Chương 11: Chương 11: Hạ lưu

Minh San thực sự không dự đoán được, ban ngày ban mặt còn ở phòng khách, vậy mà cha dám trực tiếp ôm lấy cô.

Hành động trắng trợn táo bạo, không kiêng nể gì như thế quả thực là muốn bức chết cô.

Cô hoảng sợ mà co rụt bả vai, giãy giụa theo bản năng, muốn tránh thoát khỏi lồng ngực to rộng của người đàn ông.

Nhưng mà hình thể của hai người giống như một ngọn núi to và một hòn đá nhỏ, chỉ cần hắn không muốn buông ra, Minh San căn bản không thể trốn thoát.

Giọng nói của cô đã hoàn toàn run rẩy, cũng không dám phát ra âm thanh quá to, kèm theo tiếng khóc nức nở nói:

"Buông con ra, cha, cha mau buông con ra..."

Thích Kỳ Niên không muốn như vậy. Hắn chỉ nhất thời không nhịn được, phản ứng của cơ thể nhanh hơn đầu óc, đợi hắn lấy lại tinh thần đã ôm người vào trong lòng.

Có lẽ là khăn tay cô tặng quá thơm, có lẽ là dáng vẻ cô mặc sườn xám quá đẹp, dễ dàng gợi lên ký ức đêm đó trong hắn.

Tiểu huyệt xử nữ của cô đúng là cái động mất hồn, tiến vào một lần thì khó có thể quên.

Có thể thấy được cơ thể nho nhỏ của cô đang giãy

giụa mãnh liệt, trong lúc nhất thời Thích Kỳ Niên cũng nổi cáu.

Cô càng tránh hắn càng muốn ôm chặt cô, còn nửa kéo nửa ôm đưa cô tới trước ghế bành, ôm cô cùng ngồi lên ghế.

"Đừng lộn xộn." Hắn trầm giọng quát khẽ.

Minh San bị ôm ngồi trên đùi hắn, càng kinh hãi lá gan như sắp nứt ra, vặn vẹo muốn đứng dậy, eo thon lại bị bàn tay to của người đàn ông nắm chặt lấy.

Một tay của hắn ôm lấy eo cô, một tay ấn chân cô, ấn chặt cô lên đùi rắn chắc của hắn.

Trong lúc hỗn loạn, Minh San hoảng sợ phát hiện dưới mông cô có thứ gì đó đang nhanh chóng dài hơn cứng hơn.

Rất nhanh vật cứng rắn thẳng tắp cắm vào chân tâm cô, Minh San đã biết về chuyện phòng the nên lập tức biết đó là thứ gì, sợ tới mức hồn vía lên mây.

"Cha..."

Cả người cô run rẩy, nói đứt quãng:

"Cha, rõ ràng chuyện này là sai, vì sao cha muốn mắc thêm lỗi lầm nữa? Chẳng lẽ cha thật sự muốn bức chết con gái sao?"

Nghe cô nói muốn tìm cái chết, gương mặt Thích Kỳ Niên âm trầm, cũng nổi nóng, đang định nổi giận thì cảm nhận bàn tay ấn lên đùi cô truyền tới xúc cảm trơn trượt.

Hắn cúi đầu nhìn, làn váy sườn xám theo sự giãy giụa của cô mà chỗ xẻ tà lộ ra một đoạn đùi, lúc này tay hắn đang ấn lên đùi đang đi tất chân của cô.

Chỉ trong nháy mắt lửa giận của Thích Kỳ Niên tan thành mây khói, bàn tay to không chịu khống chế vuốt ve qua lại đùi cô, thậm chí còn trượt lên trên, chậm rãi chui vào trong bắp đùi cô.

Hắn vừa sờ dưới váy cô, vừa trầm giọng cảnh cáo:

"Đừng để cha lại nghe thấy con nói là con muốn chết, con ngoan ngoãn sống cho tốt, thì mẹ con mới có thể sống sót. Nếu con tự tử, cha sẽ tiễn mẹ con đi cùng con."

Minh San lập tức trợn to mắt, đôi mắt hàm chứa nước mắt, nức nở nói: "Mẹ là mẹ của con, cũng là vợ của cha."

Người đàn ông không dao động, mười mấy năm sống kiếp ngựa chiến sớm đã rèn luyện trái tim hắn cứng như đá, hắn gắn từng chữ nói:

"Con có thể thử xem."

Thử xem ư? Sao Minh San dám lấy mạng mẹ mình ra thử? Bàn tay to chui vào dưới váy như móng vuốt câu hồn lấy mạng, sờ soạng bên trong, càng đi vào Minh San càng run rẩy lợi hại, cuối cùng cả người cô mềm nhũn dựa vào người người đàn ông, run lẩy bẩy.

Nước mắt không cam lòng tràn ra khỏi khóe mắt, Minh San nhìn người đàn ông có quan hệ huyết thống với mình, đột nhiên há miệng cắn lên bả vai hắn, dùng sức cắn mạnh. Thích Kỳ Niên kêu lên một tiếng, giống như bị kích thích, bàn tay chui vào dưới váy cô càng thêm tàn sát bừa bãi, cách quần lót mềm mại dùng sức xoa bóp bức màn thầu của cô.

"Ưm..."

Chỗ quá mức nhạy cảm yếu ớt bị xoa bóp, Minh San hừ ra tiếng theo bản năng, nhưng động tác cắn người không chịu thả lỏng.

Mà cô cắn càng chặt, tay người đàn ông sẽ càng dùng sức xoa ấn.

Rõ ràng là chuyện hạ lưu sắc tình, mà ở trong sự im lặng này diễn biến thành đối kháng ái muội.

Bả vai sắp bị cắn đến chảy máu, người đàn ông vẫn giống như không có việc gì, tay tận tình ăn đậu hũ của cô, còn bình tĩnh nói chuyện với cô.

"Buổi sáng cha xử lý Hà Thị, tối hôm qua là cô ta sắp xếp người bỏ thuốc cha, bởi vì đã lâu cha không đi tìm cô ta. Hừ, hôm nay cô ta có thể hạ xuân dược, ngày mai cô ta có thể hạ độc dược, người như vậy thật sự chết không đáng tiếc."

Hắn mở miệng nói như thế nhưng động tác trên tay không dừng, dần thăm dò vào trong quần lót của cô.

"Chuyện cha muốn làm, cả hai tỉnh Tây Nam này không ai dám ngăn cản. Thứ cha muốn, cũng nhất định phải có được."

Tay hắn sờ lên bức Bạch Hổ kiều nộn bóng loáng, sờ đến cửa huyệt ướt át kia, thì dùng chút lực cắm hai ngón tay vào.

"Ưm..a..!" Minh San run rẩy lợi hại hơn.

Cuối cùng hắn không nhanh không chậm nói: "Bao gồm cả con, Minh San."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...