Sau giờ ngọ nóng bức, trong sân truyền tới từng tiếng ve kêu.
Minh San bị côn thịt thô dài của cha lặp lại thao lộng, đã thao ra một thân đầy mồ hôi nóng dính nhớp, tóc mái trên trán bị mồ hôi tẩm ướt, hỗn độn dán sát vào da.
Mấy giọt mồ hôi dọc theo gương mặt cô chậm rãi chảy xuống, tụ tập ở trên cằm, từng giọt nhỏ xuống rất nhanh bị người đàn ông dùng đầu lưỡi liếm đi.
Đầu lưỡi ấm áp trơn trượt dọc theo cổ cô một đường đi xuống liếm láp, cuối cùng dừng ở chỗ xương quai xanh của cô, lưu luyến liếm qua lại.
Minh San bị liếm đến cả người tê ngứa, khó nhịn mà ngẩng đầu lên, nhẹ giọng hừ.
Quanh người như có lửa thiêu, thiêu đến cô khô nóng khó nhịn, không tự chủ được vặn vẹo eo, muốn giảm bớt lực va chạm sâu bên trong cô của người đàn ông.
Nhưng mà cô không biết cô càng vặn vẹo như vậy, dưới cái nhìn của người đàn ông chính là đón lấy hùa theo, vì thế hắn càng thêm thao lộng mãnh liệt.
Trong lúc nhất thời, trong phòng thường có âm thanh "bạch bạch" của da thịt va chạm vào nhau.
Quá nóng, nóng đến mức khiến cô không chịu nổi, trên người không ngừng chảy mồ hôi, dưới người không ngừng chảy nước, chảy đến chân tâm hai người đều ướt đẫm.
Khi côn thịt khuấy đảo còn phát ra tiếng nước "òm ọp òm ọp" vô cùng mắc cỡ, kiến người ta nghe đều mặt đỏ tai hồng.
Nửa người trên của Minh San còn tính là chỉnh tề, áo hoàn hảo mặc trên người, nhưng cẩn thận nhìn thì thấy yếm dưới áo đã bị kéo ra, hai núm vú đứng thẳng, làm áo nhô lên hai điểm nho nhỏ.
Theo sự cắm rút mãnh liệt của người đàn ông, nửa người trên của cô cũng nhanh chóng lay động, đôi nhũ thịt dưới áo cũng nhảy đến vui sướng, giống y như hai con thỏ trắng nhỏ.
"Ưm... Ưm... Cha, đừng mà, đủ... Đủ rồi..."
Cô không thể ngăn cản sự xâm lược của cha, chỉ có thể nhỏ giọng thúc giục, hi vọng hắn có thể nhanh chóng kết thúc. Một bữa cơm đâu thể ăn lâu như thế, chỉ sợ Tiểu Thanh đợi lâu sẽ sốt ruột tới gõ cửa.
Mẹ còn đang ở sương phòng phía đông cách chính phòng không xa, không biết cô ấy có nghe được động tĩnh ở bên này hay không.
Minh San càng nghĩ càng sợ tới mức không nhẹ, lại bắt đầu dùng sức đẩy người đàn ông ra: "Cha, cha nhanh lên..."
Mấy ngày nay Thích Kỳ Niên không được ăn thịt, lúc này đang sung sướng đâu chịu dừng tay lại.
Hắn ôm lấy eo cô nhanh chóng đưa đẩy, ước gì có thể nhét cả hai viên tinh hoàn vào trong dâm huyệt của cô luôn.
Ôm cô giọng nói khàn khàn: "Tiểu yêu tinh, mấy ngày không thao huyệt dâm này của con lại chặt như cũ, cha sắp không được."
"Sẽ... Sẽ bị phát hiện." Minh San sắp khóc đến nơi.
"Vậy con phối hợp một chút, dâm một chút, nếu bị kích thích thì cha có thể nhanh bắn ra."
Hắn dỗ cô, muốn nhìn dáng vẻ cô phát dâm.
Loại yêu cầu này quả thực làm khó người khác, Minh San căn bản không làm được, cô không phải là người như thế!
"Đừng mà, cha nhanh lên, cầu xin cha..."
Cô cầu xin nhiều lần như vậy, Thích Kỳ Niên không có lần nào thật sự buông tha cho cô, càng vô cùng đáng thương cầu xin, hắn sẽ càng hưng phấn, càng muốn thao chết cô, ai bảo cơ thể cô hợp tâm ý của hắn như vậy.
"Đừng nóng vội, bọn họ không dám tiến vào."
Thích Kỳ Niên nói xong vươn tay vào trong áo cô, nắm lấy hai bên nhũ thịt dùng sức xoa bóp, vừa xoa vừa tiếp tục thao huyệt.
Tiểu huyệt này giống y như Thủy Liêm Động, đại côn thịt tùy ý cắm một lát, dâm thủy sẽ chảy ròng ròng, không biết còn tưởng là nước tiểu.
Thích Kỳ Niên cũng nóng, ước gì có thể cởi sạch quần áo trên người hai người.
Nhưng nơi này thật sự không cho phép hắn làm như vậy, đợi lát nữa chỉ thu dọn cũng phiền phức.
Hắn nghĩ một lát, nói: "Muốn cha nhanh cũng được, đợi lát nữa ăn xong con đi ngủ trưa, ở trong phòng đợi cha."
Quả nhiên là đi cửa chính không tiện lắm, sau này vẫn nên trèo tường trèo cửa sổ thì hơn.
Tưởng tượng đến ban ngày ban mặt con gái trần trụi nằm trên giường đợi hắn thao huyệt, chỉ nghĩ thôi đã muốn chảy máu mũi, hắn ôm cô dỗ dành:
"Được không? Lát nữa để cha vào phòng thao, bây giờ cha sẽ nhanh chóng kết thúc."
Minh San thực sự hận muốn chết, sao cô lại có người cha hạ lưu vô liêm sỉ như vậy.
Nhưng nếu không đồng ý với hắn, hắn ở nơi này lăn lộn một lúc lâu, chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Nếu đã đồng ý, cô về phòng không biết sẽ bị lăn lộn thế nào, rơi vào thế khó cô không nhịn được mà khóc ra, kèm theo nức nở thúc giục:
"Cha nhanh lên..."
Không cần phải nói gì, Thích Kỳ Niên biết cô đã đồng ý, cũng không lo cô không đồng ý.
Tưởng tượng đến lát nữa có thể đến phòng con gái tận tình thao đủ, Thích Kỳ Niên vô cùng hưng phấn, đỡ eo cô nhanh chóng va chạm.
Sau khi bắn qua loa xong, tuy không tận hứng nhưng cũng sướng muốn chết.
Tâm trạng của hắn rất tốt, ôm con gái dùng sức hôn một cái, nhắc nhở cô:
"Tốt nhất là con đừng dùng cái chết kích thích cha, nếu không cha đi nói với mẹ con, nói con bị cha ngủ, còn ngủ rất nhiều lần."
Minh San trừng hắn một cái, đột nhiên úp mặt vào bàn tròn ấm ức khóc to.
Thích Kỳ Niên chỉnh lại quần áo của hai người, cất áo yếm rơi ra của cô vào trong túi áo mình, nghe tiếng khóc như động vật nhỏ kêu của cô, côn thịt lại nhanh chóng cương cứng, hắn cũng rất bất đắc dĩ.
Đợi khi Tiểu Thanh tiến vào thu dọn bàn, thì thấy gương mặt tiểu thư hơi ẩm ướt, đôi mắt đỏ lên như đã khóc lớn một trận, không nhịn được sốt ruột.
Minh San thì suy yếu xua tay, bảo cô ấy nhanh chóng thu dọn.
Sau đó Thích Kỳ Niên lại uống trà một lát rồi mới rời đi, hắn chậm rãi ra khỏi Thanh Viên như đi tản bộ, cũng không về sân trước mà di chuyển lại, dọc theo tường bao Thanh Viên đi tới chỗ sâu.
Tới chỗ nào đó chỉ thấy một tay hắn bám tường, nhón chân nhảy lên cao, thoải mái trèo tường vào.
Bạn thấy sao?