Quần áo trên người Minh San hỗn độn, váy bị kéo đến eo, lộ ra mông thịt và hai chân thon dài, vạt áo trước ngực mở rộng, hai nhũ thịt tròn trịa nhảy ra, không ngừng lắc lư ở không trung, thoạt nhìn vô cùng dâm đãng.
Trên gương mặt nho nhỏ có mồ hôi và nước mắt, cả người bị bắt nạt đến vô cùng đáng thương.
Mà người khởi xướng chuyện này vẫn nắm lấy chân cô, côn thịt cắm trong cơ thể cô, tận tình va chạm thao lộng.
Minh San bị cha nhanh chóng va chạm từ phía sau, đâm cho cả người đều tan thành từng mảnh, không thể không nắm chặt áo dưới người mới không bị đâm bay.
"Đừng mà... Đừng mà, quá sâu, a..."
Minh San thật sự sợ loại cảm giác này, cơ thể giống như hoàn toàn bị cha khống chế, không thuộc về cô nữa.
Cảm xúc sợ hãi bao phủ lấy cô, khiến cô giãy giụa lần nữa,hai chân đá loạn không theo kết cấu.
Thích Kỳ Niên không phòng bị, đùi bị đá trúng một cái, hắn đau đến mức hít sâu một hơi, tay nắm lấy mắt cá chân của cô trầm giọng mắng:
"Phát điên cái gì?"
Nếu đá chuẩn một chút, có lẽ côn thịt của hắn đã bị đá gãy. Minh San có chút sợ hãi, rụt cổ nói:
"Cha... Cha buông con ra..."
"Đợi cha bắn xong lại nói."
Người đàn ông quả quyết từ chối, dứt khoát lật cô lại đè dưới người, không cho cô lộn xộn.
Minh San lại muốn đấm đá, nhưng tay chân bị đè chặt không thể cử động.
"Thành thật nằm bị thao cho cha, đá loạn cũng là chân con bị đau."
Đề phòng ngộ nhỡ, hắn vẫn kéo cạp váy của cô, giơ đôi tay của cô lên đỉnh đầu, dùng cạp váy trói cổ tay của cô, lúc này mới đứng dậy đỡ eo cô tiếp tục thao huyệt.
Dâm huyệt ở chân tâm cô gái bị căng đến mức lớn nhất, cố sức mà nhả ra nuốt vào côn thịt thô dài của hắn.
Tiểu huyệt bị thao đến đỏ rực, dâm thủy trong suốt chảy đầy, âm đế bị cọ đến vừa sưng vừa to lộ ra bên ngoài, thoạt nhìn vừa xinh đẹp vừa dâm đãng.
Thích Kỳ Niên thuận tay hái một cành cây có lá cây xanh non ra, vẩy một cái cảm thấy rất tiện tay, nắm lấy dùng lá cây trên cành cây nhẹ nhàng cọ xát âm đế nhô lên của cô Cơ thể Minh San run rẩy, cảm thấy rất ngứa, muốn kẹp lấy hai chân theo bản năng, nhưng chỉ có thể kẹp eo cha.
Thấy cô có cảm giác, Thích Kỳ Niên vừa dùng côn thịt thao huyệt cô, vừa dùng cành cây cào âm đế của cô, trên dưới tấn công, khoái cảm tăng lên gấp bội, Minh San nhanh chóng không kìm nén nổi mà rên rỉ.
"Ừm... A..." Cô lắc mông muốn né tránh cành cây kia, nhưng căn bản không trốn thoát được.
Thích Kỳ Niên nhanh chóng cảm nhận được hoa huyệt của con gái bắt đầu co rút nhanh hơn, biết cô sắp cao trào,
cũng trầm eo nhanh chóng thao lộng, khiến bộ phận sinh dục của hai người thường xuyên cọ xát vào nhau.
Cành cây trong tay, hắn cũng không ném đi, giơ tay lên xuống khiến cành cây nhỏ đánh lên âm đế sưng đỏ của cô một cách chính xác.
"A..." Minh San không nghĩ tới cha sẽ trực tiếp đánh chỗ riêng tư của cô, sợ tới mức thét chói tai ra tiếng.
Ngay sau đó lại phát hiện bị cành cây nhỏ đánh lên âm đế không chỉ không đau, còn có cảm giác kích thích kỳ lạ. Khoái Cảm kích thích khiến Minh San chóng mặt nhức đầu.
Hai chân cô bị cha kéo quấn quanh eo hắn, không có biện pháp khép lại, chỉ có thể mở rộng tiểu huyệt tùy ý để hắn dùng nhánh cây quất đánh, vừa đánh âm đế của cô vừa thao huyệt.
Dưới tra tấn như vậy, chỉ một lát Minh San đã khóc to xông lên cao trào.
Lần này cao trào tới vô cùng mãnh liệt, cô run rẩy, cơ thể căng cứng, nhưng cả người vẫn run lẩy bẩy, hoa huyệt điên cuồng xoắn chặt co rút lại, kẹp chặt côn thịt của cha như muốn cắt đứt hắn.
Côn thịt của Thích Kỳ Niên bị xoắn đến sảng khoái, hắn thở dốc dồn dập, biểu cảm trở nên dữ tợn vặn vẹo, đè lấy hông con gái, nghiến răng dùng sức thao mãnh liệt mấy chục cái, sau đó bắn tinh dịch vào sâu bên trong dâm huyệt.
Sau khi bắn tinh xong toàn thân người đàn ông thoải mái, thỏa mãn dựa vào người con gái, chậm rãi điều chỉnh hơi thở thô nặng.
Rõ ràng là lúc đầu rất thích thú, lại ngoài ý muốn nghe thấy tiếng khóc nức nở của con gái, rất nhỏ, khóc đến vô cùng đáng thương.
Thích Kỳ Niên đầy bụng nghi ngờ, ngồi dậy cúi đầu nhìn con gái nhỏ dưới người, cảm thấy khó hiểu hỏi:
"Con như vậy là sướng đến khóc sao?"
Hắn không hỏi thì thôi, vừa hỏi Minh San khóc to hơn, hai tay che mặt, cảm xúc bi thương mà khóc như đứt từng khúc ruột.
"Chuyện này là sao?"
Thích Kỳ Niên dứt khoát ngồi dậy ôm cô lên, muốn lấy tay cô ra nhìn mặt cô, nhưng bị cô phản kháng kịch liệt.
Cả người cô dùng sức vặn vẹo, không cho hắn chạm vào gương mặt cô.
Thích Kỳ Niên phiền nhất là phụ nữ khóc sướt mướt, nếu là mấy vợ bé của hắn khóc, hắn chắc chắn sẽ rời đi ngay.
Nhưng đây là con gái của hắn, còn là người mới bị hắn thao xong, hắn thật sự không làm ra được hành động phủi tay rời đi. Nhưng cô khóc như vậy, hắn thật sự bó tay không có biện pháp.
"Tiểu tổ tông, giảng chút đạo lý có được không, muốn khóc cũng phải nói nguyên nhân trước chứ."
Minh San khóc đến khụt khịt, một lúc lâu sau mới nức nở nói: "Cha chà đạp con như vậy, không bằng con tự tử chết quách đi... Ô ô ô..."
Thích Kỳ Niên: "..."
Hắn chỉ lấy cành cây đánh tiểu huyệt của cô, đã dọa cô thành như vậy sao? Thích Kỳ Niên dở khóc dở cười, vươn tay ôm cô vào trong lòng dỗ dành:
"Chỉ là tình thú mà thôi, đâu có chà đạp, được rồi được rồi, đừng khóc nữa, lần sau cha không chơi như vậy."
Vừa nghe còn có lần sau, Minh San lập tức khóc càng hăng. Thích Kỳ Niên ôm cô cũng sắp khóc theo, là sầu mà khóc.
Bạn thấy sao?