Chương 35: Chương 35: Nữ trên nam dưới

Tuy trong miệng cha vẫn luôn nói sắp bị cô câu chết, nhưng Minh San cảm thấy chân chính sắp bị làm chết là cô mới đúng.

Cơ thể của cô thật sự quá mức ngây ngô, cũng mới nếm thử tình dục, căn bản không phải đối thủ của cha, hắn có lòng muốn chọc ghẹo cô, sao cô có thể ngăn cản được.

Hai chân của Minh San bị căng ra cực hạn lần nữa, cả người bị cha cắm đến không ngừng kích thích, tuy sau lưng lót đệm giường mềm mại nhưng tốc độ cọ xát nhanh như vậy vẫn khiến sau lưng cô cảm thấy nóng bỏng.

"Ưm ưm... A..."

Cha cắm quá sâu, cắm đến bụng nhỏ của cô đều phồng lên, cảm thấy cơ thể thật sự sắp bị thao hỏng.

Minh San hoảng loạn lắc mông, muốn né tránh động tác va chạm của cha, nhưng hai chân của cô bị giữ chặt, chỉ có thể mở ra to hơn nữa, để mặc hắn ra vào thảo phạt.

Chân tâm truyền tới tiếng da thịt va chạm bạch bạch bạch, âm thanh dâm mị tràn ngập trong phòng, Minh San thậm chí lo lắng động tĩnh này sẽ truyền ra ngoài cửa.

Cô nhỏ giọng xin tha: "Cha... Cha, cha nhẹ một chút... A..."

Thích Kỳ Niên sướng đến da đầu tê dại, hơi thở vừa thô vừa nhanh, hiện giờ hắn chỉ muốn thao cô càng sâu càng ác liệt hơn, đâu thể nhẹ hơn một chút, eo hông nhanh chóng đưa đẩy giống y như máy đóng cọc, va chạm vào dâm huyệt của cô từng cái.

Cho dù thao bao lâu dâm huyệt này vẫn luôn khít như thế, phun ra nhiều dâm thủy cũng cảm thấy không đủ bôi trơn, cọ xát mãnh liệt khiến Thích Kỳ Niên sướng điên, sướng đến mức hắn không muốn quan tâm gì hết mà tiếp tục thao lộng, vĩnh viễn không ngừng.

Minh San đâu chịu nổi va chạm như vậy, nhục huyệt mới cao trào không lâu lại bắt đầu co rút xoắn chặt, khoái cảm lập tức nổ tung bên trong cơ thể cô.

Bùng nổ làm trước mắt cô mơ hồ, giống như có vô số ngôi sao đang lập lòe, trong miệng liên tục truyền ra tiếng rên rỉ:

"A a... Ưm..."

Thích Kỳ Niên bị cô kẹp đến cơ thể run rẩy, suýt nữa bắn ra, vội dừng lại động tác cắm vào rút ra, thở sâu giảm bớt ý nghĩ muốn bắn, cười mắng:

"Mẹ kiếp, nhanh như vậy lại sướng sao? Huyệt dâm nhỏ này đúng là nhạy cảm, phải luyện tập nhiều mới được."

Minh San căn bản không nghe rõ cha đang nói gì, cả người rơi vào trong cảm xúc kịch liệt khó hiểu, khoái cảm tới càng hung mãnh, cảm giác tội lỗi của cô càng lớn.

Cô thật sự khó có thể tiếp nhận, vậy mà mình bị cha thao sảng khoái như thế.

Rõ ràng mọi chuyện đều là sai lầm.

Mà chút cảm xúc thay đổi này của cô, căn bản không thể ảnh hưởng đến Thích Kỳ Niên.

Hắn đã quen cưỡng ép cô, nhìn cô cao trào hết lần này tới lần khác, nói lên cơ thể của cô cũng hưởng thụ tình ái như vậy, chẳng qua là trong lòng không muốn tiếp nhận hiện thực mà thôi.

Nghĩ như vậy, Thích Kỳ Niên vươn tay bế con gái lên, xoay người để hai người đổi vị trí, biến thành hắn nằm cô ngồi, để cô cưỡi trên côn thịt của hắn.

Dâm huyệt bị thao quá lâu của cô đã ướt đến rối tinh rối mù, cửa huyệt bị thao hơi lỏng ra, đang không ngừng nhỏ ra nước dâm.

Thích Kỳ Niên đỡ lấy eo cô, phần hông đẩy lên trên, nhẹ nhàng đưa côn thịt vào trong cơ thể cô.

Minh San ngay cả sức lực rên rỉ đều không có, cơ thể hoàn toàn mềm nhũn, nếu không có tay cha đỡ lấy, cô căn bản không ngồi được.

Tư thế như vậy cộng thêm tay bị trói, thoạt nhìn như mỹ nhân gặp nạn bị tên biến thái cưỡng ép, muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương.

Nhưng cô càng đáng thương như vậy, thì càng kích thích tính dục của Thích Kỳ Niên.

Ở điểm này hắn thừa nhận mình hơi biến thái, nhưng mà cuối cùng tâm lý của hắn cũng có lòng thương tiếc nhiều hơn một chút, vừa thao cô vừa mở trói cho cô.

Cho dù đôi tay có được tự do, Minh San cũng không có sức lực giãy giụa, cả người giống như búp bê vải không có linh hồn, mềm như bông cưỡi trên côn thịt của cha, để mặc hắn cắm vào rút ra.

Cơ thể của cô cũng lắc lư trên dưới theo, giống y như đang cưỡi ngựa.

"Ưm... Ưm..."

Tư thế cưỡi như vậy khiến côn thịt của Thích Kỳ Niên có thể cắm tới chỗ sâu nhất trong dâm huyệt của cô, cảm giác sảng khoái khi bị kẹp chặt khiến cả người hắn như bị điện giật, tê dại từng cơn.

"Con mẹ nó đúng là sướng, tiểu tổ tông, con đúng là muốn kẹp chết cha... A..."

Cuối cùng hắn không thể kiên trì được lâu, thở hổn hển gầm nhẹ bắn nùng tinh vào trong cơ thể cô.

"A..."

Minh San bị tinh dịch nóng bỏng phun ra làm cho run rẩy, lại xông lên cao trào lần nữa.

Cô run rẩy mềm nhũn ngã lên người cha, cảm thấy mạng đều mất đi hơn nửa.

Sau đó Minh San có chút choáng váng, trong mơ hồ cô cảm nhận được cha lại ôm cô đi tắm rửa sạch sẽ lần nữa, vội vàng thay ga giường cho cô.

Còn lại những việc sau đó cô hoàn toàn không nhớ rõ, như là hoàn toàn chết ngất.

Minh San ngủ một giấc này rất lâu, trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh cô cảm thấy cơ thể rất nóng, giống y như bị hỏa thiêu, một lúc sau lại có cảm giác như rơi vào động băng, lạnh đến mức làm cô run rẩy.

Đợi khi cô mơ mơ màng màng tỉnh lại thì thấy vẻ mặt Tiểu Thanh sốt ruột nhìn cô, cô mới biết mình sinh bệnh, còn bệnh vô cùng nghiêm trọng.

Tiểu Thanh còn chưa kịp nói gì với cô, trước mắt đổi thành mặt cha, hắn cũng có vẻ mặt sốt ruột, ngồi ở mép giường nói chuyện với cô.

Minh San mơ hồ nhớ tới lúc trước hai người điên cuồng cỡ nào, trong lòng khó thở không muốn để ý tới hắn, vì thế hiếm khi tùy hứng khàn giọng nói với Tiểu Thanh:

"Tiểu Thanh... Đuổi... Đuổi cha ra ngoài đi..."

Tiểu Thanh: "...."

Thích Kỳ Niên: "....."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...