Trong nhà có thêm bà năm, xem như hỉ sự, mấy sân khác đều được thưởng.
Minh San nhận được vải bông có hoa nhỏ thượng đẳng, mùa hè dùng để làm quần áo hay chăn mỏng đều được, hai ngày nay cô và Tiểu Thanh đều bận rộn việc này.
Sáng sớm hôm nay thời tiết tốt, Minh San bảo Tiểu Thanh dọn ghế nằm dưới bóng cây trong sân, lại nâng mẹ ra ngoài để cô ấy ngồi trên ghế phơi nắng, cô và Tiểu Thanh ngồi trên ghế đẩu bên cạnh làm quần áo mới.
Hai cô gái tuổi xấp xỉ, dựa vào nhau nói nhỏ, mỗi ngày Tiểu Thanh đều chạy ra sân trước sân sau, nghe không ít tin bát quái, rảnh rỗi thích nói cho Minh San nghe, Minh San cũng là người nghe rất nghiêm túc.
"Nghe nói mấy buổi tối nay đại soái đều ngủ với bà
năm, bà hai và bà tư đều sắp tức chết. Hôm qua bà tư còn đi tìm đại soái náo loạn một trận, nói ngài ấy không thể bên nặng bên nhẹ được."
Minh San lấy kim vuốt lên tóc hai cái để bôi trơn một chút, sau đó tiếp tục khâu, mở miệng nói:
"Bà tư còn chưa có con, thấy có cô gái càng trẻ tuổi hơn tiến vào, đương nhiên sẽ khẩn trương."
"Vậy thì cô ấy phải luôn khẩn trương rồi, đại soái trẻ tuổi đầy hứa hẹn, sau này chắc chắn còn có bà sáu bà bảy, không phải là cô ấy còn ầm ĩ nhiều lần nữa sao?" Tiểu Thanh nói.
"Bà sáu bà bảy, mệt cô nghĩ ra được." Minh San cười mắng. Trong lòng lại nghĩ, như thế cũng tốt, cha có người phụ nữ khác, quên cô, cô không cần lo lắng hãi hùng nữa.
Nhưng mà cô đã phá thân, sau này tuyệt đối không dám gả chồng.
Nếu thành gái lỡ thì, phủ đại soái cũng không chứa cô, cô sẽ lấy mười thỏi vàng kia mua một ngôi nhà, sau đó ở nhà kết liễu thân tàn này.
Tuy nghĩ như vậy nhưng trong lòng vẫn có oán hận, oán người đàn ông tùy ý cướp đi trong sạch của cô.
Buổi trưa người của sân trước tới nói, giữa trưa ở sảnh ngoài có gia yến, người của hậu trạch phải đi.
Cơ thể Lâm Thị còn chưa tốt, đương nhiên không thể đi, cô ấy bảo Minh San về phòng, nói với Minh San:
"Có lẽ là muốn mọi người gặp bà năm, sau này là người một nhà, nếu con gặp được thì khách sáo một chút, không sai đâu."
"Con biết rồi, mẹ."
Tiểu Thanh lấy sườn xám màu xanh nước biển cho Minh San mặc, lại bị Minh San từ chối.
Loại váy lộ tay chân này, cô thật sự mặc không quen, cô thích mặc váy dài hơn, cũng che kín tay chân.
Đi đến sảnh ngoài, những người khác đều lục tục tới, dựa theo chủ yếu và thứ yếu ngồi xuống.
Bên cạnh Minh San là Minh Lệ ít tuổi hơn cô, lần trước cô gái này thấy cô thì không cho cô sắc mặt tốt, lần này thì cười với cô, Minh San cười đáp lại.
Đại soái còn chưa tới, tất cả mọi người không dám động đũa, Minh Huy nhà bà hai còn ít tuổi, nhỏ giọng nói thầm với mẹ là mình đói bụng, bị bà hai trừng một cái thì thành thật câm miệng.
Không lâu sau Thích Kỳ Niên đi tới, nhìn dáng vẻ là vừa từ ngoài trở về, trên người còn mặc quân trang.
Bên cạnh hắn là một người phụ nữ nhỏ xinh mặc sườn xám, một tay thân mật ôm lấy cánh tay hắn.
Bất chợt nhìn, đúng là cặp trai tài gái sắc, rất xứng đôi.
Minh San cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông nhìn về phía cô, vội vàng cúi đầu làm bộ không thấy.
Ánh mắt như có như không, nhìn cô một lúc lâu, mới rời đi, chỉ nghe hắn cao giọng nói với mọi người:
"Đây là Chu Châu, bà năm tôi mới nạp, sau này mọi người hãy qua lại với nhau nhiều hơn."
Sau khi nói xong, lại nói: "Khai tiệc đi."
Hắn lớn nhất ở đây, đợi hắn động đũa những người khác mới cầm lấy đũa.
Minh San không ăn uống nhiều, gắp mấy miếng ăn xong thì buông đũa.
Sau giờ ngọ, ánh mặt trời tương đối chói chang, Minh San vòng đường xa, dọc theo con đường nhỏ ở vườn hoa đi về Thanh Viên, hai bên đều là cây xanh xanh biếc, che trời, đi ở đây rất râm mát.
Chẳng qua là đi một đoạn, thì nghe thấy phía sau có tiếng bước chân đuổi theo, Minh San quay đầu nhìn một cái thì bị dọa sợ, lập tức dừng bước lại.
"Cha... Cha."
Thích Kỳ Niên vẫn mặc bộ quân trang kia, chẳng qua là cúc áo chỗ cổ đã được mở ra, lộ ra yết hầu và cổ, thoạt nhìn tùy ý tiêu sái.
Người đàn ông tiến lên mấy bước chặn đường đi của Minh San:
"Sao ở trong bữa tiệc không chào hỏi cha?"
Minh San cúi đầu xuống, tránh đi tầm mắt nóng rực của hắn.
Không đợi cô trả lời, Thích Kỳ Niên vươn tay nắm lấy cánh tay của cô, kéo cô vào trong lòng mình.
"Con tức giận sao?" Hắn hỏi.
Minh San bị kéo lảo đảo một chút, dưới chân không đứng vững, người ngã vào trong lòng hắn, ngay sau đó bị hắn vươn tay ôm lấy.
Minh San giống như bị bỏng, dùng sức đẩy hắn:
"Cha, nơi này là bên ngoài, sao cha có thể... Cha mau buông con ra."
Người đàn ông không quan tâm cô kháng cự, dùng sức ôm chặt cô, cúi đầu ngửi mùi hương thơm ngọt trên người cô, hít sâu một hơi, vẻ mặt say mê.
Đúng là tiểu tổ tông của hắn, mấy ngày nay khiến hắn nhớ muốn chết, nghĩ thôi côn thịt đều đau.
Bạn thấy sao?