Chương 37: Chương 37: Bồi thường

Khi bọn họ đi tới đài quan sát cao nhất ở bờ sông, thì cuộc đua thuyền rồng đã qua được mấy vòng.

Trên khán đài đầy đám quan to quần áo hoa lệ, thấy đại soái có mặt thì vội vàng tiến lên nghênh đón.

Ở hai tỉnh Tây Nam này Thích đại soái có quyền lợi lớn nhất, tục xưng là "thổ hoàng đế", tất cả mọi người đều phải kính trọng hắn.

Lúc nãy khi vừa xuống xe, tay Minh San đã bị cha nắm lấy để trên khuỷu tay hắn, bị hắn dẫn đi vào trong đám đông.

Dọc theo đường đi tiếp nhận vô số ánh mắt đánh giá, chuyện này khiến Minh San vẫn luôn ru rú trong nhà cảm thấy không được tự nhiên.

Với lại hôm nay cô mặc sườn xám mới, nên dường như cũng khẩn trương hơn trước.

Nhìn ra được sự khẩn trương của cô, Thích Kỳ Niên vỗ mu bàn tay của cô, nhỏ giọng nói:

"Đừng sợ, nơi này cha con lớn nhất, sợ cũng là bọn họ sợ con."

Minh San có người tiếp thêm can đảm, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Mọi người thấy đại soái dẫn theo gương mặt mới ra cửa, tưởng là bà nào đó hắn mới nạp.

Chẳng qua là bà này nhìn quá nhỏ tuổi, mọi người chỉ suy đoán cũng không dám đi hỏi.

Sau đó vẫn là Thích đại soái chủ động giải thích với mọi người, nói đây là Minh San con gái cả của hắn.

Lúc này mọi người mới biết rõ, ngay sau đó động tâm tư khác nhau.

Bọn họ suy đoán đại soái đưa con gái thích hợp bàn chuyện cưới hỏi tới đây, có phải cố ý tìm đối tượng cho cô hay không. Sau đó mọi người đều nghĩ, phải làm thế nào mới có thể leo lên cành cao phủ đại soái này.

Nhưng bọn họ không biết chính là, cành cao của phủ đại soái này đã bị đại soái tự mình hái mất.

Tuy đua thuyền rồng khí thế ngất trời rất đẹp, nhưng thời tiết quá nóng, Minh San ngồi một lát thì cảm thấy không chịu nổi.

Thích Kỳ Niên cũng rất nóng, áo khoác quân trang được hắn cởi ra, chỉ mặc áo sơ mi quần quân đội, thoạt nhìn vô cùng đẹp trai sắc bén, giống y như thanh lợi kiếm.

Chỉ có Minh San biết, cơ thể dưới quần áo của hắn càng vạm vỡ có lực, lần nào cũng có thể lăn lộn cô đến chết khiếp.

Không biết vì sao đột nhiên lại liên tưởng tới chuyện này, gương mặt Minh San càng trở nên nóng hơn.

Thích Kỳ Niên thấy thế cho rằng Minh San không thoải mái, không xem thi đấu nữa, kéo cổ tay của cô định dẫn cô rời đi.

Phó quan Trương ở bên cạnh vội ngăn hắn lại, nói lát nữa đại soái còn phải trao giải nhất cuộc đua thuyền rồng.

Thích Kỳ Niên xua tay, nói chuyện nhỏ này để phó quan Trương làm là được, nói xong nắm tay Minh San nhanh chóng rời đi.

Tiểu Thanh xem thi đấu đến vui sướng, thấy tiểu thư muốn đi thì chạy chậm đuổi theo phía sau. Kết quả chạy được mấy bước, thì bị cảnh vệ của đại soái ngăn

cản:

"Đại soái muốn dẫn tiểu thư đi ăn cơm, bảo chúng tôi đưa cô về trước."

"Hả?" Vẻ mặt Tiểu Thanh mờ mịt, đại soái dẫn tiểu thư đi ăn cơm, vì sao cô ấy không thể đi theo?

Bên kia Minh San thấy Tiểu Thanh không theo kịp cũng sốt ruột, muốn quay lại tìm cô ấy, nhưng bị Thích Kỳ Niên giữ chặt:

"Cha bảo người đưa cô ấy về trước."

Trong lòng Minh San thấp thỏm, có chút hoảng loạn nói: "Vậy cha cũng bảo người đưa con trở về đi, con không muốn đi ăn cơm."

Thích Kỳ Niên chỉ cười, ánh mắt nhìn cô như nhìn con mồi đưa tới tận miệng.

Hắn không nói gì, nắm chặt tay cô kéo cô lên xe.

Minh San vốn bị nóng đến gương mặt đỏ bừng, lúc này lại bị dọa đến gương mặt trắng bệch.

Cô biết ngay mà, đi ra ngoài với hắn chắc chắn không phải chuyện tốt.

Xe một đường lái thẳng tới khách sạn lớn do người nước ngoài mở, khách sạn cao mấy tầng, có lẽ là kiến trúc cao nhất ở Nghi Thành.

Thích Kỳ Niên như sợ Minh San chạy mất, nắm chặt tay cô đi vào khách sạn.

Ông chủ khách sạn tự mình đi ra tiếp đón, nhiệt tình dẫn bọn họ đến một phòng riêng:

"Tiên sinh, đã chuẩn bị cơm Tây cao cấp nhất cho hai người rồi, đồ ăn lập tức bưng tới, chúc hai người ăn cơm vui vẻ."

Ông chủ nói xong lại gật đầu chào hỏi với Minh San, sau đó lui ra ngoài.

Gương mặt Minh San không được tốt lắm, cúi đầu không hé răng.

Thích Kỳ Niên chống cằm nhìn cô, một lúc lâu sau mới cười nói:

"Dưỡng bệnh nửa tháng, xem ra tính cách của con cũng được nuôi lớn."

Minh San mặt ngoài trầm mặc, trong lòng lại nghĩ, ở nơi công cộng như vậy có lẽ cha sẽ không làm gì cô đâu.

Quả nhiên bữa cơm này ăn rất bình thản, Thích Kỳ Niên còn kiên nhẫn dạy cô dùng dao nĩa thế nào.

Hai người ăn được nửa thì ông chủ của cửa hàng châu báu tới, xách theo rương da, vừa mở ra bên trong đều là châu báu trang sức.

"Đây là mấy kiểu tương đối lưu hành trên thị trường hiện giờ, đều thích hợp cho con gái đeo." Ông chủ nói với Thích Kỳ Niên.

Thích Kỳ Niên không thèm nhìn một cái, đẩy rương đến trước mặt Minh San, bảo cô chọn cái mình thích.

Nhìn đống châu báu rực rỡ muôn màu, lấp lánh ánh sáng trước mắt, mắt Minh San đều hoa lên, nhất thời không kịp phản ứng.

Nhưng không đợi cô bắt đầu chọn, Thích Kỳ Niên lại vung tay lên nói với ông chủ:

"Thôi, tôi lấy hết, anh trở về viết phiếu đi, đi tìm quản sự trong phủ tôi lấy tiền."

"Vâng vâng, tiểu nhân đi ngay." Ông chủ châu báu cười ha ha rời đi, để lại một rương châu báu.

Đợi khi chỉ còn lại hai cha con, Thích Kỳ Niên mới nói: "Đây là bồi thường."

Tâm trạng của Minh San phức tạp, do dự mấy giây vẫn nhận lấy rương.

Vẫn là ý nghĩ kia, cô phải dùng mấy thứ này để dưỡng lão.

Sau khi ăn xong Minh San bị cha dẫn đến trên lầu của khách sạn, trong lòng cô mơ hồ cảm thấy không đúng, rất nhiều lần không muốn tiếp tục đi tiếp nhưng lại bị cha kéo tay ép đi.

Lúc này cô không còn may mắn như vậy, hai người đi vào một phòng, vừa mới đóng cửa lại cô đã bị cha ấn lên tường, nụ hôn nóng bỏng của cha hạ xuống.

Vừa hôn cô vừa khàn giọng nói: "Tiểu tổ tông, cha nhớ con muốn chết."

Tay Minh San run lên, rương da trong tay lập tức rơi xuống đất, phát ra tiếng rầm nặng nề.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...