Chương 36: Chương 36: Dưỡng bệnh

Minh San bảo cô ấy đuổi đại soái đi, Tiểu Thanh bị dọa sợ chết khiếp, cô ấy đâu dám?

Dù có cho cô ấy 100 lá gan cô ấy cũng không dám, cả phủ đại soái này không có người nào dám làm như vậy với đại soái. Chỉ có tiểu thư nhà cô ấy phát sốt mơ hồ mới dám nói mấy lời mê sảng như vậy.

"Đại... Đại soái, tiểu thư... Cô ấy sốt đến mơ hồ..."

Khi Tiểu Thanh nói chuyện với đại soái chân đều mềm nhũn, nhưng vẫn lớn gan nói chuyện thay tiểu thư nhà mình.

Thích Kỳ Niên ngồi trên ghế ở mép giường, đôi tay chống đầu gối, cơ thể nghiêng về trước, gương mặt âm trầm nhìn cô gái nhỏ nằm trên giường.

Bởi vì còn có chút sốt nhẹ, gương mặt cô thoạt nhìn đỏ bừng, không giống người bị bệnh.

Thích Kỳ Niên xua tay với Tiểu Thanh, ý bảo cô ấy đi ra ngoài.

Tiểu Thanh vô cùng lo lắng cho tiểu thư, muốn ở lại chăm sóc cô, khi thấy đại soái nâng mắt nhìn về phía cô ấy, ánh mắt đó không tính là sắc bén, chỉ lạnh nhạt liếc một cái.

Tiểu Thanh lập tức sợ tới mức lông tơ dựng đứng, cổ rụt lại, cuống quýt lùi ra ngoài.

Minh San vốn khó chịu vì bị bệnh, lại còn nhìn thấy cha tỏ ra uy phong ở trong phòng cô, lập tức càng thêm tức giận.

Cô "hừ" với hắn một tiếng, xoay người nằm quay lưng về phía hắn.

Đợi trong phòng chỉ còn hai cha con, Thích Kỳ Niên mới buông xuống dáng vẻ của đại soái, mông từ ghế dịch lên trên giường, vươn tay sờ trán cô.

Nhưng tay hắn còn chưa chạm đến trán Minh San, đã bị cô đẩy ra.

Thích Kỳ Niên "chậc chậc" một tiếng, nói: "Đã bệnh thành như vậy mà còn cáu kỉnh."

Minh San không quay đầu lại nói: "Nguyên nhân khiến con bệnh thành như vậy, cha nên là người biết rõ hơn con mới phải."

"Khụ." Thích Kỳ Niên ho khan một tiếng, biểu cảm hiếm khi có chút không được tự nhiên, nói: "Chủ yếu là ngày hôm qua làm xong lần cuối, còn tắm nước lạnh cho con, mới khiến con bị cảm lạnh sinh bệnh."

Minh San: "..."

Hắn lại biện giải: "Thời tiết nóng, thường ngày cha đều tắm nước lạnh, chưa từng sinh bệnh bao giờ..."

Minh San: "...."

Thấy cô vẫn không để ý tới mình, Thích Kỳ Niên hiếm khi lúng túng một lát, không dám cưỡng ép cô quay người lại, càng không dám lớn tiếng nói chuyện, cuối cùng chỉ nói với sau gáy cô:

"Lần này đúng là tại cha, con ngoan ngoãn dưỡng bệnh, đợi hết bệnh muốn bồi thường cái gì, cứ nói với cha."

Minh San không hề nghĩ ngợi nói: "Mong muốn của con rất đơn giản, hi vọng sau này cha đừng làm chuyện đó với con nữa."

"Ngoại trừ chuyện này ra, cha sẽ không đồng ý."

Hắn quả quyết từ chối.

"Vậy con không cần gì hết."

Lần thăm bệnh này, hai cha con tan rã trong không vui.

Khoảng thời gian sau đó Minh San đều ở trong phòng dưỡng bệnh, bệnh đi như kéo tơ, bình phục tương đối chậm.

Minh San nhàn rỗi không có việc gì làm thì viết chữ, đọc sách, nghe máy hát đĩa than.

Nghe nói máy hát này là bà năm nhờ bạn ở Thượng Hải mua, đại soái thấy nên bảo người đưa nó đến chỗ Minh San, nói là đại tiểu thư đang dưỡng bệnh, đưa cho cô giải buồn.

Từ sau ngày thăm bệnh đó, Thích Kỳ Niên lại không đến Thanh Viên nữa, có khả năng chính hắn cũng biết rõ, hắn xuất hiện càng khiến bệnh tình của Minh San thêm nặng, không tốt hơn được.

Minh San phát hiện hóa ra bị bệnh cũng có chỗ tốt, cho nên mặc dù bệnh của cô đã khỏi cô vẫn tiếp tục ở trong phòng dưỡng bệnh, lần dưỡng bệnh này dưỡng đến tết đoan ngọ.

Mấy ngày trước Tiểu Thanh nói với Minh San, nói Nghi Thành sắp tổ chức đua thuyền rồng cỡ lớn.

Tiểu Thanh là người thích xem náo nhiệt, sớm năn nỉ Minh San dẫn cô ấy ra ngoài.

Minh San là tiểu thư không đi cửa trước không bước cửa sau, sao có thể dẫn cô ấy đi xem?

Hôm nay mùng 5 đầu năm, sáng sớm Minh San đã tới phòng mẹ, trong khoảng thời gian này mẹ vẫn liên tục ho, hai ngày nay khí sắc mẹ tốt hơn nhiều nên Minh San tới nói chuyện với cô ấy.

Lúc hai mẹ con đang nói chuyện đua thuyền rồng thì Thích Kỳ Niên bước từ bên ngoài vào.

Hôm nay hắn mặc quân trang chỉnh tề, bên hông có một khẩu súng lục, tay còn cầm mũ, nhìn cách ăn mặc là biết sắp đi ra ngoài.

"Em đến dẫn Minh San đi xem đua thuyền rồng, ở trong phòng lâu như vậy, phải đi ra ngoài hít thở không khí mới được." Thích Kỳ Niên nói với Lâm Thị.

Minh San ở bên cạnh vội vàng từ chối: "Con không muốn đi."

Cô an nhàn nhiều ngày như vậy, hiện giờ chỉ muốn cách xa cha.

"Đua thuyền rồng năm nay rất lớn, rất thú vị."

Thích Kỳ Niên dụ dỗ cô.

Minh San không dao động.

Nhưng thật ra Lâm Thị ở bên cạnh nhìn Minh San với hàm ý sâu xa, cười nói với Thích Kỳ Niên:

"Đại soái dẫn con bé đi đi, nếu gặp được công tử tuổi xấp xỉ, cũng giúp con bé xem mắt chút. Minh San đã mười lăm, cũng nên bàn chuyện cưới hỏi."

Lời cô ấy nói chuyện khiến sắc mặt của hai cha con đều thay đổi, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại.

Minh San không muốn ra cửa, nhưng có Lâm Thị ở bên cạnh khuyên bảo, cô không muốn khiến mẹ thất vọng, chỉ có thể đồng ý.

Về phòng trang điểm một lát, Minh San dẫn theo Tiểu Thanh đang hưng phấn, cùng nhau lên xe chuyên dụng của đại soái.

Thích Kỳ Niên lên xe trước, ngồi ở hàng sau, Minh San do dự một lát chỉ có thể ngồi ghế sau, Tiểu Thanh thì vô cùng vui sướng ngồi ghế phụ.

Vừa mới ngồi xuống, cằm của Minh San đã bị cha nắm lấy, hắn nắm lấy cằm cô, đánh giá gương mặt cô ở khoảng cách gần, phát hiện cô không chỉ không ốm, còn mượt mà hơn chút, không nhịn được gật đầu hài lòng.

"Dưỡng bệnh không tệ, đợi lát nữa đi ra ngoài muốn mua gì cứ mở miệng, giữa trưa đi xem đua thuyền rồng, buổi tối dẫn con đi tham gia tiệc rượu, để con hiểu rõ sự đời."

"Cha, chỉ xem đua thuyền rồng thôi không được sao?" Minh San hỏi.

Thích Kỳ Niên nói: "Không."

========

Vote ⭐️ nhỏ đi mò 💗💗

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...