Tình triều ngập đầu khiến hai cha con đều có ảo giác linh hồn xuất ra, cơ thể chồng lên nhau cùng ngã lên sô pha, mãi mà không thể bình tĩnh.
Không biết qua bao lâu, Minh San mới thoát khỏi khoái cảm gần như hít thở không thông này, hơi thở cũng chậm rãi trở nên ổn định lại.
Khi mở to mắt, đột nhiên phát hiện mình đang gối đầu lên cánh tay bị thương của cha, cô sợ tới mức vội ngẩng đầu lên, đẩy bả vai của người đàn ông, nhỏ giọng nói:
"Cha, cha mau đứng dậy, cánh tay của cha bị thương cần phải băng bó."
Lúc này miệng vết thương có vẻ không chảy máu nữa, nhưng tay áo bị nhiễm đỏ thoạt nhìn hơi ghê người.
Thích Kỳ Niên có chút lười nhác dùng gương mặt cọ lưng con gái, khàn giọng hỏi: "Vừa rồi có sướng không?"
Minh San vừa thẹn vừa bực, nhưng không có biện pháp với hắn, đột nhiên bò đến trên sô pha, bả vai khẽ run rẩy theo.
Thích Kỳ Niên ngây ngẩn cả người, nói: "Con làm gì vậy? Lại khóc ư?"
Giọng nói của Minh San rầu rĩ nói: "Cha bị thương thành như vậy còn không đi xử lý, rõ ràng chính là muốn con cảm thấy không tốt."
Nghe ra được lời nói nức nở của cô, Thích Kỳ Niên chậc chậc một tiếng, bất đắc dĩ nói:
"Được rồi được rồi, bây giờ cha đi xử lý, con đừng khóc." Minh San lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đỏ bừng nhìn hắn, nói:
"Vậy cha đi mau đi."
Thích Kỳ Niên gãi đầu, phát hiện hiện giờ mình càng ngày càng không đành lòng nhìn cô chảy nước mắt, đúng là tiểu tổ tông của hắn.
Hắn đến phòng lấy chăn mỏng đắp lên cho Minh San trước, lại chỉnh lại người mình một lát, sau đó ra cửa gọi người băng bó vết thương.
Minh San thật sự rất mệt, nằm trên sô pha mơ mơ màng màng ngủ mất.
Khi tỉnh dậy thì phát hiện mình được ôm lên giường to mềm mại, chỗ dính nhớp trên người cũng trở nên khô mát, lòng bàn chân truyền tới từng đợt tao ngứa.
Cô vội vàng ngẩng đầu lên nhìn, thì thấy cha để trần thân trên, đang dựa vào đuôi giường nghiêm túc liếm láp hai chân cô.
Minh San co rúm lại một chút, muốn rút chân về
theo bản năng.
Cô nghĩ mãi không rõ, rốt cuộc là chân có gì mà cha thích liếm như vậy.
Hơn nữa mẹ đau lòng cô, từ nhỏ không bọc chân cho cô, chân cô to hơn chân tiểu thư khác rất nhiều.
Thấy cô tỉnh, lúc này Thích Kỳ Niên mới buông chân cô ra, ngồi dậy nói với cô:
"Cách tiệc tối còn mấy tiếng, con có thể ngủ thêm một lát."
Minh San nắm chặt chăn mỏng trên người, nhìn về phía cánh tay quấn băng gạc của hắn, hỏi:
"Miệng vết thương có nghiêm trọng không ạ?"
Thích Kỳ Niên cười khẽ, nói: "Chút sức lực đó của con có thể đâm sâu bao nhiêu? Chỉ bị thương ngoài da mà thôi." Lúc này Minh San mới yên lòng.
Thích Kỳ Niên nhìn dáng vẻ đề phòng của cô, cố ý nói: "Nếu con không muốn ngủ nữa, vậy chúng ta tiếp tục làm chuyện lúc nãy."
Minh San lập tức sợ tới mức quấn chặt chăn lại, môi mấp máy nói: "Trong đầu cha chỉ nghĩ tới mấy chuyện này sao?"
Cô hỏi như vậy, người đàn ông nghiêm túc nghĩ một lát nói: "Thường ngày không nghĩ tới chuyện này, nhưng khi ở bên cạnh con thì đặc biệt nghĩ tới."
Sau khi nói xong hắn lại lao về phía cô, lúc này Minh San mới phát hiện dưới người cha chỉ quấn chiếc khăn tắm to lỏng lẻo, giống như sẽ rơi ra bất cứ lúc nào.
"Đừng mà!" Cô sợ tới mức vội vàng nghiêng người tránh hắn, trái tim đập nhanh hơn, vội vàng nói:
"Không phải là lát nữa cha muốn dẫn con đi tham gia vũ hội sao? Nếu làm thêm lần nữa, con không thể rời giường được."
"Vậy không đến vũ hội đó nữa." Thích Kỳ Niên không chút để ý nói.
Minh San: "..."
Thích Kỳ Niên vốn chỉ muốn đùa cô mà thôi, nhưng
nhìn dáng vẻ đáng thương chịu lăng nhục của cô, đột nhiên lại có hứng thú.
Hắn kéo cánh tay cô, kéo cô vào trong lòng mình hôn mãnh liệt một lát, hôn đến cô mặt đỏ tai hồng trốn tránh, quả thực muốn bao nhiêu đáng yêu có bấy nhiêu đáng yêu.
Cũng không biết hắn lấy đâu ra một cái khăn lụa, nắm lấy hai cánh tay của Minh San nhanh chóng trói chặt cổ tay của cô, vừa trói vừa nói:
"Chúng ta chơi trò khác đi."
Minh San suy sụp nhìn trần nhà, cô đã có chút tuyệt vọng không muốn phản kháng.
Ngoại trừ dùng côn thịt thô dài trêu đùa cô ra, Minh San thật sự không nghĩ ra hắn còn có thể có cách chơi nào khác nữa.
Mà Thích Kỳ Niên trói tay con gái xong, thì kéo khăn lông bên hông mình ra, để lộ côn thịt nửa cứng rắn trước mặt con gái.
Minh San vội quay mặt đi, một cái liếc mắt đều không muốn cho hắn.
Chỉ thấy hắn đứng dậy quỳ bên chân Minh San lần nữa, nắm lấy hai chân của cô, sau đó ấn lòng bàn chân của cô lên côn thịt nóng rực của hắn.
Minh San vì tư thế nằm thẳng, không thể thấy rõ động tác của hắn, nhưng khi lòng bàn chân chạm vào côn thịt của hắn, cô lại giống như bị bỏng.
Cô đột nhiên muốn rút chân mình về, nhưng mắt cá chân bị hắn nắm chặt lấy, căn bản không rút được.
Lòng bàn chân truyền tới hình dạng côn thịt và ấm áp, khiến Minh San cảm thấy da đầu tê dại.
Không đợi cô kịp phản ứng, người đàn ông đã nắm lấy chân cô, lại đưa đẩy hông khiến côn thịt chậm rãi cọ xát lòng bàn chân cô.
Dần dần quy đầu hắn phun ra càng nhiều thể dịch, khiến ma sát khô khốc trở nên mượt mà, mà động tác đẩy hông của hắn cũng càng lúc càng nhanh.
Lúc này Minh San mới đột nhiên hiểu được khác biệt mà cha nói là gì, vậy mà hắn dùng côn thịt lớn thao chân cô...
Tưởng tượng như vậy, cảm giác vô cùng xấu hổ lập tức bao phủ Minh San.
————————
Hí lu mn 💗 tạm thời tớ hết bản nháp rùi nên là đang chuẩn bị edit nè có vẻ hơi lâu ó nha tạm thời sẽ up 1 ngày 2 chương thuii nhee 👋 💗.
MỌI NGƯỜI MUỐN TỚ UP NHANH THÌ NHỚ VOTE ⭐️ CHO TỚ LẤY ĐỘNG LỰC 💗💗💪💪.
Bạn thấy sao?