Ở trong thư phòng của cha chơi cả chiều, hai dâm huyệt của Minh San bị thao đến vừa đỏ vừa sưng, gần như không khép lại nổi, bên trong bị rót đầy tinh dịch.
Lúc này chỉ cần cô hơi di chuyển, tinh dịch đặc sệt xen lẫn dâm thủy của cô sẽ chậm rãi tràn từ cửa huyệt ra, chảy tới giữa đùi và trên đùi cô.
Toàn thân phủ kín mồ hôi, cùng với thể dịch cha cố ý bôi lên, khiến cả người cô thoạt nhìn nhao nhão dinh dính, vô cùng dâm đãng.
Minh San mệt đến mức không nâng nổi ngón tay, xụi lơ trên người cha giống như con thú nhỏ, nhỏ giọng thở gấp.
Sau khi trải qua cao trào liên tục, cô cảm thấy hơi thở đều tê dại.
Thích Kỳ Niên ôm con gái mềm mại, yêu thích không buông tay vuốt ve cơ thể cô, xoa vú sờ huyệt, chính là luyến tiếc buông cô ra.
Minh San đã không có sức lực, chỉ có thể để mặc hắn thưởng thức.
Đợi hắn nghỉ ngơi đủ, lại nâng một chân của con gái
lên, cắm côn thịt cương cứng lần nữa vào trong huyệt dâm mềm xốp. "Ưm..." Tiếng kêu của Minh San khàn khàn, đều không dâm nổi.
"Cha, cha tạm tha cho con đi."
Rõ ràng là hắn vẫn còn đang bị thương, nhưng vẫn có thể khiến cô thảm như vậy.
Thích Kỳ Niên đối mặt với con gái luôn là tính nghiện sâu nặng, đâu dễ dừng lại.
Lúc này nghe cô xin tha cũng chỉ cúi đầu hôn miệng nhỏ của cô, phần hông lại không chút lưu tình va chạm.
Lần nào cũng cắm đến vừa mạnh vừa sâu, trực tiếp cắm quy đầu to tròn vào trong tử cung của cô.
"Ưm ưm... A..."
Minh San cảm thấy mình thật sự sắp bị cha thao chết.
Lần này Thích Kỳ Niên không sốt ruột bắn tinh, đợi phòng bên cạnh chuẩn bị nước tắm xong, hắn cứ dùng tư thế cắm vào bế con gái vừa đi vừa thao, đi qua cửa ngầm đến phòng bên cạnh.
Đợi hai người ngâm vào trong nước ấm, côn thịt phát dâm vẫn cắm bên trong.
Cuối cùng Minh San mơ mơ màng màng ngủ mất.
Đợi đến khi cô tỉnh lại, người đã ngủ trên giường lớn mềm mại, mà dưới chăn mỏng cơ thể của cô vẫn không mảnh vải che thân.
Không biết là giờ nào, Minh San nằm trong chăn phát ngốc, muốn ngồi dậy thì cửa phòng bị đẩy từ ngoài ra, Thích Kỳ Niên bưng khay đựng bát sứ đi vào.
"Tinh rồi à?"
Minh San đáp một tiếng, nhớ tới trước khi đi ngủ mình bị cha thao đến thần chí không rõ, không nhịn được nâng mí mắt lên trừng hắn một cái:
"Con còn tưởng là cuối cùng con sẽ không tỉnh lại được." Thích Kỳ Niên nghe thấy thế cười to, nói:
"Con là sợ mình mã thượng phong sao?"
Minh San: "....''
Hình như chưa từng nghe qua phụ nữ mã thượng phong.
Bởi vì chỉ có mệt chết trâu, không có cày hư ruộng.
Minh San nghĩ tới chuyện này, thì bật cười một tiếng.
Thích Kỳ Niên không biết cô đang cười gì, thấy tâm trạng của cô không tệ lắm cũng an tâm hơn, bưng bát sứ ngồi ở mép giường nói:
"Uống hết bát thuốc này đi."
"Làm gì ạ?" Minh San nhìn bát thuốc có màu sắc như nước trà, biết rõ còn cố hỏi.
Thích Kỳ Niên cũng giả ngu theo, nói: "Trà thanh gan sáng mắt hạ hỏa."
Minh San: "...''
Bởi vì lúc trước từng đồng ý với cha, Minh San không còn rối rắm lắm, lập tức bưng bát thuốc lên uống, còn có chút ngọt thanh của hoa cúc.
Thích Kỳ Niên nói với cô thuốc này có khả năng phải hai ba ngày mới có tác dụng, Minh San chỉ gật đầu không truy hỏi.
Cho dù đã làm chuyện dâm đãng hơn, nhưng tưởng tượng đến hai bên ngực mình sắp có sữa, cô cảm thấy e lệ, tâm trạng có chút khẩn trương còn có chút chờ mong, càng có nhiều cảm giác kích thích.
Minh San không nghĩ tới vậy mà mình có thể vì cha làm đến mức độ này, cô thật sự đã thích cha, không phải tình cảm cha con bình thường, mà là tình yêu nam nữ muốn ở bên nhau cả đời.
Có lẽ Thích Kỳ Niên cũng nhận thấy được chuyện này, yêu thích đối với cô mới có thể càng thêm mãnh liệt.
Một người đàn ông 30 tuổi, yêu đương với con gái 15 tuổi của mình, nói ra quá kinh hãi thế tục, nhưng chuyện như vậy thật sự xảy ra trên người bọn họ.
Sau khi uống thuốc xong, Minh San bắt đầu có cảm giác trướng sữa, mỗi khi trướng một lần thì ngực sẽ to một vòng, Thích Kỳ Niên sẽ kiên nhẫn xoa ấn cho cô, mãi đến khi cảm giác trướng sữa biến mất.
Tới sáng sớm ngày thứ ba, Minh San bị sữa trướng
tỉnh. Trước khi đi vào giấc ngủ còn đỡ, khi tỉnh lại ngực trướng to y như hai viên cầu, nặng trĩu đè lên ngực cô, khiến hơi thở của cô đều có chút khó khăn.
Minh San vừa thẹn vừa sốt ruột, vội vươn tay đẩy người đàn ông bên cạnh.
Giấc ngủ của Thích Kỳ Niên không sâu, bị con gái đẩy lập tức xoay người ngồi dậy.
"Làm sao vậy?"
Hắn khàn giọng hỏi, đợi hắn thấy rõ hai bên ngực con gái trướng to xong, lập tức mừng rỡ như điên:
"Thành ư?"
Minh San bị dáng vẻ của hắn chọc cười, nhưng nhíu mày nói: "Con cảm thấy ngực sắp bị trướng nổ tung."
"Không sao không sao, cha hút sữa ra giúp con."
Sau khi nói xong hắn vội vàng vén một góc chăn lên, trần trụi quỳ bò trên người con gái, cúi người ngậm một núm vú.
Vì thường xuyên bị mút vào, núm vú của Minh San đã to hơn ban đầu rất nhiều, lúc này dễ dàng bị cha ngậm vào miệng. Khi đầu lưỡi của hắn quấn lấy núm vú, dùng sức mút, Minh San có thể cảm nhận được sữa tươi không ngừng cuồn cuộn xông thẳng lên núm vú.
"A..." Cô khó chịu còn thoải mái kêu ra tiếng.
Thích Kỳ Niên thì hút quá mạnh, vừa lơ đãng đã bị sữa làm sặc.
"Phụt... Khụ khụ khụ... Khụ khụ..."
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 96 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bạn thấy sao?