Trò khôi hài xảy ra ở trong Mẫu Đan Viên vào giữa trưa nhanh chóng truyền khắp toàn bộ phủ đại soái.
Người hầu bị đánh lập tức xin tha khai ra, nói vòng tay của nhị tiểu thư không bị mất, chỉ giấu đi mà thôi.
Lúc này mọi người mới hiểu ra, hai mẹ con bà hai có âm mưu gì. Đúng là vừa ngu xuẩn vừa xấu xa.
Mọi người đều nói đại tiểu thư đáng thương, không hiểu sao lại bị hãm hại.
Cuối cùng đương nhiên hai mẹ con bà hai đều xuống dốc, bị đại soái phạt ở trong viện đóng cửa ăn năn, không được đi đâu. Quyền quản lý hậu trạch trong tay bà hai, cũng bị đại soái gọi người tiếp nhận.
Đại soái nói rằng: Ngay cả con gái của mình cũng không quản lý tốt, sao có thể quản lý toàn bộ hậu trạch?
Đối với bà hai mà nói, chuyện này tuyệt đối là đả kích trí mạng. Minh Lệ tự cho rằng mình tính kế rất thông minh, nhưng thật ra lại tự tính kế chính bản thân mình.
Minh San rời khỏi Mẫu Đan Viên thì nghe thấy có tiếng bước chân đi theo, cô không quay đầu lại bước nhanh về phía Thanh Viên.
Nhưng cho dù cô đi nhanh tới mấy, tiếng bước chân ở phía sau vẫn luôn không nhanh không chậm đi theo.
Khi sắp đến cửa viện nhà mình, Minh San mới dừng bước quay đầu lại nhìn.
Lúc này cô mới thấy người đàn ông cao lớn cường tráng ngậm điếu thuốc lá trong miệng, dáng vẻ tùy ý lưu manh, ngược sáng cúi đầu nhìn cô.
Minh San thật sự không dám nhìn thẳng hắn, cúi đầu nhỏ giọng hỏi: "Cha, cha còn có việc gì không?"
"Cha mới giúp con ân lớn như vậy, con không định cảm ơn cha sao?"
Cô cũng vô tội chuyện này, nhưng nếu hắn nói như thế, Minh San chỉ có thể nói: "Cảm ơn cha đã giải vây giúp con."
Người đàn ông ngậm thuốc lá, sờ bụng nói: "Vừa rồi chỉ lo giúp con giải quyết vấn đề, còn chưa kịp ăn cơm."
Ám chỉ này thật sự quá rõ ràng, Minh San muốn giả ngu cũng không được, do dự mấy giây mới nói:
"Vậy mời cha đến Thanh Viên ăn bữa cơm xoàng."
Chỉ ăn bữa cơm, hẳn là không có vấn đề gì? Cô thấp thỏm nghĩ.
Thích Kỳ Niên cười khẽ ra tiếng, dụi tắt điếu thuốc, bước chân dài lướt qua cô đi vào sân.
Tâm trạng của Minh San phức tạp đứng ngây ngốc tại chỗ mấy giây, có chút hối hận sao không quả quyết từ chối hắn.
"Đuổi cho kịp." Hắn ở phía trước thúc giục.
Minh San bất đắc dĩ, chỉ có thể nhấc chân đuổi theo sau.
Tuy Thích Kỳ Niên đã tới Thanh Viên mấy lần, nhưng đều là trèo tường tiến vào, đây là lần đầu tiên hắn quang minh chính đại đi từ cửa chính vào.
Tâm trạng của hắn rất tốt, nhìn người nào cũng cảm thấy thuận mắt.
Tiểu Thanh hoang mang rối loạn đi ra nghênh đón, nhìn thấy người tới là đại soái, sợ tới mức vội vàng quỳ xuống:
"Chào... Chào ngài đại soái."
Thích Kỳ Niên liếc mắt nhìn cô ấy một cái, lướt qua cô ấy đi vào chính phòng.
Minh San đi theo sau, nói với Tiểu Thanh: "Đến phòng bếp nấu mấy món ăn, giữa trưa đại soái muốn ăn ở bên này." "Hả?" Tiểu Thanh sửng sốt: "Vâng, nhưng... Nhưng hôm nay chúng ta nhận đều là đồ ăn chay, cô nói trời nóng không muốn ăn."
Minh San cũng sửng sốt: "Vậy mời cha ăn đồ ăn chay đi." Bên này phòng bếp nấu ăn, bên kia Thích Kỳ Niên còn chưa đến chính phòng, thuận đường đến sương phòng phía đông.
Lâm Thị nằm trên giường đã non nửa năm, có vẻ ốm yếu, thấy đại soái đột nhiên tới đây thì có chút hoảng loạn mà muốn ngồi dậy.
Thích Kỳ Niên ngăn cô ấy lại, mình cũng ngồi trên ghế ở mép giường.
Hai người là vợ chồng thời thiếu niên, cũng làm vợ chồng hơn 2 năm, chẳng qua là sau này hắn ra ngoài lang bạt, nhiều năm xa cách tình cảm đã sớm phai nhạt.
Lâm Thị lớn hơn Thích Kỳ Niên hai tuổi, cho nên hắn mở miệng vẫn rất thản nhiên gọi một tiếng "chị Thanh".
"Chị dưỡng thương thật tốt đi, cần dùng dược liệu gì cứ dùng, không cần tiết kiệm."
Hắn gọi một tiếng "chị Thanh" khiến Lâm Thị đỏ mắt, nhỏ giọng nói:
"Đại soái, mong ngài niệm tình khi Minh San còn nhỏ ngài từng ôm con bé hai năm, đừng để con bé chịu ấm ức ở trong phủ, con bé rất ngoan."
Thích Kỳ Niên nghĩ thầm, cô dám lấy kéo chọc cổ mình, đâu có ngoan?
Hơn nữa hiện giờ cô chính là tiểu tổ tông của hắn, người nào dám ấm ức cô? Trong lòng trào phúng, mở miệng lại nghiêm túc nói:
"Yên tâm đi, con bé là đại tiểu thư của phủ đại soái, không ai dám khiến con bé chịu ấm ức."
Chỉ ngồi một lát, Thích Kỳ Niên đứng dậy đi đến chính phòng.
Tiểu Thanh đến phòng bếp giúp đỡ, đương nhiên chuyện bưng trà sẽ do Minh San làm.
Đợi Thích Kỳ Niên ngồi xuống ghế thái sư, cô lập tức đưa trà tới trước mặt hắn:
"Cha, mời dùng trà."
Thích Kỳ Niên nâng mắt nhìn cô, nói: "Đứng xa cha như vậy sao cha nhận được?"
Minh San chỉ có thể tiến lên trước một bước, giây tiếp theo tay cầm chén trà của cô bị nắm lấy.
"Con cảm thấy ăn một bữa cơm có thể đuổi cha đi sao?"
Minh San bị dọa sợ, suýt nữa hất văng chén trà trong tay ra, bị người đàn ông nhận lấy đặt lên trên bàn.
Chỉ thấy cổ tay của hắn dùng sức một cái, Minh San đã bị kéo ngã ngồi trên đùi hắn.
"Ban ngày ban mặt, không mang kéo theo bên người đúng không?" Sau khi hắn nói xong, cúi đầu hôn cổ cô.
Minh San quả thực bị hù chết, cô không nghĩ tới vậy mà cha dám ra tay với mình ở chính phòng, nếu như bị Tiểu Thanh thấy được thì sao đây.
Hơn nữa nếu bên này có động tĩnh, mẹ ở sương phòng phía đông cũng sẽ nghe thấy được.
Cô bị dọa đến lá gan như sắp nứt ra, nghiến chặt răng, không quan tâm ra sức giãy giụa:
"Buông ra... Cha buông con ra, sẽ bị phát hiện mất!"
Lực của người đàn ông mạnh hơn cô, dễ dàng chế ngự được cô: "Vậy con nhỏ giọng một chút."
Sau khi nói xong một tay hắn nhanh nhẹn tiến vào trong váy hoa của cô, cách quần lót mềm mại dùng sức xoa bóp huyệt Bạch Hổ của cô.
Thở hổn hển bên tai cô, giọng nói khàn khàn:
"Con mẹ nó, ông đây nằm mơ cũng muốn thao dâm huyệt này của con."
Bạn thấy sao?