Sau khi bắn tinh xong, Thích Kỳ Niên vẫn duy trì tư thế cắm vào, lồng ngực phập phồng, thở hổn hển từng hơi, không phải mệt mà là sướng, bắn tinh xong hắn luôn có cảm giác hồn phách bị hút đi, thật sự quá sướng.
Cơ thể Minh San mềm nhũn bị đè khó chịu, vươn tay đẩy hắn ra, thúc giục:
"Cha, mau buông con xuống."
Tay nhỏ dài dán sát vào ngực hắn, sức lực không mạnh, không giống đang đẩy mà càng giống như mát xa.
Thích Kỳ Niên bị cô đẩy đến trái tim mềm nhũn, giơ tay nắm lấy tay nhỏ của cô, đưa tới bên miệng hôn mấy cái, còn liếm ngón tay của cô.
Minh San nhíu mày muốn rút tay ra nhưng lại không rút được, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn.
Thích Kỳ Niên thật sự yêu dáng vẻ này của cô muốn chết, vừa ghét bỏ vừa không có biện pháp với hắn, thật sự là không thể làm được gì.
Hôn tay cô hai cái mới buông tay cô ra, bế cô lên nói: "Lại làm một lần nữa, làm xong sẽ buông tha cho con."
Minh San suýt nữa khóc ra, một lần đều sắp thao hỏng cô, vậy mà còn muốn lần nữa.
Nhưng người đàn ông căn bản không cho cô cơ hội từ chối, ôm cô chui vào phía sau lùm cây.
Minh San được hắn bảo vệ trong lòng, nên không bị cành cây cọ trúng.
Phía sau cây vậy mà có một mặt cỏ xanh mượt, Thích Kỳ Niên cởi áo khoác quân phục ra ném lên cỏ, mới đặt con gái nửa thân trần ra, để cô quỳ trên áo hắn.
Tưởng tượng hai cha con dã hợp trong rừng cây nhỏ ban ngày ban mặt như vậy, Minh San xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu, dứt khoát vùi mặt vào trong áo cha, nhắm mắt làm ngơ.
Rất nhanh cô nhận thấy được cha ở phía sau đang dùng tay sờ mông cô, hai bàn tay to dán sát mông thịt, không nhẹ không nặng xoa nắn, xoa đến eo cô đều đong đưa theo.
Một lát sau cô cảm nhận được có thứ mềm mại ấm áp dán lên chỗ riêng tư của cô, trượt qua trượt lại chỗ khe hở.
Minh San bị trêu đùa đến run rẩy.
Bởi vì lúc trước từng được liếm, nên Minh San nhanh chóng biết được đó là đầu lưỡi của cha. Hắn đang dán sát ở phía sau, vừa xoa mông cô vừa liếm chỗ riêng tư của cô.
Nghĩ tới đây, gương mặt Minh San đỏ bừng lên. Tư thế như vậy thật sự quá dâm loạn.
Cô vừa xấu hổ vừa tức giận, nâng cánh tay muốn bò về trước, muốn thoát khỏi nơi này.
Nhưng mà cô mới bò hai bước đã bị cha nắm mắt cá chân nhẹ nhàng kéo về, hai cánh mông thịt bị tách ra lần nữa, cha gần như vùi mặt vào kẽ mông cô.
"A..."
Minh San kêu ra tiếng, hai đầu gối mềm nhũn, lại ngã lên trên áo lần nữa.
Mới đầu Thích Kỳ Niên cũng có chút ghét bỏ, bởi vì trong tiểu huyệt của con gái đều là tinh dịch hắn bắn vào, chỉ cần cô cử động tinh dịch sẽ chảy ra, chảy khắp nơi.
Nhưng xoa mông thịt mềm mại, nhìn thấy tiểu huyệt đỏ thắm của con gái mấp máy phun ra dâm thủy, hắn không nhịn được.
Khi thấy dâm thủy sáng trong nhỏ giọt từ cửa huyệt, lôi ra một sợi tơ rất dài, cuối cùng hắn không nhịn nổi nữa, nằm sấp xuống vùi mặt vào giữa hai chân cô, vội vàng mà vươn đầu lưỡi liếm dâm thủy ở cửa huyệt cô.
Liếm sạch nước ở bên ngoài còn chê không đủ, hắn dứt khoát chen lưỡi vào quấy tiểu huyệt của cô, chỉ một lát đã bị hắn quấy ra càng nhiều nước.
Cả người Minh San đều mềm nhũn, hoàn toàn
không bò nổi nữa, xụi lơ trên áo cha nhẹ nhàng run rẩy, chỉ có cái mông được cha đỡ lên cao, thừa nhận hắn liếm láp đầy sắc tình.
"A... A..."
Tiếng hừ nhẹ nhàng tràn từ môi cô ra, Minh San vội vàng cắn môi ngăn cản tiếng rên rỉ của mình.
Hạ thể truyền tới khoái cảm là không lừa được người, Minh San kinh hoàng nghĩ, chẳng lẽ mình thật sự như lời cha nói, chính là tao hóa dâm đãng, nếu không vì sao trong lòng không muốn, nhưng cơ thể lại sa vào trong khoái cảm?
Thích Kỳ Niên dán sát vào phía sau con gái, liếm tiểu huyệt của cô "chậc chậc" rung động, mãi đến khi côn thịt cứng rắn đến không chịu nổi hắn mới buông ra.
Hắn đứng dậy nằm sấp sau lưng con gái, đỡ côn thịt cứng rắn cọ tiểu huyệt của con gái, chỉ cọ mấy cái đã gấp không đợi nổi thẳng lưng cắm vào.
"Ừm..."
Minh San bị thao đến kêu rên ra tiếng, eo đều mềm nhũn.
Thích Kỳ Niên đỡ lấy eo con gái, đong đưa phần hông nhanh chóng cắm vào rút ra, cắm đến cơ thể con gái chạy trốn về trước, sau đó lại bị hắn nắm eo kéo trở về, ấn chặt lên côn thịt của hắn.
Trên côn thịt truyền tới khoái cảm khiến Thích Kỳ Niên không dừng được một giây, chỉ thẳng lưng cắm vào rút ra theo bản năng, làm luật động nguyên thủy nhất.
Hắn cúi đầu liếm sau gáy con gái, lại tiến lên liếm lỗ tai của cô, hạ giọng nói bên tai cô:
"Tiểu tổ tông, chúng ta làm như vậy có giống hai con chó hoang giao phối không? Con là chó cái dâm đãng, cha là con chó đực dâm đãng, côn thịt của chó đực thao vào tiểu huyệt của chó cái, không bắn sạch tinh thì không rút ra."
Từ ngữ dơ bẩn thô bỉ như vậy, Minh San nghe mặt đỏ tai hồng, tim đập nhanh hơn. Cô thở hổn hển dồn dập, dùng giọng nói kèm theo tiếng khóc nức nở, run rẩy nói:
"Cha, đừng... Đừng nói nữa, a..."
Thích Kỳ Niên cười khẽ, càng muốn nói:
"Không giống sao? Con quỳ rạp trên đất vểnh mông cho cha thao, rõ ràng là con chó cái dâm đãng."
Hắn nói xong thì vươn tay nâng một chân của cô lên
cao, lộ ra dâm huyệt ướt đẫm, nói:
"Như vậy càng giống."
Chỉ trong nháy mắt, Minh San đã có ý nghĩ muốn cắn lưỡi tự sát.
Bạn thấy sao?