Thích Kỳ Niên sướng xong một lần, cảm thấy hoàn toàn chưa tận hứng, ăn tủy biết vị còn muốn tiếp tục nhưng thấy con gái bị bắt nạt thảm quá, vẫn có chút không đành lòng, sợ lại làm tiếp sẽ thao hỏng cô mất.
Hắn thu dọn cho mình xong đang định ôm Minh San gọi người làm vào thu dọn, nhưng bị Minh San ngăn lại.
Cô không còn mặt mũi bảo Tiểu Thanh tới hầu hạ, chuyện cấm kỵ giữa cha con ngay cả cô đều không tiếp nhận nổi, có thể để người khác biết sao?
"Tự con làm có được không?"
Thích Kỳ Niên mặc áo sơ mi quân phục, cúc áo còn chưa cài để lộ dáng người tuyệt đẹp.
Người đàn ông hơn 30 tuổi đang là độ tuổi tốt nhất, cơ bụng kia đổi thành người phụ nữ khác nhìn, có lẽ đều đỏ bừng mặt, nhưng Minh San chỉ nhìn một cái, tránh còn không kịp quay mặt đi.
Minh San xoay người sang chỗ khác, quay lưng về phía hắn, nằm nghiêng.
Eo đó mông đó dáng người đó, Thích Kỳ Niên nhìn toàn thân đều nóng bừng lên.
"Cha đi nhanh đi, đừng để người ta thấy."
Trong giọng nói của cô tràn ngập mệt mỏi. Cho dù có oán, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, dục niệm của Thích Kỳ Niên mới dâng lên lập tức tắt đi, đi qua đi lại ở mép giường mấy bước, xoay người rời đi.
Lúc này Minh San mới biết vậy mà khi hắn tới là trèo tường trèo cửa sổ vào, chẳng trách cô đã khóa cửa vẫn không ngăn được hắn.
Bởi vì cô nói đừng để người ta biết, người đàn ông lại đi dọc con đường hắn từng đi qua, trèo cửa sổ trèo tường rời đi, tiêu sái còn hoang đường.
Minh San lại nằm trên giường một lát, mới cố gắng chống người dậy, trên người ngoại trừ bủn rủn thì không có chỗ nào không thoải mái.
Cô tùy ý lau người, mặc đồ ngủ sạch sẽ vào, lại thay ga giường mới, đặt ga giường bẩn ở mép giường, trong lòng buồn bực, ngày mai phải nói với Tiểu Thanh kiểu gì. Một đêm khó ngủ. ....
Ngày hôm sau khi Tiểu Thanh tiến vào, quả nhiên thấy được ga giường bị làm bẩn.
Biểu cảm của Tiểu Thanh thay đổi, nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của tiểu thư, cô ấy mới nhỏ giọng hỏi:
"Tiểu thư, tối qua cô đái dầm sao?"
Gương mặt Minh San lập tức trướng đến đỏ bừng.
Tiểu Thanh nghĩ là mình đoán đúng, che mặt cười trộm, cười xong lại an ủi cô:
"Không sao không sao đâu, chỉ có hai chúng ta biết, không cần phải thẹn thùng. Tuy đã trưởng thành nhưng luôn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra mà!"
Minh San không hé răng, nghĩ thầm để cô ấy hiểu lầm như vậy cũng tốt.
Cô dặn dò: "Cô chuẩn bị thùng nước tắm đi, tôi muốn tắm gội."
"Vâng tiểu thư, tối qua cô nên gọi tôi dậy chuẩn bị nước, không thoải mái thì đừng nhịn."
Thường ngày tiểu thư thích sạch sẽ, vậy mà tối qua đái dầm không chịu tắm rửa, còn kiên trì đến hừng đông, Tiểu Thanh nghĩ thôi đã cảm thấy đau lòng.
Minh San: "...."
Tắm xong Minh San đến thăm mẹ, có nhân sâm bồi bổ, khí sắc của mẹ hôm nay tốt hơn nhiều, cũng không còn ho nữa. Hai mẹ con đang nói chuyện thì nghe quản sự ở sân trước mang đồ tới, bảo đại tiểu thư đi qua lấy.
Trong lòng Minh San thấp thỏm, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài xem.
Có lẽ là cha bảo người đưa tới, trước đây không có, hiện giờ thường xuyên mang đồ tới như vậy, khó tránh khỏi bị người ta nghi ngờ.
Quản sự tặng đồ bổ và nguyên liệu nấu ăn tới, tốt hơn đống đồ bà hai đưa ngày hôm qua, ngoài ra còn đưa cho Minh San một hộp gỗ tinh xảo, to cỡ hai bàn tay.
Đợi quản sự rời đi, Minh San đặt hộp gỗ trước giường mẹ, mở ra xem.
Vậy mà bên trong có mười con cá vàng, ánh vàng rực rỡ lóa mắt, Minh San lớn như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên thấy nhiều vàng như thế.
Lâm Thị cũng bị dọa sợ, không nghĩ tới đại soái đột nhiên cho mẹ con bọn họ nhiều vàng như thế.
"Chuyện này là sao thế?"
Cô ấy không hiểu gì hỏi con gái.
Minh San cụp mắt, ánh mắt nhìn thỏi vàng, một lúc lâu sau mới nói:
"Mặc kệ, cho thì chúng ta cứ nhận."
Sau khi nói xong cô đóng hộp gỗ, ôm về phòng mình.
Tiểu Thanh đến phòng bếp lớn nhận nguyên liệu nấu ăn trở về, lại nghe được tin bát quái mới ở phủ đại soái, vội vàng chia sẻ cho Minh San.
Thường ngày Minh San không ra cửa trước, không bước cửa sau, nên cảm thấy có hứng thú đối với tin bát quái Tiểu Thanh thu thập được.
Tiểu Thanh uống một ngụm trà giải khát, mới nói:
"Nghe nói trong tiệc rượu tối qua có người tặng đại mỹ nữ cho đại soái, từ Thượng Hải tới, mới 18 tuổi, biết xướng khúc Tây Dương, nói là để đại soái làm bà năm."
Tay chỉnh làn váy của Minh San dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu Thanh, hỏi:
"Đại soái có nhận không?"
"Đương nhiên là nhận, biết xướng khúc Tây Dương mà."
Minh San không nói gì nữa, tâm trạng có chút phức tạp, lại thở phào nhẹ nhõm. Có người phụ nữ mới, cha sẽ không nhớ thương cô nữa đúng không.
Quả nhiên tối nay Minh San ngủ rất sâu, không có tên lưu manh nào đó trèo tường trèo cửa sổ tiến vào nữa.
Bạn thấy sao?