Minh San bị dọa đến thần hồn đều sắp xuất ra, chỗ dơ như vậy đâu thể dùng miệng ăn, cô thật sự bị mức độ càn rỡ của cha dọa sợ, đôi tay ấn lấy đầu hắn dùng sức chống đẩy, nhưng mà cha vẫn vững vàng ở giữa hai chân cô không chút sứt mẻ.
"Ừm... Đừng mà, cầu xin cha... Cầu xin cha... Đừng liếm chỗ đó, a..."
Minh San khóc nức nở hừ ra tiếng, cảm giác xấu hổ và khoái cảm không biết, đều khiến cô vô cùng hoảng hốt.
Loại cảm giác này giống như đứng bên cạnh vực sâu, liều mạng chạy trốn ra bên ngoài thì có sức mạnh lớn hơn nữa kéo cô trụy xuống, ngã xuống, đó là vạn kiếp bất phục.
Nhưng cha có quá nhiều thủ đoạn, cô căn bản không thể ngăn cản thế tấn công của hắn.
Trong lòng kháng cự, cơ thể lại không chịu khống chế mà có phản ứng, cảm xúc và tình dục lôi kéo khiến Minh San có loại ảo giác bị xé thành hai nửa, thật sự quá dày vò.
"A..."
Đầu lưỡi ấm áp trơn mềm kia giống y như đuôi cá, linh hoạt liếm láp lượn lờ chỗ riêng tư của cô, giống y như bàn chải nhỏ quét trên dưới khe thịt của cô, lại trêu chọc hạt đậu đỏ ở giữa, tạo ra khoái cảm lớn hơn nữa.
Sau đó mới dần liếm xuống dưới, liếm đến hoa huyệt của cô, lưu luyến một lát chỗ cửa huyệt, mới dùng sức chui vào trong nhục huyệt.
Vì sao chỉ là một đầu lưỡi, đã có thể khiến cô chết đi sống lại như vậy?Trong đầu Minh San hỗn loạn, trong lúc choáng váng cô nghe thấy giọng mình, than nhẹ hết tiếng này tới tiếng khác, mềm mại uyển chuyển, là âm điệu cô chưa từng phát ra:
"A... Ưm a... A..."
"A a... Đừng mà... Cha đừng mà... Ừm..."
Như có ngàn vạn con sâu nhỏ bò loạn gặm cắn trong cơ thể cô, khiến cô cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn.
Đây là loại ngứa ngáy sờ không tới gãi không được, mà cha càn rỡ lăn lộn như vậy, loại ngứa ngáy này càng ngày càng rõ ràng.
Trong bất tri bất giác một tay của Minh San chống lên giường ở phía sau, cơ thể ngửa về sau, đôi nhũ thịt ưỡn cao về phía trước.
Cô vặn vẹo eo nhỏ một cách kịch liệt, giống như đang tránh né lại giống như đang đón lấy hùa theo, đong đưa từng cái.
Dưới đầu lưỡi của cha liếm láp, cơn ngứa trong cơ thể dần biến thành khoái cảm, giống như có ngọn lửa nhỏ càng thiêu càng cháy dữ dội, đốt sạch lý trí của cô.
"Đừng mà." Một giọt nước mắt từ trên mặt Minh San chảy xuống, chui vào trong miệng cô, khiến cô nhấm nháp được chút vị mặn: "Quá sâu, ừm..."
Vì sao muốn dùng sức hút cô như vậy, ba hồn bảy phách đều sắp bị hút ra.
Minh San nhíu chặt mày, trên trán phủ kín một tầng mồ hôi hơi nóng, biểu cảm có chút vặn vẹo như thống khổ, lại như vui thích.
Môi đỏ mọng của cô hé mở, giãy giụa từng tiếng, tiếng rên rỉ kiều mị tràn từ giữa môi cô ra.
Từng tiếng rên rỉ này truyền vào tai Thích Kỳ Niên, giống như lửa đổ thêm dầu, khiến dục hỏa trong cơ thể hắn lập tức cháy lan ra thêm.
Hắn bị dục vọng thiêu đến đỏ mắt, rời môi khỏi tiểu huyệt của con gái, ngẩng đầu nhìn về phía mặt cô, lập tức bị vẻ mặt nhộn nhạo say mê của cô làm cho choáng váng.
Hắn bò dậy, thô lỗ ôm cô vào trong lòng, yêu thương thế nào cũng đều cảm thấy không đủ.
Hắn thở hổn hển thô nặng, dùng từ thân mật dâm đãng gọi cô: "Cục cưng nhỏ, bé dâm, sao con lại dâm như vậy, câu đến côn thịt của cha sinh đau, con mau xoa giúp cha."
Sau khi nói xong hắn nắm lấy tay ngọc nhỏ dài của con gái, nắm tay cô chạm vào côn thịt cứng đến sắp nổ mạnh.
Đợi đến khi mệnh căn bị tay cô chạm vào, Thích Kỳ Niên sướng đến mức run lên, ôm chặt cô, cúi đầu hôn lung tung lên miệng nhỏ của cô.
Mấy năm nay hắn có ôn nhu hương nào chưa từng thao, lần nào không phải hô mưa gọi gió, chỉ có duy nhất bị té nhào ở chỗ con gái, mất đi sự đúng mực, rối loạn kịch bản, giống y như tên nhóc vừa mới khai trai, gấp gáp mà hoảng loạn vui vẻ.
Lúc này Minh San đã hoàn toàn xụi lơ, mất đi sức lực phản kháng, chỉ có thể mở đôi mắt đẫm lệ mê ly rúc vào trong lòng cha, mặc hắn bắt nạt chọc ghẹo.
Người đàn ông hôn cái miệng nhỏ của cô xong, lại hôn lỗ tai của cô, ngậm lấy vành tai mút vào, miệng còn nói mấy lời tục tĩu mắc cỡ chết người:
"Cục cưng dâm đãng, côn thịt của cha có to không, con có thích hay không? Cha dùng côn thịt thao dâm huyệt của con, thao con sướng đến tận trời có được không?"
Minh San bị bắt nghe mấy lời dâm đãng này, ước gì có thể lập tức ngất đi.
Không đợi cô xấu hổ xong, Thích Kỳ Niên đã nhẫn nại tới cực hạn, hắn đẩy con gái ngã lên giường, tách hai chân ngọc của cô ra, vươn tay xoa nhẹ chân tâm ướt đẫm của cô, đỡ côn thịt thô dài của mình dùng quy đầu cọ mật huyệt của cô một lát.
Giây tiếp theo, hắn gấp gáp không đợi nổi trầm eo mà vào....
Bạn thấy sao?