Minh San thật sự sợ hãi, sợ đến mức toàn thân phát run, sợ bị Tiểu Thanh phát hiện, càng sợ bị mẹ ở trên giường bệnh nghe thấy được.
Cô giãy giụa càng kịch liệt hơn mấy lần trước, nhưng không phát ra tiếng động, cắn chặt răng, bướng bỉnh muốn tránh thoát khỏi lòng cha.
Cô không nên ôm một chút hi vọng như vậy, cảm thấy vào ban ngày ban mặt cha có thể bình thường một chút trước mặt người khác.
Người đàn ông sau khi phát hiện cưỡng gian nhầm con gái xong, còn lặp đi lặp lại nhiều lần cưỡng bức cô, vốn không phải là người đàn ông bình thường, hắn giẫm nát hết đạo đức luân lý ở dưới chân, không có một chút cảm giác áy náy nào.
Người như vậy, Minh San sao có thể đấu lại được hắn.
Tay của cha linh hoạt chui vào trong quần lót của cô, yêu thương sờ soạng qua lại trên môi âm hộ đầy đặn, một lúc lâu sau mới sờ vào nhục huyệt, ấn lên âm đế tinh xảo kia xoa bóp một lát.
"Ừm... Không..." Cô hừ nhẹ ra tiếng, bị cha ôm chặt lấy lập tức gặm cắn lung tung trên người hắn, muốn hắn biết đau mà buông cô ra.
Nhưng cô không hiểu, gặm cắn lung tung như vậy chỉ càng kích thích tính dục của người đàn ông mà thôi.
Loại người có tính cách thô kệch cường thế như Thích Kỳ Niên, càng thích người có tính cách hoang dã như vậy.
Cho nên khi Minh San cắn lên lỗ tai của hắn, hắn chỉ cảm thấy sống lưng tê dại, giống như có dòng điện chạy qua, dục vọng kìm nén mấy ngày nay trong cơ thể giống y như núi lửa phun trào mãnh liệt.
Hắn không kịp cởi quần, cách mấy tầng vải dệt dùng sức ấn con gái lên côn thịt cương cứng của mình, khiến côn thịt cắm vào bắp đùi cô, chống lên nộn huyệt mềm mại của cô, sau đó bắt đầu lay động cơ thể cọ cô từng cái.
Minh San thực sự bị hành động hạ lưu này của hắn làm cho xấu hổ muốn chết, rõ ràng hai người đều mặc quần áo, nhưng có cảm giác xấu hổ hơn cả cởi sạch quần áo.
Cho dù cách mấy tầng vải dệt, cô vẫn có thể cảm nhận được độ ấm nóng bỏng trên côn thịt của cha.
Nóng như vậy cứng như vậy, giống như sẽ xuyên thấu qua vải dệt cắm vào trong cơ thể cô bất cứ lúc nào.
"Tiểu dâm đãng, mau tiếp tục cắn cha." Hắn cọ môi cô, thúc giục nói: "Dùng lực một chút, con mẹ nó sướng chết cha mất."
Minh San quả thực khóc không ra nước mắt, rõ ràng là cô dùng sức cắn như vậy, đều sắp cắn hắn chảy
máu vậy mà hắn còn sướng.
"Đừng mà..." Cô dùng sức vặn vẹo, muốn rời xa hung khí kia của hắn. Ai ngờ cô càng vặn vẹo phía dưới hắn càng cứng, quả thực y như gậy gỗ, chọc thẳng vào cửa huyệt của cô.
"A... Dâm huyệt, đúng là dâm muốn chết, chỉ cọ như vậy mà đã rất sướng, a..."
Hắn cố ý, thở dốc đầy ái muội bên tai cô, từng tiếng khiến cô mặt đỏ tai hồng, mặt nóng đến mức sắp có thể chiên trứng.
Rõ ràng rất sợ hãi rất hoảng loạn, nhưng Minh San không làm được gì, cắn cũng không cắn được, tránh cũng không thể tránh thoát.
Cuối cùng vẫn bị hắn ôm chặt vào trong lòng, để côn thịt thô cứng kia ở chân tâm cô, nhanh chóng va chạm đưa đẩy.
Chỉ một lát sau Minh San cảm thấy chỗ riêng tư như bị hỏa thiêu, thiêu đến chân tâm cô nóng bỏng, kèm theo đó còn có từng đợt cảm giác tê dại, khiến cô khó nhịn mà muốn đong đưa theo tiết tấu của hắn.
Nhưng như vậy không đúng, Minh San khó nhịn mà hừ nhẹ ra tiếng, trong đôi mắt nhanh chóng chứa đầy nước mắt.
Thích Kỳ Niên biết cô không phản kháng được thì sẽ khóc, cũng không dỗ cô, chỉ hôn lung tung trên mặt cô:
"Mẹ kiếp, ông đây thật sự muốn làm con ở chỗ này, huyệt dâm như vậy nên để ông đây thao."
Lúc này trong sân truyền tới giọng của Tiểu Thanh: "Tiểu thư, tiểu thư, đồ ăn có thể bưng lên rồi."
Giọng nói không to lắm, nhưng giống như sét đánh giữa trời quang, chỉ trong nháy mắt khiến Minh San đang rơi vào trong tình dục tỉnh táo lại.
Cơ thể cô run rẩy lợi hại hơn, nghẹn ngào nói: "Cha, nhanh... Nhanh buông con ra, cầu xin cha."
Vẻ mặt Thích Kỳ Niên dục cầu bất mãn, nhưng cũng không muốn bức chết con gái, đôi mắt sắc bén nhìn ra bên ngoài, sau đó buông tay để Minh San xuống.
Hai chân Minh San vừa mới chạm đất, suýt nữa đã té ngã, vẫn là người đàn ông lanh tay lẹ mắt đỡ cô.
Trong lúc hỗn loạn, tầm mắt của Minh San lướt qua chỗ đũng quần hắn, chỗ đó phồng to lên, khiến cô nhìn một cái gương mặt lập tức đỏ bừng.
Hoảng loạn chỉnh lại váy áo của mình, Minh San đi ra ngoài giúp Tiểu Thanh bưng đồ ăn vào đặt lên bàn tròn.
Thường ngày Minh San ít tới chính phòng này, đây là lần đầu tiên chiếc bàn tròn này có tác dụng.
Đợi đồ ăn được bưng hết lên bàn, Thích Kỳ Niên nhìn đồ ăn một lát gương mặt lập tức âm trầm:
"Phòng bếp cắt xén đồ ăn của bọn con sao? Thường ngày bọn con ăn mấy thứ này à?"
Sau khi nói xong, suýt nữa hắn đã vỗ bàn đứng bật dậy. Minh San giải thích: "Thời tiết quá nóng con không muốn ăn lắm, nên bảo Tiểu Thanh nhận ít đồ ăn chay."
Lúc này gương mặt Thích Kỳ Niên mới đẹp hơn chút, liếc mắt nhìn Tiểu Thanh còn đứng ở bên cạnh, nói:
"Cô đi xuống đi, không truyền thì không cần vào."
Nghe hắn đuổi người, trong lòng Minh San thấp thỏm, ước gì có thể đi theo Tiểu Thanh cùng đi ra ngoài.
Sau đó cô sẽ trốn đi thật xa, nhưng cô không thể làm như vậy.
Tiểu Thanh vừa mới rời đi, Thích Kỳ Niên đã vươn tay ôm Minh San lên đùi, động tác rất nhanh căn bản không cho Minh San thời gian tránh né.
"A!" Minh San kinh hãi kêu lên, muốn tránh đi.
Bạn thấy sao?