Côn thịt vừa thô vừa to, cứ thẳng tắp hiện ra trước mắt Minh San như vậy, khiến cô sợ tới mức vội vàng nhắm mắt lại, quay đầu đi muốn né tránh.
Nhưng mà cằm lại bị cha nắm lấy, cưỡng ép không cho cô trốn đi.
Trước ngày hôm qua, hình tượng của cha ở trong lòng Minh San là vô cùng cao lớn, hắn chính là trời của Thích gia.
Nhưng mà trăm triệu lần không ngờ tới, bên trong hắn lại là người càn rỡ, ham mê nữ sắc như vậy.
Minh San không quay đầu đi được, thì chỉ có thể nhắm chặt mắt lại, nghĩ thầm chỉ cần cô không nhìn, cha sẽ không có biện pháp gì với cô.
"Sao không nhìn? Khó coi sao?" Hắn cố ý đùa cô.
Thấy con gái vẫn luôn nhắm mắt, trên gương mặt xinh đẹp tràn ngập quật cường, xem ra "sức trâu" của cô không phản kháng được hắn, hiện giờ đổi thành chống cự, thật đáng yêu.
Ngón tay của Thích Kỳ Niên nhẹ nhàng vuốt ve cằm cô, sau đó một tay đỡ lấy côn thịt đưa đến bên môi cô, dùng quy đầu nhẹ nhàng cọ môi cô.
Mới đầu Minh San không thể xác định được thứ chạm vào môi mình là gì, đợi cô hé mắt ra nhìn một cái thì suýt nữa bị dọa đến ngất xỉu.
Cô giãy giụa muốn lùi về sau, nhưng cằm của cô còn ở trong tay cha, cho dù cô tránh kiểu gì thì côn thịt dính nhớp kia vẫn luôn dán sát vào mặt cô.
Thậm chí vì cô vặn vẹo lung tung, mà khiến quy đầu ẩm ướt kia cọ khắp nơi lên mặt cô, làm mặt cô dính đầy vị tanh nồng.
Minh San vừa kinh hãi vừa sốt ruột, giơ tay muốn đẩy hắn ra nhưng mà Thích Kỳ Niên đã lùi về sau trước một bước, cầm lấy khăn bên gối của cô lau mặt giúp cô, còn khen ngợi:
"Minh San của cha thật đẹp, chỗ nào cũng đẹp."
Sau khi nói xong, hắn vươn tay cởi quần áo của cô.
Áo ngủ trên người Minh San đã bị xé nát, nhưng cô vẫn muốn bảo vệ thứ che đậy cơ thể mình, nhưng dù có ra sao thì cũng bị cha nhẹ nhàng cởi ra.
Minh San trần trụi dùng đôi tay che ngực, cảm thấy thẹn mà cong hai chân lên, ước gì có thể cuộn mình thành quả bóng tròn.
Cô vừa thẹn vừa bực, vùi mặt vào gối đầu, nhỏ giọng khóc ô ô, đáng thương muốn chết.
Tối hôm qua ở thư phòng, tuy cô cũng bị cởi sạch nhưng nơi đó không có ánh sáng, Thích Kỳ Niên không thể thấy rõ dáng vẻ của cô.
Mà lúc này ở dưới ánh đèn mờ nhạt, làn da trắng nõn của cô phiếm ánh sáng nhu hòa nhàn nhạt, quả thực giống như tiên nữ hạ phàm, đẹp đến mức không chân thật.
Tuy Minh San nhỏ xinh nhưng không gầy yếu, khung xương của cô nhỏ, nhưng trên người chỗ nào cũng là thịt mum múp, nhìn kỹ còn có chút mượt mà, chẳng trách ngực sẽ to như vậy, mông cũng vểnh như vậy, tất cả đều tốt.
Thường ngày mặc váy rộng thùng thình không hiện ra, giữa trưa hôm nay mặc sườn xám khiến ngực cô trông to hơn, mông càng vểnh, khiến hắn nhìn lập tức có phản ứng.
"Khóc cái gì?" Thích Kỳ Niên tiến lên, ôm cơ thể nho nhỏ của cô vào trong lòng, cô gái trần trụi ôm vào vô cùng thoải mái.
Đôi tay của hắn vuốt ve qua lại trên da thịt của cô, giọng nói khàn khàn: "Đợi cha thao con sướng, con sẽ không khóc nữa."
Ai ngờ hắn vừa nói như vậy Minh San càng thêm đau khổ, không ngừng khóc ô ô.
Nhưng cho dù cô khóc như thế nào, tiếng khóc truyền vào tai Thích Kỳ Niên càng trêu chọc thú tính hắn tăng lên mà thôi, côn thịt giữa háng hắn lại trướng to một vòng, càng trở nên cứng rắn.
Buông cô gái trong lòng ra, Thích Kỳ Niên vuốt ve hai chân khép lại của con gái, làn da trơn trượt khiến hắn yêu thích không buông tay.
Hắn hơi dùng lực lập tức tách hai chân con gái ra, huyệt bạch hổ ẩn nấp ở chân tâm dần dần lộ tới.
Đôi mắt của Thích Kỳ Niên trợn to, trong lúc nhất thời vậy mà đã quên cả thở.
Trong lòng vô cùng cảm khái, con gái đúng là bảo bối, không chỉ người đẹp da trắng, ngay cả tiểu huyệt cũng đẹp giống y như đóa hoa, vừa trắng vừa múp míp như thế, miệng huyệt hồng nhạt kia quả thực như bôi phấn.
Chỉ nhìn như vậy, mà đã khiến côn thịt của hắn cứng đến sắp nổ mạnh.
Yết hầu của Thích Kỳ Niên nhúc nhích, dùng sức nuốt nước bọt, có chút nóng vội tách hai chân con gái ra một chút, để môi âm hộ và hoa huyệt của cô hoàn toàn lộ ra trước mắt hắn.
Hoa huyệt ướt đẫm bị hắn nhìn đến không ngừng khép mở, có dâm dịch trong suốt từ cửa huyệt tràn ra, Thích Kỳ Niên không chút do dự vùi đầu vào giữa hai chân cô, vươn đầu lưỡi liếm chất lỏng kia vào trong miệng.
Ngay cả dâm thủy cũng ngọt như thế.
Hắn luyến tiếc rời đi, dứt khoát vùi mặt vào chỗ riêng tư của con gái, chóp mũi cọ âm đế của cô, cọ xát một lát lại hút sâu một hơi, vừa ngọt vừa dâm vừa thơm, quả thực là điểm tâm quý báu nhất trên đời này.
Thích Kỳ Niên giống như nghiện, vùi đầu vào chân tâm cô ngửi một lát, sau đó há miệng ngậm hai cánh môi âm hộ của cô vào miệng, vừa liếm vừa hút.
Minh San hoảng sợ cúi đầu nhìn động tác của cha, vươn tay muốn đẩy đầu hắn ra, nhưng hắn cường tráng như vậy, cô căn bản không đẩy nổi chỉ có thể bất lực cảm thụ đầu lưỡi nóng bỏng của cha liếm láp lượn lờ khắp nơi chỗ chân tâm cô.
Khi hắn muốn dùng răng cọ âm đế của cô, cuối cùng Minh San không nhịn được, vừa khó nhịn vừa thoải mái mà hừ ra tiếng:
"A..."
Bạn thấy sao?