Bởi vì không phải tự nguyện, cho nên động tác cởi cúc áo khiến Minh San càng thêm xấu hổ, khiến cô cảm thấy hai người đúng là nghiệp chướng nặng nề.
Thực ra vạt áo trước của sườn xám đã bị cha xé xuống, uy hiếp của hắn căn bản không có tác dụng, nhưng Minh San vẫn xấu hổ cởi cúc áo còn lại ra.
Chỉ riêng động tác cởi cúc áo đã kích thích người đàn ông không nhẹ, hắn dán sát vào sau lưng cô, hơi thở thô nặng, đôi mắt sáng rực dường như lập tức muốn nuốt cô ăn vào trong bụng.
Côn thịt vào trong cơ thể lập tức trướng to một vòng, căng đến hoa huyệt của Minh San tê mỏi, hai người đều khó có thể kìm nén nổi, tiếng hít thở đan xen dần dồn dập hơn.
"Ưm..."
Minh San khó nhịn mà hừ nhẹ, hoa huyệt truyền tới cảm giác khuây khỏa khiến cả người cô tê dại, chân mềm tay cũng mềm, cuối cùng cúc áo mãi mà không cởi được.
Đợi cô vất vả lắm mới cởi hết cúc áo ra, Thích Kỳ Niên đã gấp không đợi nổi nắm lấy sườn xám của cô
kéo lên trên, sau đó tay vung lên trực tiếp ném xuống đất, sườn xám này xem như báo hỏng.
Lúc này toàn thân trên dưới Minh San chỉ còn chiếc yếm màu trắng, trên yếm thêu đôi uyên ương hí thủy.
Thích Kỳ Niên thích nhìn cô trần trụi, cơ thể chỉ mặc mỗi yếm, vừa dâm vừa đẹp, hoàn toàn là yêu tinh dâm đãng câu hồn.
Hắn không kéo xuống vật che đậy cuối cùng của cô nữa, một tay ôm eo cô, đong đưa hông khiến côn thịt tiếp tục cắm vào rút ra trong tiểu huyệt của cô, lại dán sát bên tai cô nói:
"Tiểu dâm đãng, chúng ta chính là đôi dã uyên ương trên yếm này của con."
Minh San thực sự xấu hổ muốn chết, trên yếm của cô đều là hoa mai tùng trúc, chỉ có cái này, là đôi uyên ương Tiểu Thanh thêu, hôm nay vừa vặn mặc vào.
"Không phải." Minh San mạnh miệng đáp lại hắn.
Nhưng cha con bọn họ yêu đương vụng trộn như thế, không phải dã uyên ương thì là gì?
"Sao không phải? Dâm huyệt của con bị đại côn thịt của cha thao chảy nước ròng ròng, đây không phải uyên ương thì là gì? Gian phu dâm phụ sao?"
"Cha!" Minh San vừa thẹn vừa giận, vội mở miệng cắt ngang hắn.
Thích Kỳ Niên bị dáng vẻ hờn dỗi của cô làm cho trái tim tê ngứa, ôm cô náo loạn một lát, râu của hắn thật sự đâm quá đau, da thịt của Minh San non mịn, bị hắn đâm đến không chịu nổi, chỉ có thể tránh trái tránh phải.
Trong lúc lơ đãng, Minh San lại thấy cánh tay chảy máu của hắn, trái tim run rẩy vội vàng mở miệng nói:
"Cha, cha vẫn nên băng bó trước đã."
Nếu còn chảy máu như vậy thì cơ thể chắc chắn sẽ không chịu nổi.
Nhưng lúc này dục vọng của Thích Kỳ Niên vô cùng mãnh liệt, nên không chịu nghe khuyên bảo.
Hơn nữa hiếm khi cô nghe lời như vậy, lát nữa nếu tay băng bó xong, có lẽ cô lại tiếp tục kháng cự hắn nữa.
Tuy Thích Kỳ Niên thô kệch nhưng hắn rất thông minh, đây gọi là khổ nhục kế.
"Không cần, không chết được." Hắn không để bụng nói, bàn tay vỗ mông thịt no đủ, nói: "Mông vểnh lên cao chút."
Mông thịt bị hắn đánh vang bốp bốp, Minh San lại mặt đỏ tai hồng.
Cô thấy không khuyên được cha, chỉ có thể nghĩ cách khiến hắn sớm kết thúc.
Cho nên cho dù cảm thấy quá xấu hổ, cô vẫn nghiến răng nghe theo lời cha nói.
Đôi chân quỳ trên sô pha, đôi tay đỡ lưng ghế sô pha, đè thấp eo vểnh mông, bày ra tư thế vô cùng dâm đãng.
Thích Kỳ Niên thấy cô ngoan ngoãn nghe lời như vậy, càng thêm hưng phấn, đôi tay đỡ lấy eo cô, vặn eo nắc hông tiếp tục thao lộng.
Tư thế cắm từ phía sau này khiến hắn cúi đầu có thể thấy được hoa môi phấn nộn giữa hai chân cô, bởi vì bị côn thịt cọ xát một lúc lâu, môi âm hộ kiều nộn vốn trắng nõn lúc này trở nên đỏ rực ướt át, đang hàm chứa côn thịt xấu xí dữ tợn của hắn gian nan nhả ra nuốt vào từng cái, phun ra dâm thủy giàn giụa.
Thoạt nhìn đúng là quá lẳng lơ quá dâm đãng.
Thích Kỳ Niên thở sâu, đỡ lấy eo cô va chạm mãnh liệt với tiểu dâm huyệt kia, đâm cho bạch bạch rung động.
Khoái cảm đó cùng quanh quẩn cơ thể hai người, khiến cơ thể vốn hưng phấn càng thêm mất khống chế, tần suất va chạm cũng càng nhanh.
Trong bất tri bất giác, cơ thể Minh San cũng vặn vẹo theo, từng cái hùa theo động tác va chạm của cha.
Mỗi khi hắn cắm vào một cái, hoa huyệt của Minh San sẽ co rút lại theo, kẹp chặt côn thịt của hắn.
Cảm giác cọ xát mãnh liệt khiến hai cha con đều sướng đến mức đôi mắt say mê, cơ thể trần trụi chồng lên nhau, càng điên cuồng luật động.
"A a a... Ưm a..." Minh San không cố tình kìm nén cảm xúc nữa, mà ngẩng đầu lên tận tình rên rỉ.
Thích Kỳ Niên cũng sướng đến da đầu tê dại, lực va chạm gần như mất khống chế:
"Ưm... Ưm... Huyệt dâm, thao chết con thao chết con... A..." Tình triều trong cơ thể càng ngày càng cao, đẩy cảm xúc của bọn họ dần lên cao.
Mông của Minh San vểnh càng cao hơn, eo nhỏ vặn vẹo y như rắn nước, nhanh chóng hùa theo sự thao lộng của người đàn ông.
"A a... Cha, a... Cha, cha... A a a..."
Vào lúc cảm xúc dâm đãng nhất, miệng cô mất khống chế kêu to chữ cha.
Cùng với loại xưng hô này là cảm giác cấm kỵ luân lý mãnh liệt, loại cảm giác này cùng kích thích thần kinh hai người, giống như một cái gai nhọn chui sâu vào trong dục vọng ngập trời này.
"Tao hóa*, tiếp tục kêu... A..."
(*): để vậy nha, chứ dịch thô ra là ' đĩ dâm' á.
"Cha... Cha... A a a..."
Cao trào đến, linh hồn đều vì chuyện này mà run rẩy...
Bạn thấy sao?