hắn nói nếu cô không viết chữ tốt sẽ bị trừng phạt, còn nội dung trừng phạt, Minh San nghe đều đỏ mặt.
Vì không muốn bị cha trừng phạt, cho dù Minh San bị xoa vú đến chân đều không đứng vững, vẫn nắm chặt lấy bút lông nghiêm túc viết từng nét chữ.
Cô viết chữ cũng tạm được, rất quy củ, nhìn rất thanh tú. Minh San viết đến nghiêm túc nhưng bên cạnh có người gây sự, Thích Kỳ Niên sờ đến chân tâm cô, nắm lấy côn thịt giả kia bắt đầu không nhanh không chậm cắm vào rút ra.
Khoái cảm sảng khoái từ tiểu huyệt truyền đến, Minh San hừ nhẹ một tiếng tay run lên, chữ xuân trong "xuân phong" bị lệch mất một nét.
"A... Cha!" Minh San hờn dỗi nói: "Đều tại cha!"
Thích Kỳ Niên liếc mắt nhìn chữ trên giấy Tuyên Thành một cái, cười nói: "Con đây là tư xuân tư đến phát dâm."
"Hừ, còn không phải tại cha làm như vậy!" Minh San buồn cười nói.
Thích Kỳ Niên lại nghiêm túc nói: "Nếu viết hỏng một chữ, vậy ngoan ngoãn bị phạt đi."
Minh San: "....''
Đây đâu phải là muốn cô viết chữ, rõ ràng là muốn chọc ghẹo cô mà thôi.
Cô cũng không rối rắm, buông bút lông xuống, giọng nói dịu dàng hỏi cha: "Vậy cha muốn phạt con thế nào?"
Cô quay người lại, hai nhũ thịt cũng lắc lư theo, hai núm vú nhỏ nhô cao lên, vô cùng mê người.
Thích Kỳ Niên nhìn đến miệng đắng lưỡi khô, vươn tay kéo núm vú cô, nói: "Phạt huyệt dâm bị đại côn thịt đánh 20 cái." Nghe thấy trừng phạt này, Minh San cảm thấy chân run, đôi mắt sáng long lanh khẽ đảo, giống như mang theo móc câu trừng hắn một cái.
Thích Kỳ Niên bị cô trừng đến ngực tê dại, ôm cô gấp không đợi nổi muốn chấp hành trừng phạt:
"Ngồi lên bàn đi."
Minh San bị một tay cha đẩy lên bàn làm việc, mặt bàn rộng rãi giống y như cái giường to đối với cô, cô nghe mệnh lệnh ngồi ở mép bàn, mở hai chân ra, lộ ra huyệ dâm chảy nước giàn giụa.
Minh San bị cha chơi một lúc lâu, dâm huyệt đã sớm tràn lan nước dâm, nếu không phải có côn thịt giả chặn, chỉ sợ đã chảy đầy đất.
Thích Kỳ Niên đỡ côn thịt cứng rắn đến gần, nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô cố ý nói:
"Mở chân ra chút nữa, để lộ hạt đậu nhỏ ra."
Minh San bĩu môi, bất đắc dĩ mở chân ra cực hạn, âm đế bị đùa giỡn đến đỏ tươi sưng to lập tức lộ ra trong không khí, nước sáng bóng, hấp dẫn người đàn ông chạm vào nó.
Thích Kỳ Niên đỡ phần rễ của côn thịt, lay động trong không trung, quy đầu nặng trĩu bị vứt ra mấy giọt thể dịch, vẩy lên trên người Minh San.
Cô giống như bị bỏng, cơ thể run nhè nhẹ một lát.
Thích Kỳ Niên đứng giữa hai chân con gái, độ cao vừa vặn tốt, hắn vẫy côn thịt, dùng sức đánh lên âm đế hơi nhô lên của cô.
"Bốp!"
"A..." Minh San vừa kinh ngạc vừa sảng khoái mà thét chói tai ra tiếng.
Âm đế đặc biệt nhạy cảm, nhưng rất giỏi chịu chà đạp.
Khi bị quy đầu của cha đánh lên, không chỉ không đau, khoái cảm quả thực như sắp nổ mạnh, chỉ trong nháy mắt nổ tung dưới người Minh San.
Không đợi cô hồi tưởng dư vị, lần đánh thứ hai đã đánh xuống, "bốp" một tiếng, chỉ trong nháy mắt kích khởi càng nhiều khoái cảm.
"A a..." Minh San lớn tiếng kêu dâm, vừa cảm thấy xấu hổ, vừa sướng đến mức hồn đều bay, hai chân run lên, cơ thể cũng run rẩy nhè nhẹ.
Nhìn dáng vẻ này của cô, Thích Kỳ Niên biết mình đánh quá nhẹ, không giống trừng phạt trái lại càng đánh tiểu dâm đãng này sướng.
Vì thế khi đánh lần ba, hắn lại tăng lực đánh lên.
"Bốp!"
Lần này đánh đến phía dưới hai người đều tê dại.
"Ưm a... A... Cha." Minh San thở dốc dồn dập, yêu kiều gọi cha: "Cha, nhanh lên... Thật thoải mái..."
"Tao hóa!"
Thích Kỳ Niên khàn giọng mắng một câu, đỡ lấy côn thịt nhắm ngay âm đế của con gái, không tạm dừng mà liên tục đánh lên,
"Bạch bạch bạch..."
Côn thịt đánh lên trên dâm huyệt, mang theo một sợi dây nước dâm trong suốt, lại ném xuống, đánh dâm thủy bắn ra khắp nơi, thoạt nhìn vô cùng dâm mị.
Minh San bị đánh đến cả người nhũn ra, nằm ngã lên mặt bàn, cả người run rẩy.
Vì để cha đánh đến càng sướng hơn chút, cô thậm chí vươn tay tách môi âm hộ sưng đỏ ra, để lộ âm đế nhô ra hoàn toàn. Cho dù dâm huyệt có côn thịt giả chặn, nước dâm của cô vẫn nhanh chóng chảy khắp nơi trên mặt bàn.
"A a... A..."
Đánh 20 cái xong, hai cha con đều chảy mồ hôi nóng đầm đìa, thở hổn hển.
Phía dưới Minh San bị đánh đến tê dại còn ngứa ngáy, vặn vẹo vòng eo, lẳng lơ cầu xin cha:
"Cha, cha mau cắm vào đi..."
Thích Kỳ Niên lau mồ hôi nóng, khàn giọng chửi nhỏ một câu: "Dâm huyệt."
Bạn thấy sao?