Thích Kỳ Niên sinh ra trong gia đình giàu có ở nông thôn, trong nhà có mảnh ruộng tốt.
Trong khi những đứa trẻ khác nhà nghèo ăn không đủ no, mặc không đủ ấm thì hắn đã có giáo viên giảng bài riêng.
Hắn từng nhận được giáo dục chính thống nhất, đương nhiên hiểu rõ thiên địa nhân luân, lễ nghĩa liêm sỉ.
Nhưng hắn cũng từng cầm súng đánh giặc, cảnh đẫm máu gì đó đều đã thấy, biết rõ trong thời đại chiến loạn thì nạn đói, chi, hồ, giả, dã là cái rắm, sinh mệnh như cỏ rác, nói không là không, ai còn lo lắng luân lý cương thường?
Chuyện ăn con gái đều có xảy ra, có thể tìm ai nói lý lẽ? Hắn chỉ không cẩn thận ngủ với con gái mình thì thế nào? Người nào có thể quản được?
Con gái nói đúng, hắn biết việc này là sai, sai một cách thái quá, nhưng hắn chính là bị ma quỷ ám ảnh, nghiện rồi, còn muốn sai tới cùng.
Minh San cắn bả vai cứng rắn của cha, cắn đến mức hàm răng của cô đều đau, mà hắn vẫn không chịu buông cô ra. Khi ngón tay thô ráp kia cắm vào tiểu huyệt của cô thì nhanh chóng cắm vào rút ra.
Thịt mềm trong huyệt đạo bị cọ xát qua lại, chỉ một lát đã phân bố ra dâm dịch dính nhớp, có dâm dịch bôi trơn, ngón tay của người đàn ông càng không kiêng nể gì cắm bên trong.
Dưới kích thích quá mức như vậy, cơ thể căng cứng của Minh San dần xụi lơ xuống dưới:
"Ưm... Ưm..." "Thoải mái không?"
Thích Kỳ Niên dán sát bên tai cô hỏi. Hắn là tay già đời trong chuyện phong nguyệt, đối với phản ứng của con gái rõ như lòng bàn tay.
Cả người Minh San run rẩy, vẫn cắn bả vai hắn không chịu nhả ra.
Nhưng cô không biết, đối với đàn ông mà nói thì chút đau đớn này chính là tình thú, không chỉ không khó chịu, mà càng kích thích dục vọng của hắn.
"Con ra một lần xong thì cha sẽ buông con ra." Hắn dẫn dắt từng bước bên tai cô, côn thịt ở kẽ mông cô cũng cọ xát cô từng cái.
Tuy còn chút ngây thơ, nhưng Minh San mơ hồ đoán được "ra một lần" là có ý gì, thật sự quá xấu hổ.
Cô lắc mông muốn né tránh, ngay sau đó đổi lấy hắn càng bá đạo thao lộng. "Ưm... Ưm..."
Lúc này Minh San mới biết cha chỉ dùng hai ngón tay, cũng có thể tra tấn cô đến nước sôi lửa bỏng, dục sinh dục tử.
Ngón tay kia nhanh chóng ra vào tiểu huyệt, chỉ một lát có thể nghe thấy tiếng nước 'òm ọp òm ọp', thực sự dâm đến mức khiến người ta kinh hoàng.
Thích Kỳ Niên biết thời cơ không đúng, hắn không thể làm gì ở chỗ này, nhưng nhìn con gái bị hai ngón tay của hắn làm cho gương mặt đỏ bừng, đôi mắt mê ly, hắn thật sự khó mà dừng lại.
Hắn chỉ có thể tách hai chân cô ra, ngón tay càng thêm nhanh chóng thao lộng.
Cuối cùng Minh San không kiên trì nổi, buông khớp hàm ra, buông tha bả vai của hắn, há to miệng nhẹ giọng hừ hừ.
Lần này có cảm giác khác hoàn toàn với tối qua, tối hôm qua chủ yếu là đau đớn, nhưng hiện giờ đau đớn biến mất, dư lại đều là khoái cảm sung sướng xa lạ, khiến cô vừa thẹn vừa lúng túng, không nhịn được kêu ra tiếng.
"A... Ưm..."
Hạ thể như bốc cháy, toàn thân nổi đầy da gà, cả người như sắp tan chảy.
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, cười trêu chọc hỏi:
"Sướng sao?"
Những lời này lập tức khiến Minh San xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, cô nghiến chặt răng, lại bắt đầu giãy giụa.
Nhưng ngón tay của cha không biết ấn vào đâu, mà khiến cơ thể cô giống như bị sét đánh, sau khi run rẩy một trận thì xông lên cao trào.
"A a..."
Sâu trong hoa huyệt đột nhiên phun ra chất lỏng, tất cả đều phun lên tay người đàn ông.
Cơ thể Minh San xụi lơ, chỉ thấy cha rút tay ướt đẫm ra khỏi váy cô, lại cầm lấy khăn tay mà cô tặng cẩn thận chà lau, ngay sau đó lại dùng khăn tay đi lau chân tâm của Minh San.
Gương mặt Minh San hết đỏ lại trắng, cũng không biết nên đối mặt với hắn thế nào.
......
Trong gia yến, hai cha con khoan thai tới muộn, những người khác đều không dám hỏi nhiều, cười hầu hạ đại soái ngồi vào vị trí.
Minh Lệ 13 tuổi tò mò đánh giá Minh San, không rõ vì sao đột nhiên chị cả lại thân thiết với cha như vậy.
Bà hai biết làm việc, lôi kéo con trai Minh Huy cười nâng cốc chúc mừng đại soái, Minh Huy còn đọc một bài thơ chúc mừng sinh nhật, trêu chọc đại soái cười ha ha.
Bà tư còn chưa có con, bên ngoài chỉ có thể tươi cười, trong lòng thì chua xót, âm thầm trừng bà hai mấy cái.
Minh San ngồi cách xa cha nhất, khiến cô vô cùng an tâm, cảnh tượng dâm loạn trong phòng khách vừa rồi khiến cơ thể cô vẫn còn tê dại, còn có chút thất thần, căn bản không nghe bọn họ nói gì.
Chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu thấy cha cầm khăn cô tặng, thong thả ung dung lau miệng.
Minh San lập tức lúng túng muốn chết, khăn kia vừa mới lau qua chỗ riêng tư của cô! Một bữa gia yến, Minh San ăn đến thể xác và tinh thần đều mệt, trở lại trong sân thì bảo Tiểu Thanh khóa trái cửa trước tiên, buổi chiều ai tới cũng không gặp.
Chỉ có khóa cửa, mới khiến cô an tâm.
Buổi tối phủ đại soái khách khứa tụ tập, sân trước ầm ĩ nối liền không dứt, ban đêm như vậy, Thích đại soái xã giao là không tránh khỏi.
Vì buổi tối mẹ vẫn liên tục ho, Minh San ở phòng cô ấy đến tận canh hai, đột nhiên nghe thấy trong sân truyền đến âm thanh, cẩn thận lắng nghe thì không có, Minh San cũng không quá để ý.
Đợi Lâm Thị ngủ, Minh San dặn dò Tiểu Thanh chăm sóc cô ấy, mới xoay người về sương phòng phía tây.
Mới đóng cửa phòng lại, phía sau cửa đột nhiên xuất hiện bóng dáng cao lớn kèm theo mùi rượu, chỉ trong nháy mắt bao vây lấy cô.
"A!"
Minh San sợ tới mức kêu lên sợ hãi, giây tiếp theo miệng cô đã bị che kín.
—————-
Mn ơi nhớ vote sao cho tớ nhá, chương sau do bị lỗi nên là chương 14 đăng trc mn chịu khó out ra xem chương 13 nhee 💗💗
Bạn thấy sao?