Chương 25: Chương 25 : Chết cho cha xem

Cuối cùng sau khi khóc xong vẫn là Minh San tự mình trở về Thanh Viên, ban ngày ban mặt, cô không muốn được cha ôm trở về, như vậy thật sự quá rêu rao.

Không chỉ mẹ và Tiểu Thanh biết, ngay cả người ở sân bên cạnh cũng biết, đến lúc đó cho dù cô có mười cái miệng cũng không thể nói rõ.

Khi ra khỏi vườn hoa, Minh San nhìn thấy mấy cảnh vệ mặc quân trang đứng gác, không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.

Hóa ra cha đã bảo người canh giữ, không có không thèm để ý mà làm bậy.

May mắn đồng thời cô cũng cảm thấy khổ sở, phủ đại soái này cha là người lớn nhất, hắn muốn làm gì căn bản không có người cãi lời hắn.

Trừ khi trốn đi. Nhưng mà ở loạn thế này, một cô gái yếu đuối như cô có thể chạy trốn đi đâu?

Chỉ sợ còn chưa ra khỏi phủ đại soái đã bị tìm trở về, huống chi mẹ còn đang bệnh, cô căn bản không thể vứt bỏ được.

Tiểu Thanh nhìn thấy quần áo của Minh San nhăn nhúm, bị dọa sợ vội vàng truy hỏi cô làm sao thế.

Minh San không nghĩ ra được cái cớ gì, đành nói trong vườn hoa có bướm, nên chui vào rừng cây nhỏ.

Cái cớ cô tìm đầy sơ hở nhưng Tiểu Thanh không thông minh lắm, thật sự tin, cũng không hỏi nữa.

Cô ấy vội vàng đi múc nước cho cô tắm rửa, luôn cảm thấy gần đây tiểu thư nhà cô rất chăm chỉ tắm rửa.

Minh San như hiểu rõ được quy luật, mỗi lần cha làm cô tàn nhẫn sẽ bảo quản gia tặng đồ cho cô, đều là dược liệu quý báu hay là trang sức của con gái, hoặc dứt khoát đưa vàng.

Đúng là điển hình của tát một cái lại cho một quả táo.

Nhưng cho dù đưa thứ gì, Minh San đều dứt khoát nhận lấy, cô biết như vậy sẽ hấp dẫn sự chú ý, nhưng không thể không cần, cô còn cần dành dụm những thứ này để dưỡng già.

Lâm Thị không biết tư tình giữa hai cha con, vô cùng hoảng loạn nhìn đống đồ được đưa tới, cô ấy sợ có người đỏ mắt.

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, ở hậu trạch đông đảo phụ nữ này, vẫn nên khiêm tốn thì hơn.

Sáng sớm hôm sau Thanh Viên có khách tới, là Minh Lê con gái của bà hai.

Cô gái 13 tuổi mặc sườn xám cách tân, vừa nũng nịu vừa vô cùng đáng yêu, Minh San phụ trách chiêu đãi cô ta.

Minh San không có một chút tình cảm đối với người em gái này, cô và mẹ từ nông thôn tới, bà hai đã tới Thanh Viên một lần, còn dùng tư thế như nữ chủ nhân tới tuần tra.

Minh Lệ thì chưa từng tới một lần, thường ngày nhìn thấy cũng là gương mặt lạnh lùng, giống như cô ta mới là đại tiểu thư.

Lần này tới có lẽ là biết được sân trước tặng đồ, trong lòng không cân bằng, tới đây tìm cảm giác tồn

tại.

Minh Lệ được mẹ dạy rất khá, còn ít tuổi nói lời khách sáo hết bộ này tới bộ khác, chính là muốn kéo gần tình cảm của chị em.

Nhưng mà biểu cảm của Minh San vẫn luôn lạnh nhạt, không lạnh mặt cũng không thân thiện.

"Chị, gần đây cha luôn tặng cho chị thứ tốt à?" Cuối cùng Minh Lệ cũng nói tới trọng điểm.

Minh San ừm một tiếng, hỏi: "Em cảm thấy có vấn đề gì sao?"

"Không có không có, em chỉ hâm mộ chị thôi, không biết chị làm cách nào khiến cha vui vẻ, chị dạy em một chút có được không?" Cô ta chớp đôi mắt to, như đứa bé khờ dại hỏi cô.

Minh San cầm lấy chén trà nhấp một ngụm, mới nói:

"Thực ra chị cũng không biết, không bằng em hỏi thẳng cha đi."

"Mấy ngày nay cha không ở trong phủ, em đi đâu tìm cha hỏi. Hơn nữa đây là hai chị em chúng ta nói nhỏ với nhau, sao có thể để cha biết được." Minh Lệ nói.

Vẻ mặt Minh San không đổi, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.

Mấy tối nay cô vẫn luôn sợ hãi, hóa ra cha đã ra ngoài.

Hai chị em nói chuyện một lát, Minh Lệ thấy không moi được

tin gì từ miệng Minh San, thì tức giận rời đi.

Minh San chỉ cảm thấy bất đắc dĩ, chuyện giữa cô và cha đánh chết cũng không thể nói ra ngoài, càng không thể để người khác noi theo được.

Mấy ngày trước ở sân phơi nắng xong, Lâm Thị lại ho nhiều hơn, dùng nhân sâm kiểu gì cũng không có tác dụng, Minh San chỉ có thể bảo Tiểu Thanh đi mời thầy thuốc.

Thầy thuốc chẩn bệnh, vẫn là nói bị trúng gió nên cảm lạnh, chỉ có thể tiếp tục uống thuốc.

Nhìn mẹ nằm trên giường không dậy nổi, trong lòng Minh San tự trách, ước gì có thể chịu tội thay mẹ.

Chạng vạng Tiểu Thanh đến phòng bếp một chuyến, trở về nói với Minh San đại soái đã trở về, lần này đi ra ngoài hình như là đi diệt mấy tên thổ phỉ.

Bên Tây Sơn, thổ phỉ quá mức hung hãn ngang ngược, lần này đại soái dẫn theo nhiều bộ đội, trực tiếp đi diệt đám thổ phỉ này.

Minh San nghe xong tâm trạng phức tạp, may mà cha đánh thắng, nhưng lại lo lắng hắn trở về sẽ đến tìm cô làm loại chuyện đó.

Quả nhiên khi tới canh hai, Minh San nghe thấy trong sân có động tĩnh, sau đó cửa sổ bị cô làm hỏng bị người đàn ông đẩy ra một cách dễ dàng, tư thế xoay người tiến vào vô cùng tiêu sái.

Trái tim Minh San đập nhanh hơn, vươn tay sờ soạng dưới gối đầu.

Đợi người đàn ông đi vào bình phong, cô đột nhiên ngồi dậy để cái kéo sắc bén lên cổ mình.

"Cha, cha đừng tới đây."

Cô để kéo lên động mạch chủ, làn da đã bị lưỡi kéo cứa qua, chảy ra ít máu tươi.

Mấy ngày nay Thích Kỳ Niên đều ở bên ngoài, người đã bị nắng phơi đen, thoạt nhìn phong trần mệt mỏi.

Hắn đứng yên bên cạnh bình phong, gương mặt lạnh lùng hỏi: "Con làm gì thế?"

Đây là lần đầu tiên Minh San làm loại chuyện này, sợ tới mức tay đều run rẩy, nhưng cô cố nén sợ hãi trong lòng, nói:

"Cha, con thật sự không muốn làm loại chuyện này với cha, cha mà tới đây con sẽ chết trước mặt cha."

Dục vọng tràn ngập trong lòng Thích Kỳ Niên lập tức bị chậu nước lạnh xối tắt, giận đến mức cười nói:

"Con thật sự dám chết à, không sợ mẹ con không sống nổi sao?"

"Vậy đều chết hết đi, sống tạm như vậy còn có ý nghĩa gì, trên đường đến hoàng tuyền con lại hiếu thuận với mẹ." Cô nói, nước mắt đột nhiên tràn mi mà ra.

Thích Kỳ Niên bị chọc tức đến ngực phập phồng, hung dữ trừng cô một cái: "Được lắm Thích Minh San, con dám uy hiếp cha."

"Cha, con đang cầu xin cha, cầu xin cha cho con một con đường sống..."

Phổi của Thích Kỳ Niên đều sắp bùng nổ, đi qua đi lại mấy bước, cuối cùng lạnh lùng nói một câu:

"Được, cha cho con đường sống, tốt nhất là sau này con nên cẩn thận một chút, đừng để rơi vào tay cha."

Thật sự rơi vào trong tay hắn, hắn sẽ thao chết cô!!!Rất nhanh đại soái thở hổn hển trèo cửa sổ rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...