Chương 26: Chương 26: Thiên vị

Sáng sớm hôm sau, Minh San giống như lơ đãng nói một câu trước mặt Tiểu Thanh:

"Tối qua không biết cha đến viện của bà mấy thế."

Tiểu Thanh tự nhận là máy nhắn tin ở Thanh Viên này, khi đi nhận nguyên liệu nấu ăn đã hỏi thăm, trở về nói cho Minh San trước tiên, nói đại soái đến chỗ bà năm ngủ, bà hai và bà tư đều tức chết.

Minh San nghe thấy thế, không truy hỏi nữa.

Tối qua cô dùng thủ đoạn cực đoan như vậy bức lui cha, cũng không biết sau khi hắn lấy lại tinh thần, có thu thập cô hay không, dù sao đó là một loại khiêu khích với quyền uy của hắn.

Con thỏ bị buộc nóng nảy đều sẽ cắn người, huống chi là con người.

Nhưng tối đó khi cầm kéo chĩa về phía cổ mình, Minh San cũng rất sợ hãi, nếu cha lại giằng co với cô lâu thêm chút nữa, có lẽ cô sẽ run đến mức không cầm kéo nổi.

Lúc trước rất nhiều lần khi trong lòng cô cảm thấy khó chịu, đều nghĩ đến cái chết.

Tối qua là lần đầu tiên đối diện trực tiếp với tử vong, Minh San mới biết được thực ra mình là người nhát gan, cô sợ chết càng không dám chết, chỉ cố gắng làm ra vẻ trước mặt cha mà thôi.

Nếu lại xảy ra thêm lần nữa, cho cô trăm lá gan cũng không dám.

Mẹ ho khan càng ngày càng nghiêm trọng, có khi nửa đêm đều nghe thấy tiếng cô ấy ho, thầy thuốc đã đổi phương thuốc hai lần, uống xong cũng không khởi sắc.

Đã mấy ngày rồi Minh San bận rộn chăm sóc mẹ, những chuyện khác đều không nghĩ tới.

Sân trước vẫn đưa đồ bổ tới, nhưng tần suất không cao, cho dù thế vẫn khiến hai viện khác đỏ mắt.

Lần trước Minh Lệ tới Thanh Viên và tan rã trong không vui với Minh San, không biết là ôm tâm tư quấy phá gì, sau đó cô ta cũng tới mấy lần, ngồi xuống uống ly trà nói mấy câu không đau không ngứa, lại rời đi, khiến Minh San cảm thấy khó hiểu.

Sau đó có một lần khi nói chuyện phiếm, Minh Lệ nói hai ngày này cô ta làm rơi vòng tay bằng vàng, không biết Minh San có thấy không.

Minh San cảm thấy kỳ lạ, cô ta làm rơi vòng tay vàng chạy tới hỏi mình làm gì, chẳng lẽ cô ta tới Thanh Viên trong vòng nửa chén trà nhỏ, cũng làm rơi được vòng tay sao?

Tuy cảm thấy hoang đường, nhưng Minh San vẫn bảo Tiểu Thanh tìm khắp trong ngoài nhà, đều không thấy vòng tay gì.

Không nghĩ tới một ngày sau phiền phức tìm tới cửa, một người hầu đi tới gõ cửa Thanh Viên, nói đại soái bảo đại tiểu thư đến Mẫu Đan Viên, có việc muốn hỏi cô.

Mẫu Đan Viên là địa bàn của bà hai, đột nhiên gọi cô tới Minh San có thể nghĩ duy nhất là liên quan tới Minh Lệ.

Trong lòng cô thấp thỏm, nhưng vẫn đi qua.

Mấy ngày nay tâm trạng của Thích Kỳ Niên không được tốt lắm, vô cùng nóng tính, nhìn người nào cũng không vừa mắtt.

Bà hai vẫn luôn mời hắn đến Mẫu Đan Viên ăn cơm, thuận tiện kiểm tra việc học của Minh Huy.

Mới đầu hắn từ chối, nhưng nghĩ tới Mẫu Đan Viên ở ngay bên cạnh Thanh Viên, lời từ chối bị hắn nuốt trở về.

Tính ngày một lát, đã năm sáu ngày hắn chưa gặp tiểu tổ tông kia.

Kết quả khi đi đến Mẫu Đan Viên thì nghe Minh Lệ khóc sướt mướt nói vòng tay vàng hắn tặng cô ta đã mất, tìm trong ngoài đều không tìm thấy được.

Lại nghĩ tới mấy ngày nay cô ta có đến Thanh Viên, không biết có phải bị chị gái Minh San nhặt mất hay không.

Thích Kỳ Niên phiền nhất là tiếng khóc của phụ nữ, nhưng nghe chuyện này có liên quan tới Minh San, thì hắn nhẫn nại nghe hết.

Sau khi nghe xong thì hắn không nhịn được cười mỉa, con mẹ nó, còn nhỏ tuổi đã chơi tâm nhãn với hắn.

Hắn cho tiểu tổ tông kia không biết bao nhiêu thỏi vàng, đống vàng đó cầm đi làm vòng tay cũng phải mấy chục trên trăm cái, cô còn đi trộm vòng tay nhỏ của người khác ư?

Trong lòng Thích Kỳ Niên vô cùng tức giận, muốn

răn dạy Minh Lệ ngay tại chỗ, nhưng nghĩ một lát thì nhịn xuống, gọi người hầu bên cạnh bảo cô ta đi tìm đại tiểu thư tới.

Cho dù muốn thiên vị tiểu tổ tông, cũng phải khiến cô tận mắt nhìn thấy, nếu không việc hắn làm đều uổng phí. Chậc chậc, sao có thể không cẩn thận như vậy? Nhanh như thế đã rơi vào tay hắn.

Bà hai không biết loanh quanh lòng vòng trong lòng đại soái, ở bên cạnh mặt ngoài bảo đại soái nguôi giận, nhưng lại ngầm châm ngòi thổi gió.

Nói cái gì mà đại tiểu thư ở nông thôn từ nhỏ, nhìn

thấy đồ mới lạ sẽ cảm thấy thích là điều rất bình thường, đây vốn là chuyện nhỏ, vòng tay mất thì mất, không tiện nghi cho người ngoài thì được. Lời trong lời ngoài, đều nói vòng tay là Minh San trộm.

Thích Kỳ Niên lạnh lùng trừng cô ta một cái, ghét bỏ nói: "Không biết ăn nói thì câm miệng cho tôi!."

Lúc này hắn mới phát hiện, có quá nhiều vợ cũng không tốt, phiền muốn chết.

Bà hai bị nói gương mặt hết xanh lại trắng, ngoan ngoãn câm miệng. Không lâu sau, Minh San được người hầu dẫn tới.

Hôm nay cô gái nhỏ tết mái tóc đen dài thành hai bím tóc nhỏ, mặc chiếc váy dài hoa nhỏ màu hồng nhạt, đi đường làn váy lay động giống y như con bướm trong bụi hoa, đôi cánh nhẹ nhàng phe phẩy, trêu chọc trái tim hắn không nhịn được đập nhanh hơn.

Hắn âm thầm nuốt nước bọt, mới trầm giọng hỏi: "Minh Lệ nói vòng tay vàng của con bé bị mất, có khả năng rơi trong viện con, con đã từng thấy qua chưa?"

Minh Lệ đứng phía sau cha, ánh mắt nhìn về phía Minh San kèm theo chút đắc ý.

Minh San đứng giữa đại sảnh, nhíu mày, gương mặt âm trầm nói: "Con chưa từng thấy."

Cô đã hỏi sao gần đây Minh Lệ lại thường xuyên tới Thanh Viên mỗi ngày, hóa ra là nghĩ biện pháp hại cô.

Trong lòng Minh San vô cùng tức giận, nhưng không thể không ép mình bình tĩnh lại, nghĩ cách ứng phó chuyện kế tiếp.

Nhưng khiến mọi người không nghĩ tới chính là đại soái nghe được câu trả lời của Minh San, lập tức quay đầu nói với Minh Lệ:

"Nghe thấy chưa, con bé nói chưa từng thấy." Minh Lệ ngây ngốc một lát, vội nói: "Nhưng mà..." "Nhưng mà cái gì?"

Thích Kỳ Niên mở miệng cắt ngang lời của cô ta, bỗng nhiên dùng sức vỗ mạnh lên bàn, tức giận nói:

"Sân sau nhiều người hầu như thế, sao con không nghi ngờ bọn họ trộm, lại đi hoài nghi Minh San, con có rắp tâm gì? Đường đường là đại tiểu thư của phủ đại soái, còn cần trộm vòng tay bằng vàng ư?"

Sau khi nói xong hắn nhìn về phía bà hai bị dọa choáng váng bên cạnh, cười mỉa nói:

"Đây là con gái ngoan mà cô dạy dỗ đấy, còn nhỏ tuổi đã biết chơi tâm nhãn với tôi."

Bà hai sợ tới mức gương mặt trắng bệch, run rẩy nói:

"Đại... Đại soái, anh nghe em nói, có khả năng là có hiểu lầm gì đó, vòng tay của Minh Lệ thật sự không thấy."

"Vậy thì dễ thôi."

Thích Kỳ Niên làm việc rất nhanh gọn, dặn dò cảnh vệ ngoài cửa: "Người đâu, tìm người hầu bên cạnh nhị tiểu thư, kéo ra ngoài đánh một trận, xem cô ta nói thế nào."

Cảnh vệ lĩnh mệnh rời đi, lúc này Minh Lệ không đứng nổi, sợ tới mức run lẩy bẩy:

"Cha, cha con sai rồi, cha đừng đánh Tiểu Châu..." Sau khi nói xong cô ta khóc to.

Minh San nhìn cảnh tượng khôi hài trước mắt, cảm thấy vừa hoang đường vừa buồn cười.

Trong lúc lơ đãng, ánh mắt của cô nhìn thẳng vào mắt cha, tầm mắt nóng rực của người đàn ông khóa chặt vào người cô, Minh San nhìn không nhịn được cảm thấy hoảng hốt...

========

Vote ⭐️ cho tớ vs flop quéee thì tớ kh up nữa đâuu 😭

Từ chương 1 -> 26 này mỗi chương phải dc ít nhất 5 ⭐️  thì tớ up chương mới nhé😭😭 nếu hơn 5 ⭐️ thì tớ sẽ bomm truyện = 1 lần đăng 20ch nè💗💗

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...