Dư vị cao trào quanh quẩn trong cơ thể, cả người Minh San run rẩy, hai chân nhũn ra suýt nữa không đứng vững té ngã xuống, may mà Thích Kỳ Niên lanh tay lẹ mắt kéo cô dậy ôm vào trong lòng.
"Có phải sướng đến ngốc rồi hay không?" Thích Kỳ Niên cười khẽ ra tiếng, lấy khăn lông khô ở bên cạnh lau lung tung vệt nước trên người cô, sau đó giống như xách gà con nhẹ nhàng xách cô lên giường.
Minh San thật sự không quen để lộ cơ thể mình thời gian dài như vậy, cơ thể vừa dính vào giường thì vội vàng kéo chăn che lại, vẻ mặt đề phòng nhìn cha ở mép giường.
Hắn thì vô cùng hào phóng, không chút để ý khi bị nhìn, cầm khăn lông chậm rãi lau cơ thể.
Khi lau đến dưới háng, hắn thậm chí còn xoay người đối mặt cô, để côn thịt nửa cứng rắn kia rung rung đắc ý với cô.
Minh San sợ tới mức lập tức nhắm mắt lại.
Thích Kỳ Niên thấy cô bị đùa cho run lẩy bẩy thì không nhịn được bật cười, tiện tay ném khăn lông sang một bên rồi xoay người lên giường.
Khi tới trên giường, hắn vươn tay muốn kéo chăn trên người con gái.
Minh San bị dọa sợ, vội nắm chặt đoạt chăn với hắn, giống như cái chăn này là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của cô, cô phải ôm chặt mới được.
"Buông tay." Thích Kỳ Niên nói.
"Không muốn." Minh San khẩn trương đáp lại. Hai
người im lặng giằng co với nhau.
Thích Kỳ Niên cảm thấy buồn cười, hai người đã như vậy rồi cô còn luôn thích làm chuyện chống cự vô ích, nằm hưởng thụ không tốt sao? Rõ ràng là cô cũng sướng.
Tay hắn dùng chút lực, chăn vắt ngang giữa hai cha con bị cướp đi một cách dễ dàng.
Minh San hao hết sức lực vẫn không giữ nổi chăn, không nhịn được khó chịu mà co rút cơ thể lại, không ngừng khóc ô ô.
Thích Kỳ Niên ngây dại, sao tiểu tổ tông này thích khóc như vậy.
Ném chăn sang một bên khác, hắn có chút bực bội vươn tay ôm lấy cô: "Làm sao lại khóc?"
Hắn không hỏi còn đỡ, vừa hỏi Minh San khóc càng hăng, nước mắt chảy ra ào ào, chỉ một lát đã làm ướt gương mặt nhỏ, cô vừa khóc vừa khụt khịt:
"Cha... Chỉ biết bắt nạt con... Ô ô..."
Tuy 15 tuổi đã là cô gái lớn, nhưng vẫn có chút tâm tính của trẻ con, buồn khổ bị cha ép buộc cô không có chỗ để kể ra, chỉ có thể nghẹn ở trong lòng.
Vào lúc này toàn bộ buồn khổ chuyển hóa thành ấm ức, theo nước mắt của cô toàn bộ khóc ra.
Thích Kỳ Niên nhìn cô gái nhỏ trần trụi trong lòng, dỗ cũng không được mà mắng cũng không xong, dù sao hắn chính là đầu sỏ gây tội.
Cuối cùng hắn chỉ có thể vụng về vỗ nhẹ sau lưng cô, để mặc cô nhỏ giọng khóc nức nở.
Nhưng khóc một lúc lâu cũng không thấy cô dừng lại, Thích Kỳ Niên không nhịn được nhăn mày, nắm lấy cằm cưỡng ép cô ngẩng đầu, không kiên nhẫn hỏi:
"Con còn muốn khóc bao lâu nữa? Khóc đến mức cha lại cứng rồi."
Minh San: "..."
Hắn là yêu quái sao?
Như vậy mà có thể cứng nổi!
Không đợi cô mở miệng, người đàn ông đã ấn cô về giường, cơ thể vạm vỡ cũng phủ lên theo, đôi tay chống hai bên sườn cô, ánh mắt sáng rực đánh giá cô.
Minh San bị hắn nữa đè nặng, đôi tay muốn đẩy ngực hắn theo bản năng lại bị hắn đẩy ra, nắm lấy tay cô giơ lên đỉnh đầu.
"Thật đẹp."
Hẳn từng ngủ với nhiều phụ nữ, nhưng đây là cơ thể đẹp nhất mà hắn từng thấy, chỗ nào cũng đẹp.
Làn da trắng nõn trơn mềm, như mỡ đông gần như không thấy được lỗ chân lông, tuy thiên về mượt mà nhưng càng khiến hắn thích.
Hắn thích có thịt như vậy, sờ lên mềm mại, xúc cảm đặc biệt tốt, hắn thực sự yêu cảm xúc này muốn chết.
Nói tóm lại, con gái rất phù hợp với thẩm mỹ của hắn. Không để ý tới con gái nhỏ giọng khóc, Thích Kỳ Niên cúi đầu muốn hôn môi cô, lại bị cô quay mặt né tránh.
Hắn cũng không tức giận, môi dán sát sau gáy cô liếm láp, chậm rãi lượn xuống dưới.
Đầu lưỡi ấm áp giống như đuôi con cá nhỏ lượn lờ trên da thịt, chỗ liếm qua để lại vết nước ái muội.
Đầu tiên là hắn liếm cổ cô trước, lại liếm xương quai xanh, sau đó là ngực, thấy núm vú của cô đã đứng thẳng nhô lên, thì há miệng ngậm lấy nó.
Minh San khó nhịn mà hừ nhẹ, cô không ngoan ngoãn để mặc hắn liếm, đôi tay bị đè lại, cô lập tức nhấc chân đá hắn.
Rất nhiều lần đều suýt nữa đá trúng mệnh căn của người đàn ông, đợi người đàn ông bị đá phiền lập tức kéo áo ngủ trói chặt tay cô, lại dùng tay đè cái chân làm loạn của cô.
"Tiểu yêu tinh, đá hỏng mệnh căn của ông đây, chịu khổ cũng là con."
Hắn mở hai chân cô ra lộ ra chân tâm phấn nộn, hoa huyệt mới bị thao xong vẫn còn ở trạng thái mở ra, có thể thấy rõ thịt mềm đỏ thắm bên trong.
Thích Kỳ Niên nhìn đến yết hầu nhúc nhích, vội vàng tiến lại gần vươn đầu lưỡi liếm dâm huyệt của cô.
Minh San bị liếm cả người run lên, không nhịn được kêu ra tiếng.
"A..."
Đầu lưỡi thô ráp của người đàn ông liếm láp chỗ cửa huyệt, ngay sau đó chui vào trong nhục huyệt quấy loạn.
Gương mặt Minh San đỏ bừng lên, cắn chặt môi nhịn xuống tiếng rên rỉ, nhưng khoái cảm cuồn cuộn không ngừng từ dưới người truyền tới, không ngừng đánh sâu vào phòng tuyến tâm lý của cô.
Người đàn ông thật sự quá giỏi liếm, Minh San căn bản không phải đối thủ của hắn.
Hẳn rất kiên nhẫn liếm nhục bích nhạy cảm của cô, lại bắt chước động tác của côn thịt khiến đầu lưỡi cắm vào rút ra trong nhục huyệt, chỉ một lát đã tra tấn đến cả người cô mềm nhũn.
Khi âm đế sưng to bị hắn cuốn vào trong miệng dùng sức mút vào, cuối cùng Minh San hỏng mất kêu lên: "A... A..."
Bạn thấy sao?